Thơ Sông Hương 08-2003

15:28 01/06/2009
Nguyễn Sĩ Cứ - Võ Thị Hồng Tơ - Hoàng Cầm - Đào Duy Anh - Hoàng Ly Thạch Thảo - Võ Văn Luyến - Phạm Duy Tân


NGUYỄN SĨ CỨ

Miền Trung nhớ bạn

Nghĩa trang Trường Sơn...
Ngày quy tập
Hoang mang dấu tích
Bạn hoà vào thăm thẳm miền Trung

Miền Trung là gì?
Tôi nhìn cây đòn gánh
gồng mình lên chịu nặng nhọc hai đầu
"Ai làm núi dốc, sông sâu..."

Miền Trung là ai?
Tôi nhìn người mẹ
hoá đã vẫn khăn tang
bên đường vào thành phố
Quanh mẹ
Mưa, nắng, gió
hát lời:
"Gió đưa nguyệt quế về trời
Nỗi buồn ở lại..."

Nghĩa trang lạ
gió lồng hoang dại
Bóng mẹ nghiêng
nghiêng gập trời chiều
Bầy mây bạc
mang hình chiến trận
Cùng Mẹ
Tìm
phiêu diêu...

Đất miền Trung bạn tôi nằm xuống
Mắt mở

Thăm thẳm một cánh diều

Nghe đêm

đêm,
chùm sao rụng
hố đen khép
vũ trụ đầm đìa
giấc mơ
toát mồ hôi lạnh

sáng ra,
nhét giấc mơ vào họng
sửa soạn bộ mặt kiếm cơm
giành giật với cả chính mình

đêm,
những con tàu vũ trụ
vẫn bền bỉ kiếm tìm
chốn ẩn cư
miền lạ
                       
6/03


VÕ THỊ HỒNG TƠ

Hải Vân - đỉnh nhớ chơi vơi

Đỉnh trời đong gió đong mây
Đong luôn những chuyến xe đầy vào ra
Hải Vân hây hắt chiều tà
Ai đơm chót vót cho ta bồi hồi

Nước non vi vút cao vời
Thương nhau đâu quản chơi vơi dặm đường
Mây trời còn biết vấn vương
Để ta chín nhớ mười thương hai đầu

Núi cao bởi tại biển sâu
Sông dài vì nước theo nhau về nguồn
Gập ghềnh mà chẳng cô đơn
Thương nhau lắm lại giận hờn đó sao?

Muốn về đành phải trèo cao
Hải Vân gánh nặng khát khao trong ngoài
Bốn mùa mây trắng mơ phai
Nắng trong thương nỗi mưa ngoài lênh đênh...


HOÀNG CẦM

Lá Diêu Bông

VÁY ĐÌNH BẢNG buông chùng cửa võng
Chị thẩn thơ đi tìm …
Đồng chiều
Cuống giạ

Chị bảo: đứa nào tìm được Lá Diêu Bông
                        Từ nay ta gọi là chồng

Hai ngày Em tìm thấy Lá
Chị chau mày
                        Đâu phải Lá Diêu Bông

Mùa đông sau Em tìm thấy Lá
Chị lắc đầu
                        Trông nắng vãn bên sông

Ngày cưới chị Em tìm thấy Lá
Chị cười
            Se chỉ ấm trôn kim

Chị ba con Em tìm thấy Lá
Xòe tay phủ mặt
                        chị không nhìn

Từ thuở ấy Em cầm chiếc Lá
đi đầu non cuối bể
Gió quê vi vút gọi
Diêu Bông hời!... ới Diêu Bông!...



ĐÀO DUY ANH

Nỗi người…

Tên hành khất vịn trên cột mốc tháng ngày xiêu vẹo
tựa vào câu kinh vô tôn giáo - ăn mày một kiếp tái sinh…!

Con người thường đuối mặt khi đối mặt?
biển bao lần thề không nổi sóng - mà trùng khơi cứ cồn cào vỗ mãi
bờ đau những vơi đầy

Xin trả lại những gì của Thượng đế cho Thượng đế và con Người
chơn chất một trái tim

Giữa mong manh ánh sáng và bóng tối
bàn tay cầm lần thảng thốt
ném nỗi Người…
hòn sỏi rơi vào thế giới bên kia vọng lời huyệt mộ… âm-u thế giới bên này tôi trở về cái tôi trước bình minh vỡ - thời gian lướt bóng râm cây lá - trên máng cỏ bình yên phó mặc những ẩn ức mất hút trong thẳm sâu lời nguyền bóng tối…

Cỏ dại sẽ đan nhau trong bão tố
và tôi biết
người yêu dấu ơi!
nơi bình yên nhất tôi tin ánh Mắt con Tim em là có thật

Dẫu cô đơn chất chứa - bàn chân sải dài trên những con đường hun hút
nhọc lòng cơn gió ngược chiều

Trên những lần lữa vàng phai
tôi chờ em
sót lại tình Người chưa phải tái sinh…


HOÀNG LY THẠCH THẢO

Đêm nghe tiếng mưa rơi

Giữa khuya rụng tiếng mưa rơi
Giọt buồn gọi gió vu hồi nơi đâu!
Em mòn sợi tóc nàng dâu
Ta lần ký ức bạc màu thời gian...

Đường xưa - ngày ấy nắng tràn
Ai đem hoa nắng rắc vàng bờ vai
Nụ e ấp ngậm sương mai
Trăng mềm gội tóc liễu dài, mỏng manh.

Đò đi bỏ bến tròng trành
Ta chôn kỉ niệm cỏ xanh ngậm ngùi
Người neo bến phía cuối trời
Ta đào lên những buồn vui tháng ngày.

Chim bay khuất nẻo trùng mây
Bão giông ta đón hai tay về mình
Ngân Hà nào có vô tình
Mây buồn lẹm cả trăng xanh hẹn thề.

Mưa khuya gõ nhịp tái tê
Ta gom giọt đắng mang về nhâm nhi
Hình như trong tách cà phê
Có người dìm xuống lời thề năm xưa...



VÕ VĂN LUYẾN

Ảo ảnh trắng

Chúm bàn tay vốc một chút ảo ảnh
Ảo ảnh vụt biến như đĩa bay
Chúm đôi môi thổi tàn ngọn nến
Ngọn nến bùng lên
Tiếc nuối nói gì đêm qua?
Dòng sông âm thanh ngưng chảy
Lời cỏ mật
Những vì sao thiên di về cõi khác
Sương đẫm
Kỷ niệm hiện lên như bò nhai cỏ
Về đi em
Về nơi bắt đầu hồn nhiên
Hồn nhiên tiếng khóc
Hồn nhiên nụ cười
Hồn nhiên vạt tóc không cần làm dáng
Cơn mưa đêm qua rũ hết bụi trần
Ta bán tuổi mình đi, giữ lại thời thơ dại
Bàn chân chưa hề dẫm gai
Yêu thương chưa hề bỏng cháy
Thì ta đốt lên ngày mai!


PHẠM DUY TÂN

Ký ức làng quê

Khi ông mặt trời xuống núi
Đàn trâu lững thững về chuồng
Hoàng hôn vo ve tiếng muỗi
Đom đóm lập lòe trong sương

Xa xa nhà ai thắp lửa
Rạ rơm sực nức mùi đồng
Gió mùa run run vách nứa
Chùa xa chuông vọng thinh không

Thương quê tình sâu nghĩa nặng
Gẫm mình phiêu bạt áo cơm
Mồ hôi lệ nhoà xót đắng
Chẳng vá nổi mình tinh tươm

Về làng rưng rưng muốn khóc
Cội đa toả bóng trăng ngà
Bạn xưa dành nhau làm "Cuội"
Bây giờ gặp lại đã già

Dẫu sao ta còn có bạn
Một thời thơ dại qua mau
Kiệu tay đồng đồng "ấu chúa"
Gập ghềnh theo bước chân trâu.

(174/08-03)

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • Vĩnh Nguyên - Trần Thị Linh Chi - Lưu Ly - Triệu Nguyên Phong - Tây Linh Phạm Xuân Phụng - Ngàn Thương - Từ Nguyễn - Trần Tịnh Yên - Tuệ Lam - Lê Huỳnh Lâm

  • Nguyễn Xuân Sanh - Trần Mạnh Hảo - Ý Nhi - Võ Văn Trực - Văn Tăng - Trần Hải Sâm - Thúc Hoàng - Quốc Minh - Trần Hữu Lục

  • Trần Trình Lãm - Châu Thu Hà - Nguyễn Tiến Chủng - Trịnh Hải Yến - Khaly Chàm - Nguyễn Quang Hưng - Huỳnh Ngọc Lan - Đông Hương

  • LTS: Phan Duy nhân là bút hiệu của một nhà thơ quen biết với bạn đọc trẻ miền Nam từ đầu những năm 60. Tên thật là Phan Chánh Dinh sinh năm 1941 quê xã Triệu Thượng, huyện Triệu Hải, Bình Trị Thiên, trưởng thành trong phong trào đấu tranh yêu nước của sinh viên Huế. “Thư gửi các bạn sinh viên” của anh in ở tuần báo Sinh viên Huế năm 1964 có thể xem là bài thơ mở đầu cho dòng thơ ca tranh đấu của tuổi trẻ đô thị miền Nam trong tù (Côn Đảo 1968-1973) và sau ngày giải phóng Phan Duy Nhân vẫn tiếp tục sáng tác, dù ít xuất hiện trên báo chí.

  • LTS: Hoàng Vũ Thuật, hội viên Hội Nhà văn Việt Nam sinh năm 1945 ở Lệ Ninh - Bình Trị Thiên. Xuất thân là một giáo viên, sau chuyển qua làm công tác văn nghệ. Bạn đọc đã quen tên anh trên các mặt báo, tạp chí Trung ương và địa phương. Tập thơ “Những bông hoa trên cát” xuất bản 1980 đã khẳng định bước đi ban đầu khá vững tay của anh.

  • THANH THẢOKhối vuông ru-bích

  • Lý Hoài Xuân - Nguyễn Loan - Trương Kiến Giang - Xuân Diệu - Chế Lan Viên - Nguyễn Hới Thọ - Nguyễn Hoa - Nguyễn Hữu Quý - Dương Toàn Thắng

  • ĐINH CƯỜNGCào lá ngoài sân đêm

  • Đức Sơn - Nguyễn Trường - Phan Lệ Dung - Nguyễn Đông Nhật - Kiêm Thêm - Nhất Lâm - Nguyễn Man Kim - Phạm Thị Điểm

  • Thu Bồn - Nguyễn Duy - Ngô Thế Oanh - Nguyễn Thụy Kha - Thế Dũng - Đỗ Văn Khoái - Mai Văn Hoan

  • NGUYỄN NGỌC PHÚBuổi sáng

  • LƯU QUANG VŨ...Và anh tồn tại

  • LƯU TRỌNG LƯCó những vườn

  • NGUYỄN VĂN DINHCây Huế Trong vườn Bác

  • Văn Lợi - Tôn Nữ Thu Thủy - Võ Quê - Phạm Hữu Xướng

  • LTS: Trần Thị Hiền sinh ngày 4-9-1955 tại Bình Trị Thiên. Chị là cây bút nữ có nhiều triển vọng. Thơ Trần Thị Hiền hồn hậu, trong sáng, tinh tế. Chị là người viết nhiều về đề tài lâm nghiệp. Trong hai cuộc thi của Bộ lâm nghiệp, Trần Thị Hiền hai lần được trao giải thưởng.

  • LÊ VĂN NGĂNNgười phu xe, từ biệt

  • TRỊNH QUANG QUỲNHBài thơ người tìm hạt giống

  • Huy Cận - Hoàng Vũ Thuật - Nguyễn Trọng Tạo - Trần Hải Sâm - Lâm Hồng Tú