Thơ Sông Hương 07-2005

15:04 18/03/2009
Ngân Vịnh - Lê Vĩnh Tài - Đinh Thu - Phạm Thị Anh Nga - Vĩnh Nguyên - Thế Hùng - Lê Anh Dũng


NGÂN VỊNH

Vái sông Hương

Quỳ xuống đất ông Quán vái sông Hương
Dù sông Hương chảy lững lờ
Trăng hoàng cung đỏ úa
Đêm Huế hầm hập gió
Giọt nước mắt rơi vào giấc mơ

Rồi một mình ông xuống đò
Aïo khuy vải, chân xỏ guốc
Tìm về người đàn bà bên bến nước
Chén rượu Chuồn ngọn lửa xanh

Trái tim chậm rãi tỏ tình
Chậm rãi khóc tóc râu đã bạc
Người đàn bà không còn trên bến nước
Tiếng chuông chùa Thiên Mụ vọng rồi im.
                                   
11-5-2004

Bóng một người

Ông chọc gậy vào sóng biển
Tóc khói
Thả trời xuống vai
Thời gian vỡ hạt mưa bong bóng
Cỏ dại xanh dằng dặc ngày

Thức ngủ trong hơi rượu
Tạc thù với suối Mơ
Tình một nẻo

Đời một nẻo
Quăng ngược, quăng xuôi
   câu thơ

Nụ cười hiền như lá
Mà lòng cánh hạc chân trời
Có thể thấy Ông đằng sau phố xá
Giếng cạn vang một tiếng sỏi rơi.
                                
19-11-2003

LÊ VĨNH TÀI

Liên tưởng
(Trích)

Chúng ta thường nhầm lẫn khi tưởng tượng về mưa và bữa cơm
tấm khăn trải bàn, đĩa cá thu gợi lại sương mù
phố dài ướt mưa chân dài mắt ướt
người đàn bà gợi lại lo âu
sự lừa dối gợi đêm mùa hạ
trong cơn mơ vang một tiếng kêu
như giấc ngủ ai ném lên hòn đá

tại sao những ý nghĩa
vẻ dịu dàng thiên thần của nó
đáng yêu như chú bé chăn cừu trong câu chuyện cổ
hoài công gom lại sao trời và hoa
vẫn ám ảnh câu thơ chúng ta
như mái chèo lướt trên mặt sông
va mãi vào sóng nước...

Bài thơ về mùa hạ

1.
trong suốt làm ta mềm và buồn
trong hợp âm chú ve tuyệt vọng
tiếng vĩ cầm trên đôi mắt học trò
ngơ ngác bài thi Shakespeare bi kịch

ánh sáng đang gỡ bỏ
màu đỏ của hoa khỏi áo trắng
như gỡ gỏ
mùi của thời con gái
đang khô

danh từ nước mắt bây giờ
làm động từ chia ly
bỏ đi ơi không thể trở về

tản mác
mơ ngày sau
ngày sau em cũng khóc

2.
mặt trăng và những cái nhìn
ta đang tìm kiếm
em cằn nhằn bỏ ta đi dâu
phơi mùa thu...
ta tìm em chiếc gậy người mù

cao nguyên mùa này hoa quỳ
nơi mặt trời vàng bên nách lá
buổi tối đi hoang với một lời dối mẹ
qua cầu cởi áo
ba mươi giây...

ĐINH THU

Nhạc chiều
                                Tặng P.T

Buổi chiều mong manh sợi khói
Nắng vào mắt em lung linh
Tôi như lạc đà ngơ ngác
Mênh mông sa mạc biến hình

Bây giờ đang là mùa Hạ
Sao em lại hát mùa Thu
Cuốn tôi trôi theo gió nóng
Chiều chưa muộn đã hoang vu

Tiếc nuối cũng đành tiễn biệt
Em về với hạnh phúc riêng
Câu thơ rơi mềm theo lá
Cả bầu trời Huế chao nghiêng

Dĩ vãng mơ hồ không thật
Buổi chiều lời ca xa xôi
Lỡ sống một thời đã muộn
Tôi hát chỉ mình nghe thôi
Huế, 25/52005

PHẠM THỊ ANH NGA

dẫu đi xa

dẫu đi xa
trong giấc mơ em vẫn rất gần
vẫn quẩn quanh vẫn nghĩa tình ấm áp
vẫn thi thoảng ghé qua thăm
như ngày trước

cái áo em mặc vẫn bạc màu
vẫn chiếc quần gin bụi
bàn tay em với cái lạnh cõi âm
nhưng rắn chắc thịt da người dương thế
nụ cười hiền từ
vui buồn theo âm hưởng nắng mưa cuộc đời tung hứng
uất ức giận hờn reo vui cười sang sảng
như cái thuở sinh thời

vẫn là em đó thôi
ôi em tôi
dạn dày mà quá đỗi trẻ thơ
bàn tay quen mân mê nhúm tóc trên tai từ ngày còn thơ bé
câu nói thường lắp ba lắp bắp...

giờ này em không còn tuổi không còn đời
chỉ còn là hư vô giữa mông lung vô tận
những lời em nói trong mơ là ngẫu nhiên hay là thông điệp
mà khiến khắc khoải vô chừng những người thân yêu ở lại
khi em bất chợt biến tan đi
trong đêm đen khuya khoắt

sau bao ngày bao tháng tự dỗ dành
chị chẳng khóc nữa đâu em
nước mắt bây giờ đã chảy ngược vào trong
sóng sánh thương yêu
và mọng căng mơ ước
về một giải ngân hà nối kết hai bờ âm dương
sẽ là vĩnh cửu
                                                                3 / 2005

ân sủng

với thời gian
những sợi tóc trên mái đầu em mái đầu anh càng lung linh ánh bạc
nếp chân chim ở đuôi con mắt như sắc nét thêm
buồn vui đọng vết tích ghim trong cái nhìn xa xăm
cả trong cái mỉm cười
thoang thoảng dịu dàng mà thấm đẫm

với thời gian
những đoạn đời đã qua với bao bộn bề cơm áo
tất tả khóc cười bươn chải ngược xuôi
những trăn trở giữa khuya rất khuya
khi cơn sốt vắt khô nét tươi nguyên mụ mẫm con thơ
hằn lên nếp tim anh tim em đau rát

với thời gian
những vần thơ trải nghiệm xâu chuỗi ngày xưa hôm nay và mai sau
ẩn hiện những mảnh đời ngập ngừng nối nhau trên trang viết
và em cảm nhận trong thăm thẳm tận cùng sâu lắng
ân sủng thiên duyên của muôn đời
cho cuộc đồng hành nhân gian kỳ diệu
từ vô tận đến vô cùng

VĨNH NGUYÊN

Qua Duy Xuyên nhớ Bùi Minh Quốc

và bài thơ Hạnh phúc

“Thôi em nằm lại
Với đất lành Duy Xuyên...”
Và anh đã luận về hạnh phúc

Hai người lính cùng chiến hào vệ quốc
Người mất người còn là lẽ đương nhiên
Anh đi tìm chị khi tiếng súng vừa ngưng
Tìm như đánh vật nhiều lần
Đồng đội bổ ra khắp ngả
Căn ke tọa độ căn hầm
Cỏ lặng thinh
Cát nóng rang mắt muối...

Sao chị không chòi lên một đốt xương lóng tay lóng chân
Cho anh gom nhặt trong vòng tay ôm
Để nấm cỏ ven đường
Bia đá ghi: nhà văn Dương Thị Xuân Quý - liệt sĩ
Đơn giản thế mà vẫn chưa có thế.

Tôi không hiểu sao anh chị đặt tên con là Ly
Để đến giờ này 3 người 3 phương không thể nào “đoàn tụ”
Sao chị không chòi lên một đốt xương lóng tay lóng chân
Cho anh bớt long đong
Và anh khóc bởi bất lực
Nhưng hạnh phúc - anh đã nói giờ không thể nào nói khác.

Qua Duy Xuyên
Chiều mai trên cao nguyên tôi đã cùng Bùi thi sĩ nâng ly
rượu ngang chòm râu chổi cứng
Xa khuất Duy Xuyên - đất Quảng chưa mưa đã thấm
Cơn áp thấp nhiệt đới bổ sung gió quất dọc sống lưng
Một khoảng trời mờ nhoà ô kính.
                                                                Duy Xuyên 31.3 - Sài Gòn 1.4.2005

Mây Côn Đảo

Mây trắng mây vàng mây tím
Lởn vởn núi Bà núi Chúa vịnh Tây Nam
Linh hồn 2 vạn tử tù nghĩa trang Hàng Dương mà chỉ 702 người
có tên bia mộ (1)
Một búi cỏ hòn đất hòn đá bật ra lăn lóc máu xương của họ
Ba nén hương - ba tượng đài chọc trời ngùn ngụt cháy
Mây trắng mây vàng mây tím...

“Mùa hoa kê li ma nở” hát từ thuở nhỏ
Tóc trắng đầu tôi mới tới Côn Sơn
Tôi cắm hương lên mộ Lê Hồng Phong, Võ Thị Sáu, Nguyễn An Ninh
Tôi quỳ lạy toán dập búi cỏ hòn đất hòn đá bao người vô danh
Tiếng chim gì kêu thảm rừng dầu núi Chúa?

Tôi từ ngôi nhà 53 đời chúa đảo rảo bước trên cầu tàu 914
Nước ròng các cháu chơi bóng đá
Nước lớn các cháu chời bóng ném
Bóng bật tường đá dội thân cầu
Các cháu reo cười tôi thì quặn đau
Thân tù gấy yếu xeo đá tấn xây cầu
Kiệt sức chết ngày ngày tiếp nối
Người tù sống chuyền nhau người tù chết đến con số
914 nay cầu mang tên
Sóng đánh thân cầu dội đầu tôi muốn vỡ
Ôi sóng viền chi quần đảo như những vành mây trắng xa
Và tôi oà khóc như trẻ nhỏ.
                                                                Côn Đảo 9.5.2004

----------------------------
(1) Số liệu từ Trung tâm Bảo tàng cách mạng Côn Đảo.

THẾ HÙNG

Chiều Cố Đô

Em nói khẽ khàng như hát
Sông Hương chầm chậm chảy hoài
Thành cổ mờ trong mưa bụi
Tràng Tiền một nét mảnh mai

Mưa như sương giăng vai áo
Ai dịu dàng đi trong mưa
Nón trắng che miền thương nhớ
Đâu đây vẳng tiếng chuông chùa

Anh qua hồ sen thành cổ
Bắt gặp mắt Huế đáy sâu
Cho anh vớt lên chiếc lá
Cố đô anh đến lần đầu

Romance 1

Anh
Lớn khôn
Dưới bầu vú mẹ

Dại khờ
Trước - vòm - ngực - của - em.

Mưa lá

Mưa lá
Thu vàng trên tay
Mùa đông về nhanh quá...

Phố Lò Đúc của tôi
Cò vẫn bay về
Cây sao bóng cả
Sớm chiều em đi
Thảm lá
Mưa cứ rơi
            Tầm tã
                        vàng rơi...

Sao em hững hờ qua phố tôi
Vô tình mùa lá rụng
Em có biết
Lá lìa cành trong chiều đông lạnh
Cây chưa áo thay ngượng nghịu trước xuân về.

ANH DŨNG

Bên mộ Trịnh Công Sơn

Xin ngủ dưới vòm cây...
câu ca định mệnh chờ tự kiếp nào
anh về cõi vĩnh hằng bên mộ mẹ
vòm cây gánh hết nắng nôi bão dông
chừ đây xoả tóc ru anh
ru đời đi nhé!

Tháng tư

Nghĩa trang Gò Dưa chưa mưa
trời như nung
đất như rung
mộ anh xanh rờn cỏ lá

Người nghệ sĩ tài hoa
ngọn núi nhạc họa thi ca
lặng lẽ nơi này
đi về một cõi
khói sương

Vô thường
vô ngôn thôi
tuổi tên chi cũng về cát bụi
còn lại tấm lòng
để cho gió cuốn...

ca từ bay lên

Thạch thư

Thạch thư
hay là thực hư
nhân duyên
hay nợ
khư khư buộc vào

Đùa chút thôi
thoáng chiêm bao
ai hay đá khóc
đại ngàn chỏng chơ

Mây trời
mà gói bơ vơ
chim bay khuất nẻo
ơ hờ gió lay


(197/07-05)

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • Tôi bay khỏi hành tinh khi em cúi mặtánh đèn vụt tắtbỏ lại sau lưng trái đất hệt quả camtrôi giữa dòng sông vàng bất tận...

  • Đêm kỳ diệu tay bơi trong suối tóc ánh trăng mờ trời sương mặc áo mun thu trút lá người ơi run rẩy gió...

  • Những con sóng không nơi khởi đầu, không hồi kết thúcdồn đuổi nhau đầy ắp biển ngoài kiatự vỡ mình ra, tự thu về nguyên vẹnTa biết lắm biển ơi, người chẳng đau khổ bao giờ...

  • Vi Thuỳ Linh - Tôn Phong - Mai Văn Phấn - Nguyễn Sĩ Cứ - Phan Trung Thành - Nguyễn Đăng Việt - Nguyễn Đông Nhật - Lê Hưng Tiến - Phạm Dạ Thủy - Vũ Thị Khương - Vương Sĩ Ca

  • Nguyễn Khoa Điềm - Khaly Chàm - Hoàng Vũ Thuật - Phùng Tấn Đông - Từ Dạ Thảo - Phạm Nguyên Tường - Nguyễn Thiền Nghi - Lê Tấn Quỳnh - Lam Hạnh  - Trương Nam Hương - Nguyễn  Trung  Bình  - Nguyễn Nhật Nam - Trịnh Bửu Hoài - Bùi Phan Thảo - Văn Công Hùng - Viêm Tịnh - Lê Ngã Lễ  - Nguyễn Hồng Hạnh

  • Công Nam - Đông Trình - Huỳnh Minh Tâm - Đào Duy Anh - Văn Hữu Tứ - Nguyễn Đông Nhật

  • Viêm Tịnh - Nguyễn Thị Hồng Ngát - Văn Công Hùng - Lê Tấn Quỳnh - Trần Anh - Nguyễn Thiền Nghi - Trần Thị Huê - Đặng Hùng Thương - Đức Sơn - Trần Ninh Hồ

  • TRỊNH THỊ THANH TUYỀNLTS: Sinh 21-3-1984 tại Yên Định, Thanh HoáTốt nghiệp trường Cao đẳng Văn hoá Nghệ thuật Nha TrangHiện là giáo viên dạy Âm nhạc ở Trường THCS Nguyễn Trọng Kỷ, Cam Linh, Cam Ranh, Khánh Hoà.

  • LÊ VĨNH TÀISinh năm 1966Hội viên Hội Văn nghệ Đăk Lăk

  • Nguyễn Khoa Điềm - Hoàng Vũ Thuật - Nguyễn Đông Nhật - Từ Nguyên Tĩnh - Lê Hưng Tiến

  • TRẦN KIM HOASinh năm: 1966 tại Hà TĩnhHiện sống và làm việc tại Hà NộiHội viên Hội Nhà văn Việt Nam

  • MAI TRÂMLGT: Tên thật là Mai Quý Trâm, sinh năm 1983 tại Cam Ranh, Khánh HoàDo mê thơ mà trượt đại học (tác giả tâm sự thế!)Và có lẽ do trượt đại học mà thơ Mai Trâm phóng túng ngoài đường biên sở học. Cũng như những cây bút thế hệ 8X khác, thơ Trâm mênh mang cảm xúc và bềnh bồng trí tuệ...Sông Hương trân trọng giới thiệu chùm thơ mới của chị.

  • Dư Thị Hoàn - Vi Thuỳ Linh - Hà Châu Anh - Trần Thị Bích Liên - Phạm Tấn Hầu - Nguyễn Phước Loan - Đỗ Hàn - Inrasara - Đào Duy Anh - Phan Văn Chương - Lê Ái Siêm - Văn Lợi - Lại Đăng Thiện - Ngô Minh - Nguyên Quân - Nhụy Nguyên  

  • Nguyễn Khắc Thạch - Hồng Thị Vinh - Mai Thìn - Đức Sơn - Nguyễn Thanh Tú - Nguyễn Trọng Bính - Lê viết Xuân - Nguyễn Hồng Oanh - Công Nam - Bùi Tuyết Nhung - Nguyễn Văn Học - Châu Thu Hà - Phạm Ngọc Tuý - Nguyễn Quốc Việt - Nguyễn Thiền Nghi- Vũ Soạn

  • TRẦN SỸ KHÁNGSinh năm: 1949Quê: Làng Ba Nghè, Xứ Phuống, Thanh Giang, Thanh Chương, Nghệ An.Đại tá. PGS-TS Vật lýHiện công tác tại Viện Công Nghệ Bộ Quốc PhòngHội viên Hội Nhà văn Hà Nội

  • Tôn Phong - Nguyễn Hữu Quý - Nguyễn Thị Hợi - Lưu Ly - Lê Ngã Lễ - Thu Nguyệt    

  • ...Có thể sông Hương chảy vì những giấc mơCó thể vì giấc mơ mà Ngự Bình hoá núiCả tiếng dạ lành hiền bên bờ Phu Văn Lâu kia vì giấc mơcũng nhuốm chút  bùi ngùi...

  • ...Người đàn ông cưới                   ba khuôn mặtHốc hác tiềnkiêu ngạo tài giả dối hạnh phúc...

  • Phạm Trung Kiên - Dư Thị Hoàn - Nguyễn Thánh Ngã - Vũ Thị Khương - Đinh Thị Như Thuý - Đào Trung Việt - Đoàn Văn Mật - Văn Lợi - Nhất Lâm - Nguyễn Sông Bồ - Hướng Dương  

  • Chỉ với một sợi dây thừng lơ lửng trên không: một cuộc đời trải ra quanh đó, từ thuở ấu thơ đến khi trưởng thành và cho tới lúc về già.“Dòng đời” là một cuộc trò chuyện nghệ thuật giữa người phụ nữ với chiếc dây thừng- bạn đồng hành duy nhất trong suốt cuộc đời của cô- cả khi người diễn viên tài hoa cuộn mình trên dây hay khi bị nó cuốn theo cho đến điểm cuối của dòng đời- điểm tận cùng của sợi dây thân phận. Nguyễn Xuân Hoa - Đức Sơn - Nguyễn Thiền Nghi - Mai Văn Phấn - Thạch Quỳ - Lê Mai - Vân Anh - Lê Hưng Tiến