Thơ Sông Hương 09-2003

09:57 09/06/2009
Trần Hoàng Phố  - Vũ Thị Khương - Trần Hữu Lục - Lê Tấn Quỳnh - Bùi Đức Vinh - Nguyễn Công Bình - Ngô Cang - Văn Lợi - Hà Huy Hoàng - Nguyễn Ngọc Hạnh

TRẦN HOÀNG PHỐ

Hồi ức ngày hạ

Tháng bảy
Nơi đỉnh núi mù xa
Sấm ầm ĩ cơn giông
Đàn sâm cầm
Bay ngang qua cửa Nhà Đồ
Làm rơi tiếng kêu thảng thốt
Sen trong hồ Tịnh Tâm đã tàn
Anh đã đi qua
Hết nỗi đợi chờ
Hết tháng ngày lạ mặt
Với những giọt nước mắt
Như sương đọng trên lá sen buổi sớm

Những bông hoa bìm bìm tim tím
Bên hàng rào nhà ai
Như đôi mắt u buồn của em mở to
Một khoé sóng mùa thu góc phố trí nhớ
Bập bùng tiếng ghi ta não nùng tiễn biệt
Vẳng từ một con hẻm vắng
Hương sứ thơm nồng nàn
Trầm mặc bóng ngôi chùa tĩnh lặng
Những đám mây trắng
Của ký ức ngày xưa
Sà vào lòng anh tái tê nỗi sầu muộn

Dòng sông linh hồn anh
Trong đêm thao thiết chảy
Hồi nhớ những bình minh tình yêu phù chú
Hay chờ hoàng hôn cái chết giăng cạm bẫy
Anh đã lạc trong mê cung thời gian
Nơi vô số bóng hình em và anh
Nhoè trong tấm gương nhà mồ kỷ niệm.


VŨ THỊ KHƯƠNG

Một phút con làm Hoàng đế!

Hơn mười tuổi con lên ngôi Hoàng đế *
Giữa vàng son chói loá cung đình
Nào áo, mũ cân đai
Nào ngai vàng, lọng tía
Những kẻ hầu, người hạ vây quanh

Cả giang sơn ở trong tay con
Vận nước thăng trầm,
Vận đời may rủi
Nước có mạnh, dân có giàu con hỡi
Trên ngai vàng con lo liệu sao đây?

Bao mưu mô toan tính bủa vây
Người này trung thần, kẻ kia xiểm nịnh
Con làm sao nhìn cho thấu hết
Để dụng người vì nước, vì dân...

Trên ngai vàng con có vững tâm
Một dạ, một lòng vì giang sơn xã tắc
Mẹ lo lắng trăm ngàn điều bất trắc
Mà con còn nhỏ dại quá con ơi...

Cũng may mà đã hết tiền rồi
Hết cả thời gian con làm hoàng đế
Cởi trả đi con, hoàng bào, lọng tía
Ta về thôi, mặc kệ ngai vàng...
                                                Huế 6. 7. 2003

----------------------------
* Trong đại nội Huế có dịch vụ cho mượn quần áo nhà vua và ngồi ngai vàng chụp ảnh.



TRẦN HỮU LỤC

Biên giới xanh

Ngồi tắc ráng cùng em dọc biên giới
Lặng lờ con kênh tim tím bông sen
Qua gò Châu Mai, xuôi về Bến Phố
Lòng bỗng chao nghiêng như thấm rượu Miên.

Bên này tràm xanh, bờ kia thốt nốt
Thuyền ai độc mộc neo lỗi hẹn hò
Lục bình thương nhớ cũng trôi về xứ
Anh và em cùng trôi vào cõi thơ

Làng chài mơ màng, biên giới yên ắng
Vùng gò cao nét thuỷ mặc nên thơ
Lòng em có ngã ba sông đầy nắng
Anh sẽ nghiêng bóng mát tìm giấc xưa.

Một hàng thốt nốt bên kia đứng đợi
Một nửa cô đơn mê mải đi tìm
Vốc nước giỡn chôi lênh đênh nắng gội
Vốc đời cho nhau trưa biên giới xanh.
                                                6 - 2003


LÊ TẤN QUỲNH

Hun hút

Những hun hút trong tôi nằm dài
                                            kẻ chỉ
Lên sự cong cớn mùa màng
Giọt mồ hôi buôn chuyện người
                                            ra chợ
Phố lâu rồi cắm cúi đò ngang.

Phố lâu rồi rỉ rêu trắc trở
Xoáy tõm mình đì đạch trò chơi
Lơ mơ trước đám tàn - tro - ra - rả
Hoá trăng giấc đá tìm Người.

Phố luôn tan tầm dấu xe
khấp khểnh
Lạc nhau hoài hờ hững
lạc nhau trôi...


BÙI ĐỨC VINH

Cha

Cha đi mấy chục năm qua
Ngồi hong nỗi nhớ xót xa mẹ chờ
Ngọn đèn đỏ quạch giấc mơ
Đổ loang xuống những dại khờ tuổi con
Tiếng gà lạc giọng cuối thôn
Mẹ thức chẳng cạn nỗi buồn chiến tranh
Đêm nay chợt gió giật mành
Phải chăng nơi ấy cỏ xanh nhức lòng


NGUYỄN CÔNG BÌNH

Thôi đành...

                                Gởi thi sỹ Đồng Đức Bốn.

Nhặt buồn đi bán chợ vui
Còn mong giữ cái bùi ngùi cho nhau

Cái buồn đổi lấy cái đau
Ngu ngơ nào biết vàng thau mà lần

Bỗng dưng ánh mắt tần ngần
Nẻo xa đã thấy thưa dần cuộc vui

Vịn bão giông chẳng sợ vùi
Vịn yêu thủng đáy, tan mui, lật thuyền

Thôi đành đổi nhớ cho quên
Càng quên càng nhớ đầy thêm nỗi mình...
                                                     Phú Mỹ Hưng 1-03


NGÔ CANG                                          

Thư tình gởi biển Nha Trang
                                   
                                                (Tặng Hồng Vinh)

Đã lâu rồi
không về thăm phố biển
nhớ vô cùng em gái chợ Đầm ơi!
nhớ bạn neo thuyền đêm cầu Đá
nhớ trái xoài rượu biển nhậu mê tơi...

Nhớ Hòn Chồng bao năm rồi đứng ngóng
nhớ con đường "tình sử" Tháp Chàm xưa
nhớ nhà em qua bên cầu xóm Bóng
nhớ mùa mai nở đón xuân mưa

Nhớ cõi tình thuỳ dương xanh xóm Đạo
sóng hôn bờ cát mịn đã bao năm
nhớ Phật nằm Phật đứng
em có còn ngồi đợi để xin xăm(??)

Nhớ Ninh Hoà cùng em ăn nem ngày tết
thơm lừng môi miệng biến thành thơ
nhớ cồn cào bao giờ cho hết
thôi thì đành vẽ lại những giấc mơ...!


VĂN LỢI

Hồn cỏ

Dầm dưới chân người
                          Cỏ vẫn xanh
Nỗi đau ấy Cỏ sao chẳng biết
Chỉ có bàn chân là không
                                 hiểu hết
Cỏ sao chẳng thế nát nhừ?
Cỏ biết mình xanh một sắc
                                      riêng tư
Sắc xanh ấy hồn nhiên đời Cỏ
Mọi nỗi đau đã đằm vào trong đó
Cỏ phả hồn thấm mát bàn chân!.
                                              Tháng 6 - 2003 


HÀ HUY HOÀNG

Khúc hát vu vơ

Một mình, mình hát mình nghe
Những câu lục bát xô đè lên nhau
Một mình nhặt gói nỗi đau
Dở hay, tốt xấu, vàng thau phận mình

-Cả yêu thì phải thất tình
Cả tin ắt sẽ một mình cắn răng...
Cả uất hận phải ăn năn
Cả hoang tưởng tất nhục nhằn chứ sao?

Cánh diều lên cao bay cao
Phải chăng số phận tựa vào dây neo?
A ha: Kìa bọt những bèo...
Vui lên! Hà cớ buồn đeo đẳng buồn!

Chuông không tự đánh mới chuông
Pháo tay kẻo giết cội nguồn tài hoa
Tâm chưa tịnh, Trí mù loà
Dám đâu tính chuyện Nữ Oa vá Trời!
...
Một mình mình hát mình chơi
Nắng - mưa tan giữa nỗi đời
phù du...


NGUYỄN NGỌC HẠNH

Về quê

Không còn rét ngọt mưa trong
Ngày xưa biết có chờ mong
                                      bây giờ
Qua sông ngồi nhớ con đò
Nhớ hoàng hôn lẫn câu thơ
                                ban chiều

Không còn ấp úng lời yêu
Mình tôi ngồi nhớ bao điều
                                       xa xôi
Nhìn dòng sông nước cuốn trôi
Thời gian chảy mãi về nơi
                                     vô cùng

Con đò năm ấy còn không?
Mà sao bến cũ vẫn trông
                                 theo người
Bây giờ tôi với mình tôi
Dọc bờ sông nắng bên đồi
                               mong manh

Không còn thì thôi xin đành
Người ơi tôi cúi hôn mình
                                  trên sông.

(175/09-03)

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật

  • Thái Kim Lan - Nguyễn Đặng Mừng - Đông Hương

  • Tuệ Lam - Nguyễn Việt Chiến - Nguyễn Hồng Hạnh - Phạm Bá Thịnh - Võ Quê - Nguyen Su Tu

  • LGT: Thông Thanh Khánh - người bạn Chăm mới đến với trang thơ Sông Hương vốn là nhà nghiên cứu và giảng dạy văn hóa Chăm ở một số trường Đại học phía Nam.


  • PHAN TRUNG THÀNH

  • Trần Phương Kỳ - Phương Uy - Lê Thu Thùy - Lê Hưng Tiến - Trần Thu Hà - Đức Phổ - Hồng Vinh - Nguyễn Thiện Đức - Lê Hà Ngân


  • PHẠM XUÂN PHỤNG


  • TỪ HOÀI TẤN

  • LTS: Nhà thơ Phạm Thị Phương Thảo bước vào làng thơ từ rất sớm, nhưng phải đến sau này chị mới cho xuất bản những ấn phẩm: “Dòng sông khát vọng” (thơ - Nxb. Văn học 2010), “Hoa nắng” (thơ - Nxb. Văn học 2011), “Trao em mùa hạ” (thơ - Nxb. Hội Nhà văn 2012), “Khúc ru nơi lưng núi” (thơ - Nxb. Hội Nhà văn 2012), “Hà Nội dấu yêu” (tản văn - Nxb. Hội Nhà văn 2013).


  • TRẦN ĐỨC LIÊM


  • Vân Nguyễn - Phạm Trường Thi - Hồ Đắc Thiếu Anh - Đông Hương - Phan Như

  • Phạm Ngọc Túy - Hà Duy Phương - Ngô Thị Ý Nhi - Phan Lệ Dung - Lê Vĩnh Thái - Đức Sơn - Nguyễn Hoàng Thọ - Mai Văn Phấn - Huỳnh Ngọc Thương - Lan Hoàng Miên

  • LGT: Sinh tháng 10, tuổi con Ngựa, là tác giả truyện ngắn với tên thật Vũ Thanh Lịch, Nguyễn Hải Minh là bút danh dành cho thơ, chị hiện công tác tại Hội VHNT Ninh Bình. Hải Minh làm thơ lúc 16 tuổi, thơ của chị ăm ắp hơi thở của núi, vị mặn của biển, cùng những vui buồn mê thức trong cõi tình, cõi người mang mang… và cũng có lúc mê đắm, mải miết như con ngựa hoang rong ruổi qua từng cung bậc cảm xúc. Nhân ngày Phụ nữ Việt Nam 20/10, xin giới thiệu đến bạn đọc chùm thơ tác giả trẻ Nguyễn Hải Minh.
    Tường Thi (gt)

  • LTS: “Niềm đam mê vô tận của tôi là đọc, làm thơ, viết văn và khao khát đến cháy bỏng là có đủ thời gian để thực hiện niềm đam mê ấy”. Khát khao ấy đã đi cùng năm tháng với nữ thi sĩ Vũ Thiên Kiều từ khi còn là cô học trò giỏi văn toàn quốc (1985), cho đến hôm nay, khi công tác tại Ban Dân vận huyện Hòn Đất, tỉnh Kiên Giang.

  • Ngôn ngữ như một phương tiện truyền đạt thông tin, đối với thi sĩ, ngôn ngữ là công cụ để truyền cảm xúc của mình đến mọi người. Người làm thơ, điều quý nhất là cảm xúc. Nghệ thuật tu từ là phần kế tiếp để tác giả chia sẻ trọn vẹn cảm xúc của chính mình đến với mọi người.

  • (SHO). Người đã ra đi thật rồi

    Đại Tướng Huyền Thoại của chúng ta – Đại Tướng Võ Nguyên Giáp

    Người Đại Tướng Vĩnh Viễn, Người Đại Tướng Của Nhân Dân