Ảnh: quehuongonline.vn
ĐOÀN THƯƠNG HẢI Sông Hương Bao nhiêu lần tôi đến nơi đây Ơi con sông nước vẫn đong đầy Sông xanh mãi mơ màng thiếu nữ Sông hồn nhiên không biết đến hao gầy Sông vẫn thế hay không phải thế Bao nhiêu lần tôi đến hỏi sông Sông từ tốn, dịu dàng, xốc nổi Sông ơi sông, con nước vẫn xuôi dòng Và em nữa, cũng như dòng sông kia Cứ trôi, trôi mãi chẳng quay về Để anh chạy lòng vòng qua trăm bến Mà vẫn thương hoài cuộc tình si. NGUYỄN LOAN Trên cánh đồng sau vụ gặt Trên lồng ngực cánh đồng sau vụ gặt Nhấp nhô đầy những vú rạ thơm Trông xa giống những ngọn tháp nắng Nước xâm xấp bàn chân Trăng ban ngày mắc cạn Tiếng ếch kêu vỡ rụng một khoảng trời Trên lưng con đê dài Chim mổ nhầm hạt nắng Ngỡ thóc rơi. NGUYỄN KHOA NHƯ Ý Bên mộ Nguyễn Du II Một lần lỗi hẹn với Người Tiết thanh minh đã qua rồi còn đâu Hoa lê thôi điểm trắng màu Thì đem hoa sứ dặm vào vườn thơ Cỏ xanh xanh ngút đợi chờ Con thuyền tình ấy vật vờ bến sông Có khi neo cắm giữa dòng Phải con sóng lạ thuyền không trở về... Khéo chi những cuộc hẹn thề Bày chi những thói thơ đề bên hoa Bạc tình chuyện của người ta Mình đem vận lấy để mà giận nhau(!) Bây giờ cho mãi ngàn sau Đạo cầm thi đặt làm đầu chữ tin. Hôm nay dạo bến Giang Đình Mai kia đã vội về kinh luận bàn Xênh xang áo mão hai hàng Những là quan tước học hàm chức danh Cũng thời lấy yến làm anh Cũng là dấy cuộc mưu sinh giữa đời Hai vai gánh nặng cơ trời Mẹ già con nhỏ không người cậy trông Kiếp ba sinh chốn bụi hồng Nghiệp văn chương với tơ lòng còn vương. Phận sao đen bạc khác thường Chút duyên kỳ ngộ cũng tuồng bóng mây Đêm đêm gối mảnh trăng gầy Ví người Tây thổ ta vầy Đông châu! Cách nhau chỉ một nhịp cầu Mịt mù châu quận khúc sầu biệt ly... NGÀN THƯƠNG Ký ức thu Chuyện tình thu đã thành dĩ vãng Nay chỉ còn khúc hát yêu thương Ngày đã cúi sau cửa thành rêu phủ Mây vẫn bay bay về cố lý Như đời ta bay giữa vườn thơ Khói sương mờ ảo quàng quanh lối Thôi đừng hỏi vì sao dây đàn đứt Ngước lên trời lời đáp ánh sao băng Sao đổi ngôi như quán đời đổi khách Khuyết - tròn quay không dứt giữa vô cùng... NGÔ PHÙ VĂN Nhớ Hải Bằng Góc nhìn Hải Bằng Góc nhìn thi sĩ Kẻ hậu sinh có lúc phải sững sờ Ông bắt đầu "Hát về ngọn lửa" Và cuối cùng cô đọng "Độc hành" thơ... Gặp tôi, ông khen "thơ vui hay hí" "Tau một đời có được mấy lần vui" Mấy lần vui, Hải Bằng buồn nữa chứ Đọc từng trang "Mưa Huế" cũng ngậm ngùi Ai hiểu lòng vân gỗ Nhỏ - nước - mắt - người - xa! Cái mà không ai chộ Hải Bằng đã nhìn ra Hải Bằng yêu cuộc đời thao thiết Ông tìm ra "gương mặt" của riêng mình Nào ai người cần biết Thơ - Rễ cây - Vân gỗ - cứ rưng nhìn...! Huế, 2000 LÊ KHÁNH MAI Cổ tích buồn Thôi, Chị cứ là Vàng Anh Hót lời nhắc nhở Người đàn bà đến sau giặt áo cho chồng Hót lời yêu khắc khoải dưới trời xanh Chị cứ là nàng tiên Trong quả thị Đẹp xinh, dung dị, thảo hiền Mát lòng bà lão nghèo thôn dã Những trưa nồng cơm ngọt, canh ngon Chị cứ hóa thân Vào trầu têm cánh phượng Mối oan tình thắm đỏ cõi trần Chị cứ là chị Tấm Của cái bống, cái bang Hát bài ca cơm bạc, cơm vàng Thả niềm vui long lanh giếng nước Mà sao tựa bóng ngai vàng Nơi tột đỉnh cao sang Chị giết em mình thảm khốc Khi quyền lực đi cùng tội ác Bao giờ hết oán thù? Thôi, Khước từ Áo khăn hoàng hậu Bả vinh hoa gác tía, lầu son Chị cứ là cô Tấm trắng trong Của đồng quê bùn đất Dẫu rằng cổ tích sẽ buồn hơn. Tháng 10/1998 TRẦN HOÀNG PHỐ Ánh mắt Không chịu hiểu - mùa thu - không chịu hiểu Sắc trời trong - xanh tuyệt hư không Không chịu hiểu - cõi nhân gian lạ lẫm Mắt trẻ thơ xanh biếc lung linh Mắt người già xa xăm trắc ẩn Hư không đấy - lật bàn tay sinh tử Không chịu hiểu - Nỗi đầy vơi - muối mặn phù hư Men ngọt chát - cuộc đời chưng cất Cánh chim thiêng khát vọng - tro tàn Ai hóa thân chạm trổ bóng rồng bay Mái đình cong với tay vào vĩnh cửa Không chịu hiểu - thời gian - không chịu hiểu Giòng đời trôi - nước mắt môi em Mắt trẻ thơ lung linh nắng mới Mắt người già chạm tới khổ đau Mắt kỷ niệm nhòe đi hạnh phúc Mắt khát vọng đóng đinh thánh giá Tro tàn đấy - hư không và vĩnh cửu Lật bàn tay sinh tử mất còn Và mắt em đầy vơi mưa nắng Tình yêu chưng cất trái tim thiêng Không chịu hiểu - lẽ vô cùng đi, ở Mắt cô đơn nặng gánh đêm đen Không chịu hiểu - mắt tro tàn một màu mây khói Trời xanh đó - ở cùng ta - tình yêu bất tuyệt Chùm phượng đỏ cháy bùng đau khổ Để hóa thân Nước Mắt vị đời Tro tàn đấy - Hư Không và Vĩnh Cửu. PHẠM DẠ THỦY Gọi... Ngày tất tả áo cơm. Đêm khép lại riêng mình - thèm giấc ngủ bình yên không mộng dữ Chớp mắt sông đã trôi, cây đã đâm chồi, hoa đã nở, lá xanh rồi sẽ úa vàng Giật mình nhìn sợi tóc già nửa trắng nửa đen. Kỷ niệm vẫn trong veo tận đáy lòng - chợt hiện... Nhắm mắt gặp bờ sông thuở ấy, gặp con đường cỏ mịn dưới chân, gặp cô bé tóc tết đuôi sam, chân trần chạy tung tăng bắt chuồn chuồn cắn rốn, gặp mẹ cười hạnh phúc khi đứa con mồ côi chói đỏ điểm mười. Sông trôi. Thời gian trôi. Ngày tất tả và đêm thao thức. Kỷ niệm sao chẳng ngủ yên! Mở toang mọi cánh cửa đón gió đêm. Một chút lạnh cho hồn tỉnh táo. Đêm lung linh vầng trăng hư ảo. Bờ sông xưa, con đường xưa xa tận cuối trời. Muốn gào lên cho vỡ màn đêm, cho lòng chùng xuống: Tuổi thơ ơi!... TÔN NỮ THANH YÊN Tát nước cùng sư nữ Cuối trời mây ngậm nắng Rời đồng cánh cò xa Quanh quất người vắng hẳn Còn sư nữ với ta Gió ngọt lồng lộng tới Đồng chớm trổ mùa hương Cởi dép bên bờ mương Nhịp nhàng tay tát nước Một đời ăn lúa gạo Một buổi làm nhà nông Giữa không gian bát ngát Bàn chi nghĩa sắc không. GIA DŨNG Sa Pa Chiều buông dìu dịu Sa Pa Mây nhòa nhạt núi núi nhòa nhạt mây Con đường dan díu hàng cây Lối về thấp thoáng ô xoay mơ màng Đàn môi ai gửi lời sang Khen ai như níu chiều vàng... diết da Trời tây trăng một nét sa Hữu tình là cảnh mà ta vô tình. Châu Đốc Ra khỏi Châu Đốc rồi... tôi ngoái lại Ôi mênh mông nước, mênh mông trời Mơ hồ gặp một bàn tay nhỏ vẫy Phải chi chiều sông Hậu ngại ngùng trôi. LÊ QUỐC HÁN Tự khúc Trăm năm thơ sẽ theo người vùi trong hoa cỏ khóc đời phù du. Người trôi về bến thiên thu thơ tan vào cõi tuyệt mù khói sương. Chớm Đông, 1999 (138/08-00) |
Tải mã QRCode
Anh Nguyễn Hữu Đống là bạn của nhiều lớp văn nghệ sĩ, nhất là ở Huế. Từ Trịnh Công Sơn, Nguyễn Đắc Xuân, Trần Viết Ngạc, Đặng Tiến, Trụ Vũ… đến nhiều người thuộc lứa sau như Nguyễn Chí Trí, Vĩnh Ba, Nguyễn Thượng Hải, Hồ Đăng Thanh Ngọc, Lê Huỳnh Lâm, Bạch Lê Quang, Phạm Tấn Hầu…
ĐÔNG TRIỀU
Tôi là Nguyễn Văn Phong. Sinh năm 1985. Quê quán: xã Hà Ninh, Hà Trung, Thanh Hóa. Hiện sống cùng thân sinh. Làm ruộng, lao động phổ thông. Không dùng điện thoại di động. Đây là một số bài thơ lần đầu tôi gửi đến Tạp chí Sông Hương.
TRƯƠNG ĐĂNG DUNG
NGUYỄN ĐỨC TÙNG
Mai Văn Phấn - Phạm Đức Mạnh - Hồng Vinh - Nguyên Ngọc - Tôn Nữ Minh Châu
LTS: Nhà thơ Nguyễn Xuân Sang quê quán ở An Hòa - Huế, anh đã xuất bản 04 tập thơ & 01 tập phóng sự, ghi chép; từng đạt một số giải thưởng các cuộc thi.
LGT: Machu Picchu của đế quốc Inca, núi thiêng Mỹ Sơn của vương quốc Chămpa có cùng số phận đỉnh cao một nghệ thuật kỳ vĩ bị chiến tranh và thời gian tàn phá.
Nguyễn Trọng Tạo - Phùng Tấn Đông - Đỗ Xuân Thu
NGUYỄN VIỆT CHIẾN
TÔN PHONG
Nguyễn Đông Nhật - Từ Hoài Tấn - Trần Hoàng Phố - Phan Trung Thành - Phùng Sơn - Lê Hồ Ngạn
TRẦN TỊNH YÊN
ĐÀO DUY ANH
LTS: Trước những thử thách của nhiều trường phái thơ hiện đại, xem ra thơ lục bát Việt Nam vẫn sống khỏe. Nó thậm chí không nhất thiết phải phân biệt rạch ròi “hậu lục bát Truyện Kiều”, “hậu lục bát Lửa Thiêng” hay “hậu lục bát Bùi Giáng”. Tuy vậy để được ghi tên tác giả dưới những âm tiết quen thuộc, dễ nhớ đó… ắt tâm hồn người thi sĩ phải gạn đục khơi trong bao lần.
NGUYỄN DUY
Nhìn từ xa... Tổ Quốc!
Ý NHI
Trần Minh Tạo - Trương Vạn Thành - Vĩnh Nguyên - Nhất Lâm - Châu Thu Hà - Nguyễn Thành Trung - Hà Duy Phương
MAI DIỆP VĂN
HƯỜNG THANH