Bạch Tâm - Xuân Hoàng - Mộng Phật Tôn Thất Diệm
"Hồn sứ" - Sơn dầu của Lê Quý Long - Ảnh tư liệu SH
BẠCH TÂM
Vịnh cầu Tràng Tiền
Sáu nhịp cầu xưa đẹp xứ thơ
Quê hương gắn bó tự bao giờ
Thiên tai một thuở, duyên còn thắm,
Địch họa bao năm, dáng chẳng mờ
Tà áo vương tình khêu nỗi nhớ
Nụ cười nghiêng nón nặng câu chờ
Đây bao viễn khách dừng chân lại
Cảm khúc Nam ai vọng cõi bờ...
Mạnh Đông 1992
XUÂN HOÀNG
Nước ròng
Cứ chiều là nước ròng xuôi
Cồn phơi bãi lạnh như tôi : cạn lòng !
Chao ôi như thế là ròng
Chỉ khô khan những rêu rong, chỉ buồn
Cò thôi không đến tìm cồn,
Người thôi nơm cá, không còn dấu chân
Chỉ lì mặt phẳng rêu thâm
Như lòng tôi, trải lặng thầm nỗi đau !
Có gì đâu ! Có gì đâu
Chỉ sông xanh, một dòng sâu, chảy dài!
Cũng con sông đó, mệt nhoài,
Đem chia hai nửa một ngoài, một trong
Cớ sao cùng gọi là dòng,
Một thì cạn nước, một trùng trùng xanh ?
Như khe đối diện với ghềnh,
Như là cảnh đối buồn tênh mặt người
Như sông, đối diện với đời
Vô cùng, hữu hạn, người ơi, nghĩa gì !
1-1993
Với ngôi nhà sắp bán
Dẫu ngôi nhà ấy chưa dời,
(Đã đi xa, vẫn về ngồi bàn xưa)
Dẫu rằng rày nắng, mai mưa
Mái tôn sửa mãi vẫn chưa thật đằm
Cớ sao mỗi lúc về thăm
Cửa song lại mở, vừng trăng lại vào ?
Hàng dừa, bụi chuối lao xao
(Đã bao năm, chẳng năm nào quả vơi)
Chùm hoa râm bụt mỉm cười
Thắm tươi những nét chào mời giữa xanh
Rập rờn gió lượn vờn quanh
Cây đào, gốc khế lung linh nắng vàng...
Vườn ơi, như thế là vườn !
Người đi xa, Huế hẳn thường với theo ?
Ra đi nhớ ít thương nhiều
Huế là em đấy : tình yêu ngôi nhà !
Cuộc đời dẫu lắm phong ba
Một thời tạm trú, cũng là nợ duyên...
Chiều xuân cứ dịu dàng nghiêng,
Bài thơ gởi lại : nhớ quên chập chờn.
2-1993
MỘNG PHẬT TÔN THẤT DIỆM
Hòn vay hòn trả (*)
Còn đó trơ trơ núi chẳng mòn,
Kìa vay nọ trả tiếng hai hòn
Cây chen đất Quảng đường xây trái
Đá dựng trời Nam lối lại tròn
Ngoài củi lời cho tiều mấy lão,
Trong mây vốn sẵn thú nhiều con
Bên ăn thế cũng bằng bên chịu
Chủ nợ là ai dám hỏi con.
Chơi chùa Thiên Mụ
Chùa Mụ chiều trông bóng xế ngành,
Trên non dưới nước một màu xanh
Bảy tầng bửu tháp mây un thẳng
Bốn phía Hương đình gió thổi quanh
Nền vách trăm năm chùa vốn cũ,
Bể dâu mấy độ cảnh còn xinh
Rừng thiền thanh vắng người thong thả,
Dạo bước lòng khuây đám lợi danh.
--------------------
(*) Tên hai hòn núi ở Quảng Nam.
(TCSH56/07&8-1993)
Tải mã QRCode
Đoàn Thương Hải - Nguyễn Loan - Nguyễn Khoa Như Ý - Ngàn Thương - Ngô Phù Văn - Lê Khánh Mai - Trần Hoàng Phố - Phạm Dạ Thủy - Tôn Nữ Thanh Yên - Gia Dũng - Lê Quốc Hán.
NGUYỄN HOAChưa cuối cùng
MAI VĂN PHẤNĐối thoại của thời gian
THI HOÀNG (Trích trường ca "Oẳn tù tì, ra...")
TUYẾT NGAXem tranh tự họa của họa sĩ T.C.
Nguyễn Văn Phương - Lê Tấn Quỳnh - Đỗ Văn Khoái - Trần Anh Dũng - Lê Lâm Ứng - Dạ Thảo Phương - Thái Doãn Long - Nguyễn Quân - Nguyên Quân - Nguyễn Thiền Nghi - Nguyễn Ngọc Hóa
HUỲNH QUANG NAMMẹ và ca dao
HỒ TRƯỜNG ANCòn em Hạt muối
LIÊN NAMVầng trăng ở Huế
Quang Huy - Tuệ Lam - Tôn Phong - Dương Thành Vũ - Nguyễn Thánh Ngã - Hoàng Thị Thương - Nguyễn Văn Thanh - Nguyễn Bắc Sơn - Nguyễn Thị Anh Đào
Nguyễn Hoa - Hoàng Vân Khánh - Trần Hoàng Vũ Nguyên - Nguyễn Man Kim - Võ Công Liêm
Nguyễn Thanh Kim - Đỗ Văn Khoái - Mai Văn Hoan - Nguyễn Văn Dinh - Nguyễn Thiền Nghi - Hà Minh Đức - Lãng Hiển Xuân - Trần Quốc Thực - Lê Thái Sơn - Trúc Chi - Nguyễn Lập Em - Trinh Đường - Thúy Nga - Đoàn Thị Ký - Hải Trung - Đỗ Vinh.
PHẠM NGỌC CẢNHĐộng người xưa ở Cúc Phương
TRẦN KIÊM ĐOÀNLão lai khai bút phú
Nguyễn Khôi - Huỳnh Minh Tâm - Trần Vũ Long - Trịnh Thị Hà Bắc
HỒ TRƯỜNG ANNgõ giêng hoài
MAI VĂN PHẤNMười bài tập mùa xuân
Lê Viết Xuân - Hoàng Sĩ Lưu - Võ Văn Luyến - Nguyên Quân - Vũ Thị Khương - Nguyễn Hữu Hồng Minh - Văn Đắc - Nguyễn Thanh Xuân - Minh Quang - Thai Sắc - Võ Quê - Nguyễn Sĩ Cứ - Thanh Tú
Email của nhà thơ Đặng Tiến gửi tới Sông Hương: “Thơ Quang Dũng dưới đây nằm trong tờ báo “Xuân 1957”, Nxb Văn Nghệ, Hà Nội 1957. Chính Quang Dũng cũng quên rồi, và không ai sưu tập để đưa vào tuyển tập”. Xin cảm ơn nhà thơ Đặng Tiến đã gửi tới Sông Hương bài thơ “Nhớ những mùa xuân” của Quang Dũng và trân trọng giới thiệu tới bạn đọc nhân dịp đất nước kỷ niệm ngày giải phóng.S.H
Có thể nói việc thi sĩ Hữu Loan từ trần lúc 19 giờ ngày 18 - 3 là một bất ngờ đáng tiếc nhất trong làng văn kể từ năm mới này dẫu ông đã ở tuổi 95. Bài thơ Màu tím hoa sim là nỗi đau hơn nửa thế kỷ trước khi người vợ trẻ của ông bị cuốn theo dòng xoáy định mệnh, và hẳn nó còn âm ỉ cho tới giây phút cuối cùng ông chạm tay trần thế.