Thơ Sông Hương 08-1999

14:57 26/11/2009
Ngô Thế Oanh - Minh Việt - Nguyễn Đăng Việt - Nguyễn Huy Anh - Tô Văn Hiệu - Huỳnh Minh Tâm - Liên Nam - Tân Lĩnh - Nguyễn Thanh Mừng - Lê Quốc Hán

(Ảnh: Internet)








NGÔ THẾ OANH


Thơ cho những chú mèo


Bài thơ này ta dành tặng bạn ta
Những chú mèo trong nhà thân thuộc
Suốt một đời đã vì người bắt chuộc
Chia cùng ta cả những vui buồn

Những chú mướp vằn vèo như hổ
Những chú khoang láu lỉnh tinh anh
Mun đen thẳm bóng đêm cô đặc
Và dễ thương tam thể hiền lành

Đời rắc rối những trò buông bắt
Ta đôi khi không khỏi thoáng hư vô
Chợt nhìn lại gặp mèo lim dim mắt
Mèo nhìn ta thoáng diễu cợt mơ hồ

Chỉ cần bế mèo lên và nhẹ vuốt
Bộ lông tơ mềm mại mượt êm sao
Lòng lắng lại. Nỗi buồn nguôi vợi bớt
Ta học yêu đời sống cùng mèo

Con gái nhỏ của ta tuổi Mão
Có chút gì thiên vị với mèo chăng
Mùa xuân đến hai chị em dạo phố
Còn thơ chưa biết được báo nào đăng...


MINH VIỆT


Giao mùa


Một khi
lá đã lìa cành
Nhuốm màu héo hắt
mỏng manh phận đời

Ngỡ ngàng

xao xác lá rơi
Bâng khuâng
trời đất ngỏ lời
thu sang
Xốn xang
lá chớm mơ màng
Thôi đừng lay nữa
khẽ khàng gió ơi!

 

 



NGUYỄN ĐĂNG VIỆT


Dằm cũ


Thẫn thờ giữa bãi đất quê
Lớp, trường, bạn cũ, ùa về trong tôi
Nắng vàng ủ tím vườn đồi
Lá lay lắt lá, thả lời heo may
Bây giờ tay chẳng cầm tay
Kéo co, đánh đáo, nát khoai ruộng màu
Bây giờ chẳng được mi tau
Cánh diều, bóng bưởi với âu cá cờ
Thầy cô, biết ở nơi mô
Để con tim nhớ ngẩn ngơ dáng thầy
Thiêng liêng trường cũ dằm này
Dào lên ấm áp, bạn thầy quanh tôi

Chiều se, chậm bưóc bồi hồi
Một con cò trắng vỗ trôi tháng ngày.


NGUYỄN HUY ANH


Lục bát

           
Nồng say không bõ lạnh lùng
                Biệt ly cho thấu tương phùng quạnh hiu


Nghe như mưa gió ùa về
Mùa nay lá ngập cận kề mùa xưa
Đường trăng cong một câu đùa
Mông lung dẫn dụ cây thưa đứng chờ

Ngày qua đổ tại bây giờ
Thân như đá lỗi hẹn hò sóng xuôi


TÔ VĂN HIỆU


Tiếng gọi quê hương


Hôm nay tôi muốn quay về
Con sông cũ với lũy tre đầu làng
Thăm gò đất bị bỏ hoang
Cỏ may lẫn với hành trang tuổi khờ
Quê ơi ! Có tự bao giờ
Chân trần tôi chạy bên bờ ruộng sâu
Bố hì hụi với con trâu
Bà tong tả với gánh trầu trên vai
Mẹ tôi chân bước mệt nhoài
Áo thiếu nữ nay đã phai nửa đời
Ê.a... gọi tiếng quê ơi!
Tôi và lũ bạn cùng chơi chắt chuyền
Trăng cong như một chiếc thuyền
Chở tôi với những hão huyền ra đi
Bao năm ước được những gì
Tôi lăn như một viên bi cuối chiều
Ước mơ mình hóa cánh diều
Tôi về lặng với những điều ngày xưa


HUỲNH MINH TÂM


Sương đêm



Tôi đã rãi hoa hồng
Và những giọt sương đêm
Lên con đường tuổi trẻ

Theo mùa chim rộng cánh bay
Những đóa hồng tàn rụi

Mà sao những giọt sương đêm
Như vẫn còn vẫn còn
Mỗi đêm dài tĩnh lặng


LIÊN NAM


Huế


Anh từ trong mây trắng Hải Vân ra
Đã gặp em xứ Huế
Sông Hương xanh một màu xanh da diết thế
Áo trắng nón nghiêng ai đã qua cầu
Ai một thuở luồng rừng A-Lưới
Suốt đêm ngày nhớ dáng bồ câu!

Đất Huế đất của người thơ, mộng
Bao nhiêu lâu đài lăng tẩm cung vua
Khi đi bên em lòng anh hai ý nghĩ
Huế bây giờ trai trẻ khác ngày xưa.
Người hiện đại bước lên thềm đá cũ
Các ông quan văn võ đứng chầu
Nghệ sĩ tài năng bẳt các ông đứng mãi
Để nhân tình biết Huế  một thời đau!

Đến với Huế những ngày sau mưa bão
Dòng Hương Giang vẫn sáng ánh đèn đêm
Anh mải mê tìm người áo tím
Đôi mắt mình thức ngủ không yên!


TÂN LĨNH


Bình minh trên núi

           Tặng Minh Đức - Triều Tâm Ảnh

Nhà sư áo vàng
Thả mùa xanh lên núi.
Cây chưa cao
Đã giang tay vẫy gọi,
Làm rừng.
Thú từ đâu tìm lối trở về.
Chim đến hót vang.

Hoa chạy khỏi ngày tàn,
Quay lại.
Tìm cõi từ bi,
Theo Thầy lên núi.
Làm mùa xanh,
Và làm bình minh.

 

 



NGUYỄN THANH MỪNG


Nghiệp


Nào tôi có thể nguôi quên
một thời tôi chỉ là tên đẽo cày
giữa đường mất vốn trắng tay
ngùi trông chớp bể mà vay mưa nguồn

Những rơi vãi của càn khôn
tư mùa rỗ gót mót bòn tiêu pha
xin bùn hoang gié lúa ma
xin mây thôn ổ khúc ca mục đồng

Tôi nghêu ngao gánh nước sông
nhộn nhàng hai chiếc giỏ bồng nan tre
gánh hoài cho dứt cơn mê
bông lài trắng thôi dạt về thủy cung


LÊ QUỐC HÁN


Sám hối thu


Gió qua miền lá rụng
xào xạc ngỡ tiếng mưa
Bầy chim ri sà xuống
cùng trời đất giao mùa

Cung đàn xưa nhặt thưa
mấy nghìn năm cô lẻ
Chuông oằn cong mái chùa
rêu phong đời dâu bể

Kiếp phù du trần thế
ân nghĩa chửa đền bù
Muốn tìm về gốc rễ
kiếp xưa nào vụng tu

Câu thơ nào viết vội
run dưới chiều heo may.
Câu thơ nào cứu rỗi
nương dáng thu hao gầy.

 

 


(126/08-99)




 

 







 

 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • ĐINH THỊ NHƯ THÚYĐã buồn trước cho những ngày chưa đếnnhững chia xa đang sum họpnhững mỏi mệt đang hân hoannhững bóng tối khuất lấp đang rực sángĐã nhìn thấy vết chémròng ròng máu đỏ tươi trên da thịtnhư nhìn thấy bước chân người hành khấtchậm rãi lê trên đường

  • Ở những đỉnh cột

  • Sinh năm Nhâm Thìn, Phan Văn Chương từng tham gia quân đội, hiện là hiệu trưởng trường THCS Quảng Phương, huyện Quảng Trạch, tỉnh Quảng Bình. Thơ đến với anh như người tình muộn. Có điều anh biết chọn lọc, học hỏi, vượt qua những cản trở thế tục, tiếp thu cái mới của đời sống văn học hôm nay đang chuyển đổi. Nhờ thế thơ anh sớm tạo được không gian riêng, cách nói riêng. Phan Văn Chương chứng minh rằng, ở bất kỳ lứa tuổi nào, người ta vẫn có thể tìm cách vượt lên, nếu tự mình khai phá, xác lập được con đường mình đang đi.                                     HOÀNG VŨ THUẬT

  • Hoàng Vũ Thuật - Lê Thái Sơn - Thiết Mộc Lan - Ngô Hà Phương - Lê Tấn Quỳnh - Nguyễn Quốc Hiền - Phan Bùi Bảo Thy

  • Năm sinh: 1950Quê quán: Đại Lộc, Quảng NamThơ đã in trên nhiều báo, tạp chí, tuyển tập (1971- 2004)Đã xuất bản: Trong hoàng hôn gió  (1995), Trăng của ngày (1999), Thơ bốn câu (2001), Bài ca của gió (2002), Phía sau tôi (2003).

  • Bóng xưa            Đập cổ kính ra tìm thấy bóng                Xếp tàn y lại để cầm hơi                                                Tự Đức

  • TRẦN PHƯƠNG TRÀ                                                 Kính viếng bác Hoài Chân Nguyễn Đức Phiên.                 đồng tác giả “Thi nhân Việt Nam”, 1941

  • Từ Nữ Triệu Vương - Trần Thị Vĩnh Liên -  Chử Văn Long - Lê Văn Kính - Nguyễn Quốc Anh - Ma Trường Nguyên - Tôn Phong -  Nguyễn Thánh Ngã - Ngô Đức Tiến - Đặng Nguyệt Anh

  • Lam Hạnh - Tuệ Lam - Chử Văn Long - Nguyễn Man Kim - Hoàng Vũ Thuật - Khaly Chàm

  • Tên thật: Nguyễn Phạm Tú TrinhSinh 1983Sinh viên Khoa Ngữ Văn - Đại học Khoa học Xã hội và Nhân vănGiải nhất cuộc thi thơ “Đất nước và lục bát” của báo Tuổi Trẻ. 2003.

  • NGUYỄN TRỌNG TẠO chọn và giới thiệuThời Thơ Mới ở ta đã có thơ hình thoi, thơ hình tam giác, thơ hình thập giá... Và bây giờ thơ “tân hình thức” của người Việt ở hải ngoại cũng đã làm nao lòng một số người làm thơ trong nước. Những loại thơ hình thức ấy thường là bắt chước những cách tân kỳ dị của thơ phương Tây từ thế kỷ XIX đến ngày nay. Thực ra thì thơ chữ Nho ở ta cũng đã từng có thơ hình tròn, thậm chí có bài đọc được đến 18 cách, nhưng những “người hiện đại” ở ta lại thường vẫn chuộng thơ Tây và từ đó cũng “sáng tạo” ra những hình thức kỳ dị khác gây chú ý cho người đọc (xem).

  • …Cả rừng cây thấy mẹ cườiMẹ ơi! nước mắt đầy cơi đựng trầuThác ngàn xa vẫn nguyện cầuVô thường! mẹ nhuộm biếc màu trời xanh.

  • Có phải em là HuếDùng dằng tôi chẳng muốn xaHỡi em gái Huế dạo qua bên cầuMắt đen, tóc mượt mái đầuCười duyên như thể từ lâu thương rồi

  • Minh Đức Triều Tâm Ảnh - Tùng Bách - Nguyễn Sĩ Cứ - Lê Anh Dũng - Văn Công Hùng - Lê Thiếu Nhơn - Công Nam - Nguyễn Thiền Nghi - Nhất Lâm - Ngô Minh - Trần Văn Khởi - Lê Ngã Lễ - Trương Đăng Dung - Đặng Kim Liên - Tạ Vũ - Nguyễn Ngọc Phú - Nguyễn Hàn Chung

  • Sinh năm: 1952 tại Nga Sơn, Thanh Hoá.Hiện đang công tác tại Hà Nội.Tiến sĩ Sử học, Phó giáo sư Xã hội học.Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam

  • ...Ta cứ hẹn gặp nhau nơi HuếGió xòa lang thang tóc thả mờiMắt lá nghiêng cười cho ai đợiAnh để lòng bỏ ngỏ cõi hoang...

  • Khoảnh khắc               Cõi yêu                       Tự khúc

  • Võ Quê - Nguyễn Xuân Sang - Hồ Ngọc Chương - Duy Phi - Trần Thị Ngọc Lan - Nguyễn Hưng Hải - Huy Tập - Vương Anh