Nguyễn Siêu Việt - Lê Hoàng Anh - Nguyễn Hới Thọ - Phạm Đức - Đoàn Việt Bắc - Nguyễn Ngọc Quỳnh - Nguyễn An Hạ - Hoàng Cầm
Tác phẩm "Thuyền về nhất" - bột màu của Trần Quốc Tiến
NGUYỄN SIÊU VIỆT
Khẩu đại bác trong nhà bảo tàng
Sau những chiến công
Sau những thét gầm rung trời chuyển đất
Khẩu đại bác nằm trong nhà bảo tàng
Làm một nhân chứng lịch sử
Những gì phải nói nó đã nói bằng lửa
Giờ còn cái miệng nòng bặt câm
Ngày ù ù gió thổi qua
Lạnh buốt hơi thép...
Tưởng đã an bài trên cái bệ cao đẹp
Và sống bằng những dòng chữ vàng son
Nào hay nó còn có cuộc đời riêng
Giữa nắng mưa thức tỉnh
Để sau bức tượng đài tuẫn tiết đứng đó
Là một cuộc đời vượt lên số phận
LÊ HOÀNG ANH
Sợi nắng
Sợi nắng vàng nghịch ngợm
Len vào cửa phòng tôi
Căn phòng chia thành đôi
Thành hai nửa sáng tối
Ô kìa! trong sợi nắng
Có ngàn hạt bụi bay
Hoá ra ta đang sống
Giữa không gian bụi đầy
Tò mò tôi giơ tay
Cho sợi nắng rơi vào
Lạ chưa bàn tay trắng
Lại đỏ hồng trong veo
Hoá ra ta đang sống
Dòng nhựa sống tràn theo
Kể từ ngày hôm ấy
Lúc buồn nhớ mênh mang
Lúc sôi nổi mơ màng
Cứ nghĩ về sợi nắng...
12 - 1991
NGUYỄN HỚI THỌ
Một chút Bồng Sơn
Chưa gì đã thế Bồng Sơn
Ra về chắc gửi tâm hồn lại đây
Dừa xiêm một cốc nước đầy
Để tôi lạc lối vì say ơi người
Trưa đồi Thiết Đính chơi vơi
Vườn điều gió con đường trôi chân mình
Cô gì trông thế mà xinh
Ngoằn ngoèo đường đất loanh quanh giọng cười
Bông trang nở rối người ơi
Ấp e trong cỏ giấu lời người xưa
Phước Sơn chuông tiống đung đưa
Âm thanh như chuỗi cườm vừa tỏa ra
Tháp chùa trắng cứ thể là
Cô em còn thuở chưa qua nhà chồng
Tình cờ đến với Bồng Sơn
Để trong tôi có thêm dòng Lại Giang.
Bồng Sơn 1-1992
PHẠM ĐỨC
Trả thù
Thế rồi Nàng giã biệt tôi
Ánh mắt ấy chôn vùi
Trong nhung lụa
Tôi nghiến hàm răng
Ngầu đôi mắt đỏ
Phải trả thù thật khốc liệt, tôi ơi!
Tôi đắn đo, toan tính, ngược xuôi
Mãi mới chọn được cách trả thù
Kinh khủng nhất
Một cách trả thù ác độc:
Ấy là tôi mãi mãi vẫn yêu Nàng
Ào ạt
Mặn mòi
Vĩnh viễn
Như sóng biển kia ào ạt xô bờ
Để suốt đời Nàng
Dấu trong vòng tay ai khác
Vẫn sẽ chịu đau buồn
Vì không tìm thấy ở nơi đâu
Một tình yêu
Như tình yêu mà Nàng để mất!
Thu 1991
ĐOÀN VIỆT BẮC
Thư em
Bao giờ nhận được thư em
Lá thư từ Huế viết lên da trời
Chao nghiêng cánh nhạn bay đôi
Tiếng chuông Thiên Mụ đang mời vầng trăng
Mây như đám trẻ giung giăng
Đi về cuối phố hát bằng lá sen
Sao hôm đã tỏ ánh đèn
Mắt người mong đợi vợi đêm đàn bầu
Sáo diều gọi bạn từ lâu
Mặt trời đang ngả sang màu cánh sen
Bao giờ nhận được thư em...
1991
NGUYỄN NGỌC QUỲNH
Vợ
Biết uống vào mình giọt đắng
Cho con... đến cả sau này
Biết mình trở thành chánh án
Cho mình... trong cuộc chia tay.
NGUYỄN AN HẠ
Nơi bắt đầu
Bên là gió núi. Bên là sóng biển
Chính giữa con đường uốn lượn đèo mây
Qua Hải Vân nghĩ ra điều, có lẽ
Huế bắt đầu biết mơ mộng từ đây
HOÀNG CẦM
Em cứ về bên ấy
Buồn rã rượi. Em cứ về bên ấy
Ai cướp hàng mi lên sáu tựu trường
Ai đã yêu em như em biết vậy
Để mấy lần tắm cạn giữa dòng thương
Thu đến muộn em cứ về bên ấy
Gió hẹn mưa chờ xao xác thềm rêu
Em muốn đậu bến nào sao thế vậy
Đỡ em nằm đâu thật cánh tay yêu
Đầu xuân sang em cứ về bên ấy
Váy Ngân Hà loang mặt tiểu hùng tinh
Ở bên này. Sao Ngưu đứng vậy
Nghẽn mùa hoa
mắt ướt òa xanh
(TCSH50/07&8-1992)
Tải mã QRCode
Một khả thể: Tách bóng thế gian ra khỏi sự vật. Trần Quốc Toàn dùng vỏ não múc tháng năm đổ vào cuộc đời mình như một hoài vọng về dòng nước mắt chảy buốt cõi hoang sơ.
LGT: Bắt đầu từ thơ là những hoài thai mơ mộng, Lê Quang Trạng dọ dẫm bước chân mình đi trong đêm “ký ức cứa vào mắt ướt”. Một người sống giữa đồng bằng, hít thở bầy không khí ngọt bùi đồng nội, ăn trái mật trong đêm thả trăng gom bầy tinh tú và theo quang gánh ra tận biên giới của giấc mơ úp mặt. Diễn biến tinh thần của một tác giả trẻ sinh năm 1996 là sự truy vấn trí nhớ, ngõ hầu tìm lại mộc bản chân thật từ những đám cháy ký ức xa xôi, như những dòng thơ gầy cong mà suy tưởng.
Trường Giang (gt)
Trần Duy Trung - Nam Nguyên - Nguyễn Loan - Huỳnh Lê Nhật Tấn - Phan Đạo - Phan Nam - Nguyên Hào - Nguyễn Nghĩa - Hoàng Vũ Thuật - Nguyễn Đông Nhật - Nguyễn Hoàng Thọ - Nguyễn Thanh Hải
PHẠM THỊ PHƯƠNG THẢO
ĐỖ THÀNH ĐỒNG
Trương Đình Phượng - Hạ Nhiên Thảo - Ngô Hoàng Anh - Nguyễn Tân Dân
PHẠM QUYÊN CHI
“Phím sông Hương ngân lên từ phố núi” - là tiêu đề của báo cáo tổng kết sau đợt sáng tác của Hội Nhà văn Thừa Thiên Huế ở Đắk Lắk trong những ngày đầu tháng 12/2017 vừa qua của nhà thơ Võ Quê.
THẠCH ĐÀ
Lê Hào - Võ Ngột - Phan Bùi Bảo Thy - Nguyên Quân - Trần Văn Liêm - Triệu Nguyên Phong
Hoàng Thu Phố là bút danh của Nguyễn Minh Ngọc, sinh năm 1985 ở miền núi Yên Bái, hồi hộp gửi đến Tạp chí Sông Hương những dòng thơ ban đầu và đã có duyên.
NGUYỄN HẢI TRIỀU
VŨ TRỌNG QUANG
NGUYỄN THIỆN ĐỨC
NGUYỄN THỤY VÂN ANH
Tên thật Nguyễn Thị Giáng Vân, sinh năm 1959 tại Nghệ Tĩnh. Tốt nghiệp khoa Ngữ văn, Đại học tổng hợp Hà Nội, 1980. Đã công tác tại Công trường Thủy điện Hòa Bình, biên tập viên Báo Phụ nữ Hà Nội. Tập thơ đầu tay: Năm tháng lãng quên, Nxb Thanh niên, 1990.
ĐÀO NGỌC CHƯƠNG
TRẦN HỒ THÚY HẰNG
Lê Ân - Thảo Nguyên - Thy Lan
VŨ THANH HOA