Thơ Sông Hương 09-2004

15:10 22/09/2009
Huỳnh Quang Nam - Huy Phương - Trần Dzụ - Trần Hữu Lục - Lê Huy Mậu - Tôn Nữ Ngọc Hoa - Hồ Ngọc Chương

(Ảnh: Internet)

HUỲNH QUANG NAM

Trăng làng

Chỉ một vầng trăng, trăng làng sao khác thế
Rung động lòng ta suốt tuổi dại khờ
Khuya không ngủ ra cầu ao ngồi đợi
Chờ trăng lên cùng tắm mát vui đùa

Cô gái đầu tiên như vầng trăng
xẻ nửa
Đêm ngủ còn mơ hương sả
hương chanh
Trăng cứ sáng dẫu khuất về phía núi
Gương mặt em rạng rỡ trăng rằm

Thuở ta về thành phố tập bon chen
Nghĩa là mất một vầng trăng
 tinh khiết
Anh sáng phố phường bừng lên bao màu sắc
Gương mặt em ta mãi đi tìm

Trăng làng ơi cho ta gửi vẹn nguyên
Trái tim dại khờ thuở đầu đời
có được
Dẫu ao làng đã bao lần vùi lấp
Nguồn nước mát xưa ăm ắp
 lòng ta...


Dấu quê


Mùa hạ ta về
                 tìm bông sen nở
Gặp bông súng lẻ loi
Tìm chim chiền chiện trên cây
Gặp chim trẫu lủi cùng đồng đất

Ơi tiếng chuông chùa chiều
Đau nhói lòng ta
Lộc non ai hái ngày xưa
Lời cầu nguyện bay theo gió thổi
Đăm đắm mắt người trong mơ

Dấu quê
          cát bụi bời bời
Lấp cả ao làng
Bông súng chiều cũng mất
Vẫn nghe bước chân ai
                         trong gió thoảng
Đuổi theo ta
                   bời bời cát bụi...


HUY PHƯƠNG


Thơ ghi nhanh ở Huế


Thành phố này lặng thinh
Thành phố không tiếng nói
Thành phố trải tâm tình
Bằng dòng sông
Và những câu hò
Ngân trong đêm, khắc khoải.

Thành phố này lặng thinh
Thành phố không tiếng nói
Thời gian đi trên những bức cổ thành
Thầm thì với tương lai
Với sương chiều
Và trời sao
Những nỗi niềm vời vợi.

Ơi thành phố tuổi thơ của tôi
Thành phố trắng màu áo trắng
Xanh màu xanh da trời
Và tím ngắt như tình yêu.

Bên những bến dò sương khói.
Thành phố này lặng thinh
Trong ánh đèn đêm khuya
Trong tiếng rao chè lảnh lói.
Một tiếng chuông buông trầm
Như tiếng ai khẽ gọi
Từ nghìn năm, vọng mãi.



TRẦN DZỤ





Lá vàng dẫu sắp rụng
Vẫn còn kề lá xanh
Ngàn năm cây vẫn vững
Mãi sum suê lá cành

Đời em và đời anh
Tựa hồ cành lá ấy
Bốn mùa đều mùa xuân
Lửa tình luôn bừng cháy


TRẦN HỮU LỤC


Đêm Montmartre


Đi giữa phố Tây xa lạ
Thèm nghe tiếng gọi người thân
Nhớ nhà trông từng ô cửa
Mới đó mà đã cuối năm

Đường lên Montmartre(1) xoắn ốc
Phố quanh co, dốc hẹn hò
Một mình cà phê sóng sánh
Tuyết rơi nhẹ lúc không giờ

Không giờ, râu buồn đang mọc
Thèm thấy lại gương mặt mình
Nhờ hoạ sĩ vẽ một bức
Đôi mắt này ngày thiếu em...

Nhiều đêm hoá nên quen mặt
Người vẽ rong tìm cái thần
Làm sao được, tôi đánh mất
Những ngày vui ở bên em.

Phố Tây những ngày lữ thứ
Biết ngỏ cùng ai nỗi niềm
Lên Montmartre vời quê cũ
Đêm Paris thiếu quê hương

---------------                       
(1) Paris (Pháp)


LÊ HUY MẬU


Một khúc đồng dao

                Tặng nhà thơ, nhạc sĩ NTT.

Gã đã từng sống ở nhiều nơi
Duy nhất có một nơi như thế
Nơi gã tòong teng dưới bầu vú mẹ
Vú mẹ có đôi mà miệng gã lẻ
Như mọi trẻ thơ gã bên bú, bên sờ.

Gã như con sông quê khúc lở, khúc bồi
Khúc lở làm thơ, khúc bồi viết nhạc
Bởi nỗi đau, nỗi buồn không uống được
Nên suốt đời gã khát bạn tri âm.

Lãng tử, ồn ào, nóng nảy, thất thường
Ôi lạy Chúa! Nếu không như thế
Nếu chẳng có chút ngông nghênh thi sĩ
Gã đã bị hút vào lỗ đen quyền lực mất tăm.

Đâu buồn hiu, nhạt tháng, nhạt năm
Đâu bầu bạn canh suông, cháo loãng
Gã là khối mặn mòi, ngọt, đắng
Pha vào trong nhạt, loãng bạn bầu.

Đã đôi lần uống rượu cùng nhau
Tôi lặng lẽ, rót và... nghe, và sợ
Rượu thiêu gã. Nhưng rượu làm phát lộ
Một tài năng...
                                                  7/2004


TÔN NỮ NGỌC HOA


Áo xanh


Ngỡ gặp lại mình ngày xinh xắn hai mươi
Khi em mặc áo xanh anh chọn
Chỉ với gương mà em bẽn lẽn
Như đang soi vào ấm áp mắt anh

Qua lâu lắm rồi
Thuở nao nức giảng đường
Chiều tan trường ngóng em góc phố
Người đẹp người xinh
Người quen người lạ
Anh dõi tìm áo xanh dáng nhỏ tóc dài.

Qua lâu lắm rồi
Thuở hồi hộp hẹn hò
Chuyện bâng quơ mà vui như hội
Vòng xe chậm
Tưởng không thể nào chậm hơn được nữa
Vẫn thấy đường về ngắn quá
Dưới hoàng hôn

Qua lâu lắm rồi...
Màu tóc đã phai
Ngọt đắng vị đời
Bao lần nếm trải
Con chúng mình tuổi nhiều hơn em anh hồi ấy
Hẳn sẽ cười trêu áo mẹ thiên thanh

Nhưng lẽ nào có thể trách anh
Nỡ hờn anh chọn nhầm tuổi áo
Khi khúc khích áo xanh mách nhỏ
Trong lòng anh
Em mãi thuở hai mươi.
                                            6/2004


HỒ NGỌC CHƯƠNG


Bạn Huế

       Đùa tặng Tạo và anh Hoàng Phủ

Bạn bè ở Huế thương nhau thiệt*
Một chén rượu suông một chén tình
Ngất ngưởng sự đời chai dốc ngược
Cầm ly bạn uống ngỡ ly mình
Hổ báo yêu ma ruồi muỗi tất
Vàng mười bạc tỷ cũng xem khinh
Thương nhau như thể thương thân vậy
Một đứa vợ la chục đứa kinh*.

----------------------
* Thơ của Nguyễn Trọng Tạo


Buồn


Chiều buồn
Mây chẳng buồn trôi.
Đò buồn
Đò đã gác đôi mái chèo.
Đường buồn
Nắng chẳng buồn theo.
Trăng buồn
Trăng gác đỉnh đèo lửng lơ.
Hàng dương buồn
Đứng thẫn thờ.
Sóng buồn

Bạc tóc bên bờ biển xanh.
Lá buồn
Lá trút lìa cành.
Sương buồn
Rắc bụi để thành lệ rơi.
Sao buồn
Lạc xuống giếng khơi
Tôi buồn
Lạc phía mồ côi cõi người


(187/09-04)




Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật

  • Fan Tuấn Anh - Trần Văn Liêm - Lê Tấn Quỳnh

  • Nguyễn Thiền Nghi - Nguyễn Thống Nhất - Hoàng Thụy Anh - Triệu Nguyên Phong - Đặng Văn Sử - Ngô Minh - Nguyên Hào

  • Hoàng Ngọc Châu - Trần Ngọc Trác - Nguyên Phong - Nguyên Quân - Biển Bắc - Phạm Bá Thịnh - Từ Hoài Tấn


  • NHƯ QUỲNH DE PRELLE

  • LGT: Biển đang quặn mình trong nỗi đau mù tối, đầy phẫn mù và bi thiết. Lời nguyện cầu cho những sáng trong cháy rực đêm sao, trả lại màu xanh yên bình vốn dĩ muôn triệu năm. Chúng ta đang tự trôi dạt, "kéo theo những đàn cá lặng im" và nếu như biển mãi im lặng, màu bạc nhường chỗ cho tối tăm, tan tan bọt sóng. Những câu thơ của Như Quỳnh De Prelle đã dội vào tâm khảm chúng ta như thế, trong những ngày tháng 4 rực nóng.
    Trường Giang gt.

     

     

  • Nguyễn Minh Khiêm - Trần Võ Thành Văn - Bùi Hoàng Vũ - Khaly Chàm - Nguyễn Hưng Hải

  • Với Vũ, thơ là một cuộc thăm dò, một cuộc thăm dò vào nội giới, vào những va chấn, những áp chế và con đường giải phóng những áp chế ở nội tại. Đọc thơ Vũ khiến chúng ta hoang mang trước thế giới đã trở nên bất ổn. Khát vọng về một thực tại hợp nhất đã tiêu tan, giờ đây, cái trình ra trong thi giới của Vũ là một thế giới bất định, mơ hồ và hoài nghi. Một thế giới không thỏa hiệp với những xúc cảm đèm đẹp mà ngược lại, đó là tiếng nói của sự gây hấn, ít nhất cũng là gây hấn với chính thi sỹ trong cơn siêu thực hoang lạnh của chữ.
    S.H

  • LTS: Đã có đến 15 tập thơ BTT đến với bọn đọc theo phương châm các tác giả cùng với Hội Văn học Nghệ thuật hợp sức xuất bản. Chúng tôi xin giới thiệu 3 chùm thơ của 3 tác giả có tập thơ đầu tiên đến với bạn đọc: Anh Hải Kỳ, anh Vĩnh Nguyên và anh Nguyễn Loan.
    Sông Hương

  • Phan Lệ Dung - Đoàn Trọng Hải - Nguyễn Thánh Ngã - Huỳnh Minh Tâm - Hoàng Vũ Thuật - Võ Ngột - Huỳnh Văn Dung - Tần Hoài Dạ Vũ - Trần Quốc Toàn

  • LGT: Một lần nữa, trái tim lương tri của nhân loại bị tổn thương. Sau vụ khủng bố kinh hoàng ở Paris năm ngoái, mới đây 34 người thiệt mạng và hơn 200 người bị thương, đến từ 40 quốc gia trong vụ nổ bom tại sân bay và bến tàu điện ngầm ở Brussels ngày 22/3.  "Tinh thần Brussels" đồng loạt được thắp sáng khắp nơi trên địa cầu.

    Sông Hương trân trọng giới thiệu bài thơ "Không khóc ở Brussels", tưởng niệm các nạn nhân trong vụ khủng bố vừa qua, của nhà thơ nữ Như Quỳnh de Prelle, hiện đang sinh sống và làm việc tại vương quốc Bỉ.

    (L.V.T.G)

    NHƯ QUỲNH DE PRELLE

    thơ

     


  • NGUYỄN NHÃ TIÊN

  • Bạch Diệp - Nguyễn Đông Nhật - Nguyễn Ngọc Hạnh - Trần Huy Minh Phương - Ngô Minh - Nguyễn Thiền Nghi - Lê Vĩnh Thái - Từ Nguyễn - Nguyễn Duy Từ - Phan Trung Thành - Nguyễn Man Kim - Đoàn Mạnh Phương - Nhất Lâm - Vĩnh Nguyên - Mai Văn Hoan - Ngàn Thương - Nguyễn Văn Quang