Nguyễn Miên Thảo - Nguyễn Hữu Quý - Triệu Nguyên Phong - Nguyễn Hồng Vân
Ảnh: internet
NGUYỄN MIÊN THẢO
Vườn thanh tiên
Này anh có một vườn cây ăn trái
Trổ trăm bông từ dạo có em về
Anh có nuôi bầy chim sâu hiền thục
Giữa vườn hồng hót rất đam mê
Anh xin gửi tình anh trên lá mới
Hẹn mời em thù tạc chén sương hồng
Suốt mùa đông anh làm chim bói cá
Tha mây trời làm tổ đợi mùa xuân
Em ngủ quên giữa vườn cây trái chín
Mùi hương bay thoát mấy cửa khuê phòng
Khi thức dậy dấu xuân hồng đã tới
Gã chăn vườn đứng đợi bóng giai nhân
Trong vườn anh hoa tứ thời vẫn nở
Ôi đóa hồng lồ lộ cả thiên nhiên
Anh nhắm mắt khi lòng vừa mở cửa
Một dòng sông chảy xuống lạnh băng băng
Anh vô tình quên xây hồ thục nữ
Chứa sông em làm nước tưới cây vườn
Cây chưa héo mà lòng anh đã úa
Trên nẻo hồng như chớm gió thu sang
Anh dìu em đi trên từng lối nhỏ
Trong vườn bông sứ trắng nở hai hàng
Đưa tay hái mời em chùm trái chín
Trăm nến hồng ai thắp giữa thinh không
Trên dấu chân em nở đầy bạch cúc
Rụng tơ vàng hương phấn bướm khêu bay
Anh gây đỉnh trầm hương trong nội cỏ
Mời em về hong ấm lại đôi tay
Khi bốn cửa sương vàng cung nữ khép
Anh chơi vơi trong một biển mưa hồng
Trong vườn cây chợt vô cùng im vắng
Có vài chùm trái cấm trổ hoang mang
NGUYỄN HỮU QUÝ
Cảm thức
Trong nỗi đau có mầm thù hận
ta phải dần quên nó đi
hãy chọn cho mình một loài hoa tri kỷ
dịu dàng hương để trò chuyện mỗi ngày.
Đời cho ta hoa bên những luống cày
làm nhẹ lại vết lòng nhức nhối
lối vào chiều bầy chim sẻ đợi
có phải tuổi thơ vừa kịp khứ hồi...
Đừng bỏ lỡ yêu thương đang gọi
dù mơ hồ như một sợi nhện giăng
sen bất tử bởi vì sen im lặng
thơm cho bùn, thơm bên Phật an nhiên!
Một cọng nhân gian gió mấy chiều thổi đến
cung bổng, cung trầm trên dòng chảy thời gian
ta buông rũ thoát dần u ám
nỗi buồn trăm năm, thôi đoạn tuyệt một lần.
Đừng hoài nghi, đã đến thời sống chậm
hoa không vội vàng, ta cập rập, vô duyên
trong veo nhỉ, ơi trong veo trìu mến
khi lòng ta sen nở bốn mùa...
TRIỆU NGUYÊN PHONG
Mùa chuyển gió
Đi qua mùa chuyển gió
Màu nóng tan chảy dần
Đường trở về quê cũ
Lòng ấm áp tình giăng
Đêm Sài Gòn thức trắng
Buồn đưa tiễn tàu xe
Người về từ nứt rạn
Giông chớp khẽ ngậm ngùi
Vịn bàng hoàng nỗi nhớ
Y học đến mọi nơi
Xóa tật nguyền đau đớn
Ấm tình nồng giấc xanh
Vượt dặm dài cây số
Rát bỏng những lốt chân
Tay gom từng giọt lệ
Mây ảm đạm tan dần
Gió thu về gõ cửa
Vàng trước ngõ trăng rơi
Thức với đời tiếp sức
Môi son nở nụ cười!
NGUYỄN HỒNG VÂN
Ngẫu khúc phong linh
Đặc quánh màu thời gian hổ phách
Lá chờ mưa thôi xanh
Đóa hồng hong sợi nắng
Thắp sâu miền lãng quên
Tháng ngày giãn cách phố
Người hong mây chiều vàng
Dây tơ hồng phủ quanh ngõ vắng
Tiếng rao rụng đáy sông phù du
Phong linh rung sợi bạc
Âm trầm vang tiếng sóng
Cổ tự trăm năm phơi bóng
Người trăm năm ngồi nhớ hình dáng cũ áo cài khuy, nút hoa...
Tiền kiếp hẹn trăng ngà xanh xao
Cuồn cuộn thủy triều lạc dòng rêu phóng sinh
Va chật nhau tình thơ xám rỗng
Mộng chồi lên nhánh rong mất ngủ
Chiều hạ vàng không trôi
Tiếng hát vọng từ xa xưa
Ắp vòng tay vô biên
Chuông gió quyện hồi kinh lăng già
Trôi lăn...
Hạt giống trổ mầm!
(TCSH390/08-2021)
Tải mã QRCode
PHẠM TẤN HẦU
Tình yêu luôn là một huyền thoại và lịch sử kể qua câu chuyện Huyền Trân.
Và giống như một người mù
Tôi trở lại quê hương dưới mùi thơm của hoa nhài.
P.NERUDA
NGUYỄN PHÚC VĨNH BA
Lời người viết: Biết tin hiền thê của người bạn vong niên qua đời quá muộn, ghé thăm và nghe bạn than thở nỗi lòng, bỉ nhân không cầm được lòng xúc động. Thấy ông lão tám mươi rưng rưng khóc vợ, kể lể bao vui buồn ngày còn đủ vợ chồng, bỉ nhân xao xuyến vô cùng. Thay bạn, bỉ nhân viết quấy quá đôi hàng văn tế, chỉ mong nói hộ bạn nỗi niềm đau khổ đó. Than ôi! Chữ nghĩa cũng chỉ dành cho người sống đọc. Còn người đã khuất thì liệu có biết thấu chăng?
HÀ TÚC TRÍ
Đinh Cường - Nguyễn Ngọc Phú - Tần Hoài Dạ Vũ - Châu Thu Hà - Vi Thùy Linh - Đinh Thị Như Thúy - Nguyễn Nhã Tiên - Hà Duy Phương - Chử Thu Hằng - Thùy Nhiên Trương Hà
NGUYÊN QUÂN
VŨ THỊ MAI OANH
(Viết cho ai yêu thiên nhiên Nhật Bản)
HẢI HẠC PHAN
NGUYỄN TRỌNG TẠO
Khaly Chàm - Phan Hoàng - Trần Hữu Dũng - Phan Hoàng Phương - Vũ Thiên Kiều
KHẾ IÊM
Lynh Bacardi, tên thật là Phạm Thị Thùy Linh, sinh ngày 03/04/1981. Làm thơ, viết văn, đồng thời là một dịch giả chưa từng học qua trường lớp chính quy nào. Đến với thơ văn từ năm 2003, Lynh Bacardi không ngừng nỗ lực cách tân và đã tạo cho mình một lối viết đầy bản sắc trong thế hệ trẻ luôn có ý hướng cách tân hiện nay. Thế mạnh của Lynh chính là sự vượt thoát trong tư tưởng, dám bội ước với lối thi pháp truyền thống và nói lên được những khát vọng của giới nữ.
XUÂN CAO
VĂN CAO
Tần Hoài Dạ Vũ - Nguyễn Thanh Mừng - Phạm Nguyên Tường - Nguyễn Nguyên An - Lãng Hiển Xuân - Trần Tịnh Yên - Nhất Lâm - Nguyễn Đông Nhật - Trương Văn Nhân - Miên Di - Nguyễn Lãm Thắng - Huỳnh Thúy Kiều - Ngàn Thương - Hoàng Cát - Đức Sơn - Lệ Thu - Hồng Vinh - Ngô Thiên Thu - Lưu Ly - Ngô Công Tấn - Nguyễn Minh Khiêm - Nguyễn Khắc Thạch - Nguyễn Thường Kham - Từ Hoài Tấn - Nguyên Tiêu - Phan Lệ Dung - Phan Trung Thành - Tôn Phong - Trần Áng Sơn - Lê Ngã Lễ - Trần Vạn Giã - Từ Nguyễn
ĐẶNG NHẬT TRUNG
HOÀNG NGỌC QUÝ
NGUYỄN MAN KIM
NGÔ ĐÌNH HẢI
Đinh Thu - Nguyễn Văn Thanh - P.n.thường Đoan - Trần Nhuận Minh - Trọng Hướng - Lâm Anh - Đoàn Mạnh Phương - Đỗ Hàn - Trần Phương Kỳ - Nguyễn Văn Quang - Nguyễn Loan - Triệu Nguyên Phong - Kiều Trung Phương - Nguyễn Thiền Nghi - Hồ Đắc Thiếu Anh - Vạn Lộc - Nguyễn Đạt - Trường Thắng - Lê Nguyễn - Trịnh Bửu Hoài
LTS: Cuộc tổng tiến công và nổi dậy Xuân 1968 có ý nghĩa lớn là làm phá sản chiến lược “chiến tranh cục bộ”, đánh bại cố gắng quân sự cao nhất của đế quốc Mỹ trong chiến tranh xâm lược Việt Nam, làm lung lay ý chí xâm lược buộc Mỹ phải “xuống thang chiến tranh”, tạo ra bước ngoặt có ý nghĩa quyết định của cuộc kháng chiến.