Thơ Sông Hương 09-2000

09:31 26/05/2010
Lê Lâm Ứng - Nguyễn Nhã Tiên - Trần Huyền Sâm - Lê Ngã Lễ

Ảnh: Internet

LÊ LÂM ỨNG


Ngọn lửa
 
       (Trích tráng ca "Việt Nam - chặng đường nắng lửa")

Nhân loại bắt đầu từ ngọn lửa
Tình yêu có ngọn lửa trong tim
Căm thù lửa bừng trên sắc mặt...
Chúng tôi mang trong mình ngọn lửa Việt Nam.
Ôi, ngọn lửa Việt Nam, ngọn lửa!
Cháy lên từ thuở Vua Hùng
Thuở Bà Trưng nổi trống Mê Linh
Thuở cưỡi sóng chém kình của Triệu Thị Trinh.
Thuở diệt giặc Lương dựng nước Vạn Xuân chỉ cần 3 tháng.
Lửa bén mãi, bén mãi không bao giờ tắt
Suốt nghìn năm Bắc thuộc đau thương!
Rồi lửa bùng lên đỏ sóng Bạch Đằng.
Soi lồng lộng bóng Ngô Quyền dìm đầu quân Nam Hán
Lửa nên lũy nên thành bên bờ sông Như Nguyệt
Ám ảnh bao đời giặc Tống xâm lăng.
"Nam quốc sơn hà..."
                                         vang mãi ngàn năm!
Lửa tụ điện Diên Hồng làm nên sấm sét
Giáng 3 lần tan mộng Nguyên Mông.
Dân tộc mãi ghi Bạch Đằng - Tây Kết - Hàm Tử - Chương Dương
Nhân loại nhớ ơn nước Đại Việt xưa - thần lửa.

Sóng vỗ, Sông Hồng sóng vỗ
Ngân vang Đại Cáo Bình Ngô
Sáu trăm năm! Ôi...! Nguyễn Trãi như vẫn sống đến bây giờ
Và lửa Lam Sơn vẫn như đang hồng sắc cờ Lê Lợi!

Đàng Ngoài, Đàng Trong khát khao mong đợi
Lửa Tây-Sơn lan khắp hai miền
Xoài Mút-Rạch Gầm khiếp đảm giặc Xiêm
Ngọc Hồi-Đống Đa, 20 vạn quân Thanh chết thiêu trong lửa
Quang Trung ơi, Người là ngôi sao thế kỷ
Thắp trong lòng nhân loại muôn năm!

Đất nước mây mù giăng ngót trăm năm
Lửa tiếp lửa điên đầu giặc Pháp
Từ Trương Định đến Hoàng Hoa Thám
Lửa thành con đường lửa nối Bắc với Nam!


NGUYỄN NHÃ TIÊN


Huế, mình tôi


Sẽ chẳng bài thơ nào hơn Huế
Nhan sắc ơi! Thưa gởi bao lần
Mỗi sợi tóc trên đường tôi vấp
Mỗi đi về dồn dập thanh âm

Mỗi vết thương mọc lời hạnh phúc
Mỗi chiều qua tôi nhớ ngàn chiều
Mỗi mưa xuống tôi thành trẻ khóc
Mỗi nắng vàng thề thốt tôi yêu

Mỗi
Mỗi
Mỗi
Không thành đôi được
Mỗi Huế thôi không thể hai lần
Mỗi nước mắt. Trời ơi! Giếng ngọc
Mỗi trường giang kiếm dựng trời xanh (1)

Cô đơn đến vô cùng Huế ạ!
Nghìn năm sau chẳng thể khác hơn
Em nhân ảnh suốt đời Vỹ Dạ
Cho câu thơ Tử mãi xanh rờn (2)

Sẽ chẳng bài thơ nào hơn Huế
Gọi gì tôi gió giục qua cầu
Đi là để không bao giờ tới
Tay chạm rồi Huế vỡ tan mau

 Hư vô hết đền đài em nhé
Một rêu nầy gìn giữ Huế thôi
Đừng bến bờ sáo mòn hẹn ước
Những môi người e sẽ bể dâu

Hư vô cả dòng sông em nhé
Một bài thơ vô tận chảy hoài
Mai xa rồi tôi còn mỗi Huế
Thanh âm nầy không thể lẫn
                                     thành hai.
                                   
Huế 26.6.2000

---------------------------------------
(1) và (2): Ý thơ Cao Bá Quát và Hàn Mặc Tử


TRẦN HUYỀN SÂM


Chớm thu


Một chiếc lá... khẽ rơi
Chao mình như cánh bướm
Buồn trong mắt ai...
Chiều hoàng hôn xa thẳm
Cuối chân trời mây trắng vẫn giăng trôi
Chở tình yêu về với phương nào...?
Cho nỗi buồn tan theo mây theo gió...
Hoàng hôn ơi!
Mùa thu sao đến vội?
Cho lá vàng
                            rơi
                                 rơi
                                    trong mắt ai...
                         
                          
Mùa thu 2000


LÊ NGÃ LỄ


Nén hương thơ

           
              Viếng mộ Hàn Mặc Tử

Thắp nén hương thơ lên mộ
Hàn Mặc Tử
Máu râm ran hôn nóng
Một hồn thơ
Trăng Ghềnh Ráng che nghiêng
Bóng chàng lãng tử
Ngậm câu thơ bẽn lẽn
Rớt xuống ghềnh
Nhớ chàng thi sĩ
Một mình nằm yên nghỉ
Thực hay mơ
Tôi thiếp tự bao giờ...
Bay thoang thoảng mùi
                                 hương thơ

Bên Ghềnh Ráng trăng nằm
Sóng soãi
Chỉ một hồn thơ
Thấp thoáng bên trời!

Vội vàng thắp nén hương thơ
Mai về thôn Vĩ
Ngẩn ngơ sông chờ...!
           
Ghềnh Ráng - Qui Nhơn 17.6.2000

(139/09-00)



Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • Ba bông hoa mang đêm phi qua                                             vườn saoanh và em định mệnh dịu sángmở địa cầu trinh tiếtlửa quàng xanh yếm cổ mùa đông

  • Cơn lũ xoáy mòn vai mẹGiạt trôi manh áo em thơNhận chìm bếp lửaNhững hạt lúa không biết lội

  • Em huyền ảo với mùi hương hoa đạiVà trắng trong như một búp sen hồTôi lầm lỡ nói lời vụng dạiKẻ phàm phu tục tử đến sân chùa.

  • Người nghệ sĩ lang thangMùa xuân chạm khắc nụ cười                                    ẩn sâu trong từng ô vuông cửa khép

  • Ơi con chim nhỏ của ta ơiBão tố đêm qua đã dịu rồiNước nước vây quanh thành ốc đảoChỉ còn chim nhỏ với ta thôi

  • ...Ta chỉ là hạt bụiGiữa đất trời mênh mông...

  • ngày tình yêu chớm nởnhững bông hồng ngát hươngbây giờ hoa, em hỡicánh rã rơi lạnh lùng

  • ...Đàn bướm bay quaÔi những đàn bướm cứ bay qua vườn...

  • ...Bao năm dựngđá nằm chơi với rừng...

  • ...Bon chen lắm chỉ mệt ngườiHồn nhiên bố sống cuộc đời hiền lương...

  • Linh hồn đã bay...

  • ...Hoa giấy có màu sao không nói...

  • Có ai không? Tiếng kêu ném vào chiều. Mùa xuân im lặng. Nghe rõtiếng những mầm cây cục cựa. Thì ra chiều này chưa gió ở hoàng hôn.

  • Tôi đi về phía cánh đồngBất chợt nghe tiếng nhọc nhằn lúa hátVọng từ thẳm sâu đất đai trăn trở...

  • Khư khư ôm bóng Lam Kiềutrăng lùa Cuội xuống phì nhiêu cánh đồng

  • Áo em màu trắng mịnDưới trăng ngời sáng trongÁo anh sờn vai bạcTrăng sáng xanh màu rong

  • Chừng hoa hồng kiếp trước đã                                           hoa khôi và hoa lựu cũng từng là đốm lửa

  • Cánh đồng tuổi thơ gặt gió heo mayNgày cưỡi lưng trâu, diều trăng                                             đêm thả

  • Hoang vu. Đêm màu xanh trở dạ. Đom đóm lập loè ma trơi. Lũng sâu mưa khóc. Sáng ra rừng lộng lẫy triệu chồi non. Tôi ca vui trong nắng.

  • Giọng nói chỉ còn thoang thoảngđồng cỏ hoa vàng