Bạch Tâm - Xuân Hoàng - Mộng Phật Tôn Thất Diệm
"Hồn sứ" - Sơn dầu của Lê Quý Long - Ảnh tư liệu SH
BẠCH TÂM
Vịnh cầu Tràng Tiền
Sáu nhịp cầu xưa đẹp xứ thơ
Quê hương gắn bó tự bao giờ
Thiên tai một thuở, duyên còn thắm,
Địch họa bao năm, dáng chẳng mờ
Tà áo vương tình khêu nỗi nhớ
Nụ cười nghiêng nón nặng câu chờ
Đây bao viễn khách dừng chân lại
Cảm khúc Nam ai vọng cõi bờ...
Mạnh Đông 1992
XUÂN HOÀNG
Nước ròng
Cứ chiều là nước ròng xuôi
Cồn phơi bãi lạnh như tôi : cạn lòng !
Chao ôi như thế là ròng
Chỉ khô khan những rêu rong, chỉ buồn
Cò thôi không đến tìm cồn,
Người thôi nơm cá, không còn dấu chân
Chỉ lì mặt phẳng rêu thâm
Như lòng tôi, trải lặng thầm nỗi đau !
Có gì đâu ! Có gì đâu
Chỉ sông xanh, một dòng sâu, chảy dài!
Cũng con sông đó, mệt nhoài,
Đem chia hai nửa một ngoài, một trong
Cớ sao cùng gọi là dòng,
Một thì cạn nước, một trùng trùng xanh ?
Như khe đối diện với ghềnh,
Như là cảnh đối buồn tênh mặt người
Như sông, đối diện với đời
Vô cùng, hữu hạn, người ơi, nghĩa gì !
1-1993
Với ngôi nhà sắp bán
Dẫu ngôi nhà ấy chưa dời,
(Đã đi xa, vẫn về ngồi bàn xưa)
Dẫu rằng rày nắng, mai mưa
Mái tôn sửa mãi vẫn chưa thật đằm
Cớ sao mỗi lúc về thăm
Cửa song lại mở, vừng trăng lại vào ?
Hàng dừa, bụi chuối lao xao
(Đã bao năm, chẳng năm nào quả vơi)
Chùm hoa râm bụt mỉm cười
Thắm tươi những nét chào mời giữa xanh
Rập rờn gió lượn vờn quanh
Cây đào, gốc khế lung linh nắng vàng...
Vườn ơi, như thế là vườn !
Người đi xa, Huế hẳn thường với theo ?
Ra đi nhớ ít thương nhiều
Huế là em đấy : tình yêu ngôi nhà !
Cuộc đời dẫu lắm phong ba
Một thời tạm trú, cũng là nợ duyên...
Chiều xuân cứ dịu dàng nghiêng,
Bài thơ gởi lại : nhớ quên chập chờn.
2-1993
MỘNG PHẬT TÔN THẤT DIỆM
Hòn vay hòn trả (*)
Còn đó trơ trơ núi chẳng mòn,
Kìa vay nọ trả tiếng hai hòn
Cây chen đất Quảng đường xây trái
Đá dựng trời Nam lối lại tròn
Ngoài củi lời cho tiều mấy lão,
Trong mây vốn sẵn thú nhiều con
Bên ăn thế cũng bằng bên chịu
Chủ nợ là ai dám hỏi con.
Chơi chùa Thiên Mụ
Chùa Mụ chiều trông bóng xế ngành,
Trên non dưới nước một màu xanh
Bảy tầng bửu tháp mây un thẳng
Bốn phía Hương đình gió thổi quanh
Nền vách trăm năm chùa vốn cũ,
Bể dâu mấy độ cảnh còn xinh
Rừng thiền thanh vắng người thong thả,
Dạo bước lòng khuây đám lợi danh.
--------------------
(*) Tên hai hòn núi ở Quảng Nam.
(TCSH56/07&8-1993)
Tải mã QRCode
NGÔ MINH
THANH THẢO
Ngàn Thương - Nguyễn Khoa Như Ý - Công Nam - Nguyễn Thanh Mừng - Nguyễn Văn Thanh - Phan Lệ Dung - Lê Ngã Lễ
HỒNG VINH
Dăm năm cuối của thập niên 90, tác giả Ngọc Khương nổi lên với những tập thơ viết cho thiếu nhi như Bim bim và mướp vàng, Cây đàn và bông hồng (in chung với con gái út Kiều Giang). Dạo đó thơ anh được các nhạc sĩ chú ý, tìm đọc và chắp cánh cho những bài: Em là gió mát, Búp bê cổ tích, tập đàn, Nhà cười thành những ca khúc “đứng” được với thời gian.
NGUYỄN MIÊN THẢO
VI THÙY LINH
ĐÀO DUY ANH
Tôi không có ý định vẽ một chân dung bụi bặm mang hồn cốt lãng tử của kẻ phiêu bạc muốn “đày đọa” hồn mình trong mọi ưu phiền phiêu linh chữ nghĩa. Tôi biết Phùng Hiệu “bị thơ làm” vì lòng anh vốn đa đoan, trắc ẩn với mọi thứ trên đường đời anh gặp.
Nguyễn Trọng Văn - Hồ Đắc Thiếu Anh - Nguyễn Giúp - Nguyễn Loan - Nguyên Hào - Vũ Thanh Lịch - Huỳnh Minh Tâm - Nguyễn Đạt - Đỗ Thượng Thế
TRẦN ĐÌNH BẢO
TRẦN THIÊN THỊ
Xuân Hoàng - Lưu Quang Vũ - Trần Khắc Tám - Trần Thị Huyền Trang - Văn Lợi
Lê Hòa - Nguyễn Man Kim - Trần Văn Hội - Vũ Thiên Kiều - Thảo Nguyên - Trần Phương Kỳ - Phạm Bá Nhơn - Phạm Thị Phương Thảo - Vĩnh Nguyên - Hoàng Ngọc Quý
HẢI KỲ
Trần Chấn Uy - Hồ Dzếnh - Thiệp Đáng
Phan Lệ Dung - Nguyễn Đông Nhật - Phan Trung Thành - Đoàn Mạnh Phương - Triệu Nguyên Phong - Ngọc Tuyết - Huỳnh Thúy Kiều - Nguyễn Thiền Nghi - Nhất Lâm
ĐÀO DUY ANH
HỒNG NHU
Nguyễn Đạt - Đoàn Minh Châu - Phùng Tấn Đông - Đinh Cường