Thơ Sông Hương 07-2005

15:04 18/03/2009
Ngân Vịnh - Lê Vĩnh Tài - Đinh Thu - Phạm Thị Anh Nga - Vĩnh Nguyên - Thế Hùng - Lê Anh Dũng


NGÂN VỊNH

Vái sông Hương

Quỳ xuống đất ông Quán vái sông Hương
Dù sông Hương chảy lững lờ
Trăng hoàng cung đỏ úa
Đêm Huế hầm hập gió
Giọt nước mắt rơi vào giấc mơ

Rồi một mình ông xuống đò
Aïo khuy vải, chân xỏ guốc
Tìm về người đàn bà bên bến nước
Chén rượu Chuồn ngọn lửa xanh

Trái tim chậm rãi tỏ tình
Chậm rãi khóc tóc râu đã bạc
Người đàn bà không còn trên bến nước
Tiếng chuông chùa Thiên Mụ vọng rồi im.
                                   
11-5-2004

Bóng một người

Ông chọc gậy vào sóng biển
Tóc khói
Thả trời xuống vai
Thời gian vỡ hạt mưa bong bóng
Cỏ dại xanh dằng dặc ngày

Thức ngủ trong hơi rượu
Tạc thù với suối Mơ
Tình một nẻo

Đời một nẻo
Quăng ngược, quăng xuôi
   câu thơ

Nụ cười hiền như lá
Mà lòng cánh hạc chân trời
Có thể thấy Ông đằng sau phố xá
Giếng cạn vang một tiếng sỏi rơi.
                                
19-11-2003

LÊ VĨNH TÀI

Liên tưởng
(Trích)

Chúng ta thường nhầm lẫn khi tưởng tượng về mưa và bữa cơm
tấm khăn trải bàn, đĩa cá thu gợi lại sương mù
phố dài ướt mưa chân dài mắt ướt
người đàn bà gợi lại lo âu
sự lừa dối gợi đêm mùa hạ
trong cơn mơ vang một tiếng kêu
như giấc ngủ ai ném lên hòn đá

tại sao những ý nghĩa
vẻ dịu dàng thiên thần của nó
đáng yêu như chú bé chăn cừu trong câu chuyện cổ
hoài công gom lại sao trời và hoa
vẫn ám ảnh câu thơ chúng ta
như mái chèo lướt trên mặt sông
va mãi vào sóng nước...

Bài thơ về mùa hạ

1.
trong suốt làm ta mềm và buồn
trong hợp âm chú ve tuyệt vọng
tiếng vĩ cầm trên đôi mắt học trò
ngơ ngác bài thi Shakespeare bi kịch

ánh sáng đang gỡ bỏ
màu đỏ của hoa khỏi áo trắng
như gỡ gỏ
mùi của thời con gái
đang khô

danh từ nước mắt bây giờ
làm động từ chia ly
bỏ đi ơi không thể trở về

tản mác
mơ ngày sau
ngày sau em cũng khóc

2.
mặt trăng và những cái nhìn
ta đang tìm kiếm
em cằn nhằn bỏ ta đi dâu
phơi mùa thu...
ta tìm em chiếc gậy người mù

cao nguyên mùa này hoa quỳ
nơi mặt trời vàng bên nách lá
buổi tối đi hoang với một lời dối mẹ
qua cầu cởi áo
ba mươi giây...

ĐINH THU

Nhạc chiều
                                Tặng P.T

Buổi chiều mong manh sợi khói
Nắng vào mắt em lung linh
Tôi như lạc đà ngơ ngác
Mênh mông sa mạc biến hình

Bây giờ đang là mùa Hạ
Sao em lại hát mùa Thu
Cuốn tôi trôi theo gió nóng
Chiều chưa muộn đã hoang vu

Tiếc nuối cũng đành tiễn biệt
Em về với hạnh phúc riêng
Câu thơ rơi mềm theo lá
Cả bầu trời Huế chao nghiêng

Dĩ vãng mơ hồ không thật
Buổi chiều lời ca xa xôi
Lỡ sống một thời đã muộn
Tôi hát chỉ mình nghe thôi
Huế, 25/52005

PHẠM THỊ ANH NGA

dẫu đi xa

dẫu đi xa
trong giấc mơ em vẫn rất gần
vẫn quẩn quanh vẫn nghĩa tình ấm áp
vẫn thi thoảng ghé qua thăm
như ngày trước

cái áo em mặc vẫn bạc màu
vẫn chiếc quần gin bụi
bàn tay em với cái lạnh cõi âm
nhưng rắn chắc thịt da người dương thế
nụ cười hiền từ
vui buồn theo âm hưởng nắng mưa cuộc đời tung hứng
uất ức giận hờn reo vui cười sang sảng
như cái thuở sinh thời

vẫn là em đó thôi
ôi em tôi
dạn dày mà quá đỗi trẻ thơ
bàn tay quen mân mê nhúm tóc trên tai từ ngày còn thơ bé
câu nói thường lắp ba lắp bắp...

giờ này em không còn tuổi không còn đời
chỉ còn là hư vô giữa mông lung vô tận
những lời em nói trong mơ là ngẫu nhiên hay là thông điệp
mà khiến khắc khoải vô chừng những người thân yêu ở lại
khi em bất chợt biến tan đi
trong đêm đen khuya khoắt

sau bao ngày bao tháng tự dỗ dành
chị chẳng khóc nữa đâu em
nước mắt bây giờ đã chảy ngược vào trong
sóng sánh thương yêu
và mọng căng mơ ước
về một giải ngân hà nối kết hai bờ âm dương
sẽ là vĩnh cửu
                                                                3 / 2005

ân sủng

với thời gian
những sợi tóc trên mái đầu em mái đầu anh càng lung linh ánh bạc
nếp chân chim ở đuôi con mắt như sắc nét thêm
buồn vui đọng vết tích ghim trong cái nhìn xa xăm
cả trong cái mỉm cười
thoang thoảng dịu dàng mà thấm đẫm

với thời gian
những đoạn đời đã qua với bao bộn bề cơm áo
tất tả khóc cười bươn chải ngược xuôi
những trăn trở giữa khuya rất khuya
khi cơn sốt vắt khô nét tươi nguyên mụ mẫm con thơ
hằn lên nếp tim anh tim em đau rát

với thời gian
những vần thơ trải nghiệm xâu chuỗi ngày xưa hôm nay và mai sau
ẩn hiện những mảnh đời ngập ngừng nối nhau trên trang viết
và em cảm nhận trong thăm thẳm tận cùng sâu lắng
ân sủng thiên duyên của muôn đời
cho cuộc đồng hành nhân gian kỳ diệu
từ vô tận đến vô cùng

VĨNH NGUYÊN

Qua Duy Xuyên nhớ Bùi Minh Quốc

và bài thơ Hạnh phúc

“Thôi em nằm lại
Với đất lành Duy Xuyên...”
Và anh đã luận về hạnh phúc

Hai người lính cùng chiến hào vệ quốc
Người mất người còn là lẽ đương nhiên
Anh đi tìm chị khi tiếng súng vừa ngưng
Tìm như đánh vật nhiều lần
Đồng đội bổ ra khắp ngả
Căn ke tọa độ căn hầm
Cỏ lặng thinh
Cát nóng rang mắt muối...

Sao chị không chòi lên một đốt xương lóng tay lóng chân
Cho anh gom nhặt trong vòng tay ôm
Để nấm cỏ ven đường
Bia đá ghi: nhà văn Dương Thị Xuân Quý - liệt sĩ
Đơn giản thế mà vẫn chưa có thế.

Tôi không hiểu sao anh chị đặt tên con là Ly
Để đến giờ này 3 người 3 phương không thể nào “đoàn tụ”
Sao chị không chòi lên một đốt xương lóng tay lóng chân
Cho anh bớt long đong
Và anh khóc bởi bất lực
Nhưng hạnh phúc - anh đã nói giờ không thể nào nói khác.

Qua Duy Xuyên
Chiều mai trên cao nguyên tôi đã cùng Bùi thi sĩ nâng ly
rượu ngang chòm râu chổi cứng
Xa khuất Duy Xuyên - đất Quảng chưa mưa đã thấm
Cơn áp thấp nhiệt đới bổ sung gió quất dọc sống lưng
Một khoảng trời mờ nhoà ô kính.
                                                                Duy Xuyên 31.3 - Sài Gòn 1.4.2005

Mây Côn Đảo

Mây trắng mây vàng mây tím
Lởn vởn núi Bà núi Chúa vịnh Tây Nam
Linh hồn 2 vạn tử tù nghĩa trang Hàng Dương mà chỉ 702 người
có tên bia mộ (1)
Một búi cỏ hòn đất hòn đá bật ra lăn lóc máu xương của họ
Ba nén hương - ba tượng đài chọc trời ngùn ngụt cháy
Mây trắng mây vàng mây tím...

“Mùa hoa kê li ma nở” hát từ thuở nhỏ
Tóc trắng đầu tôi mới tới Côn Sơn
Tôi cắm hương lên mộ Lê Hồng Phong, Võ Thị Sáu, Nguyễn An Ninh
Tôi quỳ lạy toán dập búi cỏ hòn đất hòn đá bao người vô danh
Tiếng chim gì kêu thảm rừng dầu núi Chúa?

Tôi từ ngôi nhà 53 đời chúa đảo rảo bước trên cầu tàu 914
Nước ròng các cháu chơi bóng đá
Nước lớn các cháu chời bóng ném
Bóng bật tường đá dội thân cầu
Các cháu reo cười tôi thì quặn đau
Thân tù gấy yếu xeo đá tấn xây cầu
Kiệt sức chết ngày ngày tiếp nối
Người tù sống chuyền nhau người tù chết đến con số
914 nay cầu mang tên
Sóng đánh thân cầu dội đầu tôi muốn vỡ
Ôi sóng viền chi quần đảo như những vành mây trắng xa
Và tôi oà khóc như trẻ nhỏ.
                                                                Côn Đảo 9.5.2004

----------------------------
(1) Số liệu từ Trung tâm Bảo tàng cách mạng Côn Đảo.

THẾ HÙNG

Chiều Cố Đô

Em nói khẽ khàng như hát
Sông Hương chầm chậm chảy hoài
Thành cổ mờ trong mưa bụi
Tràng Tiền một nét mảnh mai

Mưa như sương giăng vai áo
Ai dịu dàng đi trong mưa
Nón trắng che miền thương nhớ
Đâu đây vẳng tiếng chuông chùa

Anh qua hồ sen thành cổ
Bắt gặp mắt Huế đáy sâu
Cho anh vớt lên chiếc lá
Cố đô anh đến lần đầu

Romance 1

Anh
Lớn khôn
Dưới bầu vú mẹ

Dại khờ
Trước - vòm - ngực - của - em.

Mưa lá

Mưa lá
Thu vàng trên tay
Mùa đông về nhanh quá...

Phố Lò Đúc của tôi
Cò vẫn bay về
Cây sao bóng cả
Sớm chiều em đi
Thảm lá
Mưa cứ rơi
            Tầm tã
                        vàng rơi...

Sao em hững hờ qua phố tôi
Vô tình mùa lá rụng
Em có biết
Lá lìa cành trong chiều đông lạnh
Cây chưa áo thay ngượng nghịu trước xuân về.

ANH DŨNG

Bên mộ Trịnh Công Sơn

Xin ngủ dưới vòm cây...
câu ca định mệnh chờ tự kiếp nào
anh về cõi vĩnh hằng bên mộ mẹ
vòm cây gánh hết nắng nôi bão dông
chừ đây xoả tóc ru anh
ru đời đi nhé!

Tháng tư

Nghĩa trang Gò Dưa chưa mưa
trời như nung
đất như rung
mộ anh xanh rờn cỏ lá

Người nghệ sĩ tài hoa
ngọn núi nhạc họa thi ca
lặng lẽ nơi này
đi về một cõi
khói sương

Vô thường
vô ngôn thôi
tuổi tên chi cũng về cát bụi
còn lại tấm lòng
để cho gió cuốn...

ca từ bay lên

Thạch thư

Thạch thư
hay là thực hư
nhân duyên
hay nợ
khư khư buộc vào

Đùa chút thôi
thoáng chiêm bao
ai hay đá khóc
đại ngàn chỏng chơ

Mây trời
mà gói bơ vơ
chim bay khuất nẻo
ơ hờ gió lay


(197/07-05)

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • Huỳnh Quang Nam - Huy Phương - Trần Dzụ - Trần Hữu Lục - Lê Huy Mậu - Tôn Nữ Ngọc Hoa - Hồ Ngọc Chương

  • ĐINH THỊ NHƯ THÚYĐã buồn trước cho những ngày chưa đếnnhững chia xa đang sum họpnhững mỏi mệt đang hân hoannhững bóng tối khuất lấp đang rực sángĐã nhìn thấy vết chémròng ròng máu đỏ tươi trên da thịtnhư nhìn thấy bước chân người hành khấtchậm rãi lê trên đường

  • Ở những đỉnh cột

  • Sinh năm Nhâm Thìn, Phan Văn Chương từng tham gia quân đội, hiện là hiệu trưởng trường THCS Quảng Phương, huyện Quảng Trạch, tỉnh Quảng Bình. Thơ đến với anh như người tình muộn. Có điều anh biết chọn lọc, học hỏi, vượt qua những cản trở thế tục, tiếp thu cái mới của đời sống văn học hôm nay đang chuyển đổi. Nhờ thế thơ anh sớm tạo được không gian riêng, cách nói riêng. Phan Văn Chương chứng minh rằng, ở bất kỳ lứa tuổi nào, người ta vẫn có thể tìm cách vượt lên, nếu tự mình khai phá, xác lập được con đường mình đang đi.                                     HOÀNG VŨ THUẬT

  • Hoàng Vũ Thuật - Lê Thái Sơn - Thiết Mộc Lan - Ngô Hà Phương - Lê Tấn Quỳnh - Nguyễn Quốc Hiền - Phan Bùi Bảo Thy

  • Năm sinh: 1950Quê quán: Đại Lộc, Quảng NamThơ đã in trên nhiều báo, tạp chí, tuyển tập (1971- 2004)Đã xuất bản: Trong hoàng hôn gió  (1995), Trăng của ngày (1999), Thơ bốn câu (2001), Bài ca của gió (2002), Phía sau tôi (2003).

  • Bóng xưa            Đập cổ kính ra tìm thấy bóng                Xếp tàn y lại để cầm hơi                                                Tự Đức

  • TRẦN PHƯƠNG TRÀ                                                 Kính viếng bác Hoài Chân Nguyễn Đức Phiên.                 đồng tác giả “Thi nhân Việt Nam”, 1941

  • Từ Nữ Triệu Vương - Trần Thị Vĩnh Liên -  Chử Văn Long - Lê Văn Kính - Nguyễn Quốc Anh - Ma Trường Nguyên - Tôn Phong -  Nguyễn Thánh Ngã - Ngô Đức Tiến - Đặng Nguyệt Anh

  • Lam Hạnh - Tuệ Lam - Chử Văn Long - Nguyễn Man Kim - Hoàng Vũ Thuật - Khaly Chàm

  • Tên thật: Nguyễn Phạm Tú TrinhSinh 1983Sinh viên Khoa Ngữ Văn - Đại học Khoa học Xã hội và Nhân vănGiải nhất cuộc thi thơ “Đất nước và lục bát” của báo Tuổi Trẻ. 2003.

  • NGUYỄN TRỌNG TẠO chọn và giới thiệuThời Thơ Mới ở ta đã có thơ hình thoi, thơ hình tam giác, thơ hình thập giá... Và bây giờ thơ “tân hình thức” của người Việt ở hải ngoại cũng đã làm nao lòng một số người làm thơ trong nước. Những loại thơ hình thức ấy thường là bắt chước những cách tân kỳ dị của thơ phương Tây từ thế kỷ XIX đến ngày nay. Thực ra thì thơ chữ Nho ở ta cũng đã từng có thơ hình tròn, thậm chí có bài đọc được đến 18 cách, nhưng những “người hiện đại” ở ta lại thường vẫn chuộng thơ Tây và từ đó cũng “sáng tạo” ra những hình thức kỳ dị khác gây chú ý cho người đọc (xem).

  • …Cả rừng cây thấy mẹ cườiMẹ ơi! nước mắt đầy cơi đựng trầuThác ngàn xa vẫn nguyện cầuVô thường! mẹ nhuộm biếc màu trời xanh.

  • Có phải em là HuếDùng dằng tôi chẳng muốn xaHỡi em gái Huế dạo qua bên cầuMắt đen, tóc mượt mái đầuCười duyên như thể từ lâu thương rồi

  • Minh Đức Triều Tâm Ảnh - Tùng Bách - Nguyễn Sĩ Cứ - Lê Anh Dũng - Văn Công Hùng - Lê Thiếu Nhơn - Công Nam - Nguyễn Thiền Nghi - Nhất Lâm - Ngô Minh - Trần Văn Khởi - Lê Ngã Lễ - Trương Đăng Dung - Đặng Kim Liên - Tạ Vũ - Nguyễn Ngọc Phú - Nguyễn Hàn Chung

  • Sinh năm: 1952 tại Nga Sơn, Thanh Hoá.Hiện đang công tác tại Hà Nội.Tiến sĩ Sử học, Phó giáo sư Xã hội học.Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam

  • ...Ta cứ hẹn gặp nhau nơi HuếGió xòa lang thang tóc thả mờiMắt lá nghiêng cười cho ai đợiAnh để lòng bỏ ngỏ cõi hoang...

  • Khoảnh khắc               Cõi yêu                       Tự khúc