Ảnh: vietnamcayda.com
NGUYỄN VĂN PHƯƠNG Hẹn Thôi em! Tôi đã mệt nhừ Vầng trăng mười sáu khuyết từ đêm qua Tôi chừ là bãi Nam Kha Mọc lên nấm mộ chôn ma Dã Tràng Bao nhiêu điện ngọc cung vàng Chỉ còn nét chữ vài hàng trên bia Thôi em! Đêm đã vào khuya Buồn vui đã cạn - Xin chia tay về Hẹn em mai giữa nương quê Gặp nhau bừng tỉnh giấc mê thị thành LÊ TẤN QUỲNH Thời gian Những tiếng chim đã gọt đi sự thừa thãi trong cuộc đời Phía khoảng trống tồn tại đằm thắm sau vết rướn sâu non Và để lại vết cắt xác mục Ném nơi ký ức thâm quầng Những khám phá nhiều khi quấy đặc loại phế liệu tự bủa vây mình Nếu lật ra một vài mảnh vụn Lại thẫn thờ thu nhặt thêm... Rồi thời gian nép vào gốm sứ Bỗng dưng thừa thãi sự câm bặt đến cùng... ĐỖ VĂN KHOÁI Ngày em... Ngày em đi với người ta Bao nhiêu vạt nắng vỡ ra sự buồn Lao xao lá rớt vô hồn Ngu ngơ tôi để gió luồn qua tay Hoang vu một cõi tôi đầy Ngày em bỏ mặc phương này vời trông Tôi cần một chút mênh mông Để tiêu hao hết ngày không còn gì Tự mình dẫn dắt mình đi Với ngây dại với những gì trống không Về ngồi lóng ngóng trên sông Ngày em đi với người không thấy về TRẦN ANH DŨNG Về miền Trung thăm em Anh về lại thăm em Trưa miền Trung nắng cháy Vẫn con đường xưa ấy Chạy dài suốt đời anh... Em vẫn như ngày xanh Đoan trang và hiền hậu Em trở thành nỗi nhớ Trong anh và trong thơ Phút gặp em tới giờ Chiêm bao và thao thức Em - Dịu dàng e ấp Hiện về từng giấc mơ... Huế 1996 Đêm thu Trăng thu luồn qua liếp cửa Heo may theo ngõ đi vào Lá rơi nghiêng mình một nửa Lẫn vào cả giấc chiêm bao. 1999 LÊ LÂM ỨNG Người mù cầm đèn Người mù cầm đèn đi trong ngõ xóm Chắc người lành không quệt vào mình Nhưng sự thể hoàn toàn ngược lại Người mù vẫn ngã chỏng kềnh Cơn giận dữ người mù trong đêm tối - Thong manh ư, không thấy ánh đèn sao? Xót xa buồn người lành khẽ bảo - Đèn anh đã tắt tự lâu rồi. DẠ THẢO PHƯƠNG Ngày thứ ba Dưới mặt trời tháng Mười Một Dưới những tán cây xà cừ trổ hoa Dưới những xe ngựa yêu chở người yêu Dưới những cơ hội công việc, những nghĩa vụ đạo đức, những nguy cơ bị chia sẻ hoặc phán xét Dưới tất cả gánh nặng của một ngày thứ ba Không thánh thiện Không thơ mộng Tôi yêu Bằng một trái tim đàn bà Trái tim nặng nhọc Một bước đập Một bước đau Tôi khóc người tôi yêu Bằng máu những con tôi chưa ra đời Tôi mang người tôi yêu Lên Ngọn Đồi THÁI DOÃN LONG Con dã tràng Gửi Tạo, An, Chính và M "Một giọt đọng âm thầm tiếng khóc Thành kim cương hạnh phúc con người" VIỆT PHƯƠNG Kể chi câu chuyện ngày xưa Thương con dã tràng xe cát An ơi chiều nào ta hát "Thành Vinh khói lửa ngút trời" (*) Trách chi cái thời nông nổi Ta đi có hẹn gì đâu Biển động chân còng bối rối "Người thương cho nhắn đôi lời" (*) Giận mình một thời trai trẻ Phiêu du nào ngỡ dại khôn Cổ tích phũ phàng dâu bể Kể hoài phượng cháy tiếng ve "Thời ta bao nhiêu câu hỏi" (**) Trả lời đâu dễ Tạo ơi Dã tràng vẫn hoài chở cát Xót xa viên ngọc bể sâu Canh cánh bên lòng quê Nghệ Ngọc xưa lẩn khuất đâu rồi? Câu ví nhọc nhằn nghĩa mẹ Đêm đêm thao thức nhớ về Chuyện cũ dã tràng ta học Chính ơi nghĩ tới nao lòng Chỉ có tình đời tươi thắm Tạc chúng ta vào tháng năm. 6-2000 ----------------------- (*) Ý thơ trong nhạc Quốc An (**) Ý thơ Nguyễn Trọng Tạo NGUYỄN QUÂN Huế và tôi (Với Nhân) ... Áo ai tím một khoảng chiều Mà ta nghe đã liêu xiêu thật rồi Dường như em nhuộm hồn tôi Để cho thương nhớ một thời đa mang Đồi thông nắng xế Thiên An Tiếng con chim nhỏ lạc đàn kêu thương Tay người dăng mắc tơ vương Tìm em khắp nẻo mù sương luân hồi... Chừ về với Huế... và tôi Câu thơ tím lặng rối bời ruột gan Huế 5/6/2000 NGUYÊN QUÂN Biển gọi Gió chuốt lên em từng phiến tóc mềm Bơi ngửa mặt qua bãi chiều thắp nắng Biển Nha Trang một lần ta ghé lại Ngồi một mình mắt ngóng xa xôi Sóng xé vần thơ thành bọt nước Ném ra khơi trên những chiếc thuyền chài Con ốc già nằm mơ thời trai trẻ Gậm nhấm vị buồn trong chiếc vỏ cô liêu Buổi cơm chiều, em gọi về xa lắc Ta cứ mải đi theo tiếng biển thì thào Nắng chợt tắt và triều dâng hun hút Con đường về xóa trắng dấu chân xưa Trại sáng tác Nha Trang 5/2000 NGUYỄN THIỀN NGHI Thu Lúa non bẻ cong cánh cò Chiều về sủng bước chân trâu Đồng xa trải từng ô gió Mây lam giăng mấy nụ chiều Mùa thu in áo cơn mưa Dọc đường cây giăng lá ốm Cánh diều căng trong trí nhớ tháng năm Loáng thoáng bờ mô theo khói bếp Hơi lạnh gạch đá thì thầm Cây giỏ bóng mình trên nước Môi mẹ ngậm nắng mùa qua Thả từng tích xưa bên lửa Gánh từng gánh gió qua sông Vườn nhà trong ánh xửa Hoa cúc nứt nụ vàng mong Tiếng cười vỡ ra thu mới NGUYỄN NGỌC HÓA Chợ tình Sa Pa Lần đầu lên Sa Pa Rượu mật ong mấy chén Lỡ say quên lời hẹn Đêm chợ tình tìm em - Rượu Sa Pa dễ say Người Sa Pa dễ mến Đêm chợ tình có đến Nhớ đường về nghe anh! Rượu Sa Pa đã uống Người Sa Pa về đâu Tìm em như tìm sao Phiên chợ nào lại gặp - Rượu Sa Pa đã say Người Sa Pa khó mến Trách ai quên lời hẹn Tìm em ở phương nào! (137-07-00) |
Tải mã QRCode
Thái Kim Lan - Nguyễn Đặng Mừng - Đông Hương
Tuệ Lam - Nguyễn Việt Chiến - Nguyễn Hồng Hạnh - Phạm Bá Thịnh - Võ Quê - Nguyen Su Tu
LGT: Thông Thanh Khánh - người bạn Chăm mới đến với trang thơ Sông Hương vốn là nhà nghiên cứu và giảng dạy văn hóa Chăm ở một số trường Đại học phía Nam.
PHAN TRUNG THÀNH
Trần Phương Kỳ - Phương Uy - Lê Thu Thùy - Lê Hưng Tiến - Trần Thu Hà - Đức Phổ - Hồng Vinh - Nguyễn Thiện Đức - Lê Hà Ngân
PHẠM XUÂN PHỤNG
TỪ HOÀI TẤN
LTS: Nhà thơ Phạm Thị Phương Thảo bước vào làng thơ từ rất sớm, nhưng phải đến sau này chị mới cho xuất bản những ấn phẩm: “Dòng sông khát vọng” (thơ - Nxb. Văn học 2010), “Hoa nắng” (thơ - Nxb. Văn học 2011), “Trao em mùa hạ” (thơ - Nxb. Hội Nhà văn 2012), “Khúc ru nơi lưng núi” (thơ - Nxb. Hội Nhà văn 2012), “Hà Nội dấu yêu” (tản văn - Nxb. Hội Nhà văn 2013).
TRẦN ĐỨC LIÊM
Vân Nguyễn - Phạm Trường Thi - Hồ Đắc Thiếu Anh - Đông Hương - Phan Như
Phạm Ngọc Túy - Hà Duy Phương - Ngô Thị Ý Nhi - Phan Lệ Dung - Lê Vĩnh Thái - Đức Sơn - Nguyễn Hoàng Thọ - Mai Văn Phấn - Huỳnh Ngọc Thương - Lan Hoàng Miên
DUY TỪ
ĐINH THỊ NHƯ THÚY
LGT: Sinh tháng 10, tuổi con Ngựa, là tác giả truyện ngắn với tên thật Vũ Thanh Lịch, Nguyễn Hải Minh là bút danh dành cho thơ, chị hiện công tác tại Hội VHNT Ninh Bình. Hải Minh làm thơ lúc 16 tuổi, thơ của chị ăm ắp hơi thở của núi, vị mặn của biển, cùng những vui buồn mê thức trong cõi tình, cõi người mang mang… và cũng có lúc mê đắm, mải miết như con ngựa hoang rong ruổi qua từng cung bậc cảm xúc. Nhân ngày Phụ nữ Việt Nam 20/10, xin giới thiệu đến bạn đọc chùm thơ tác giả trẻ Nguyễn Hải Minh.
Tường Thi (gt)
LTS: “Niềm đam mê vô tận của tôi là đọc, làm thơ, viết văn và khao khát đến cháy bỏng là có đủ thời gian để thực hiện niềm đam mê ấy”. Khát khao ấy đã đi cùng năm tháng với nữ thi sĩ Vũ Thiên Kiều từ khi còn là cô học trò giỏi văn toàn quốc (1985), cho đến hôm nay, khi công tác tại Ban Dân vận huyện Hòn Đất, tỉnh Kiên Giang.
Ngôn ngữ như một phương tiện truyền đạt thông tin, đối với thi sĩ, ngôn ngữ là công cụ để truyền cảm xúc của mình đến mọi người. Người làm thơ, điều quý nhất là cảm xúc. Nghệ thuật tu từ là phần kế tiếp để tác giả chia sẻ trọn vẹn cảm xúc của chính mình đến với mọi người.
(SHO). Người đã ra đi thật rồi
Đại Tướng Huyền Thoại của chúng ta – Đại Tướng Võ Nguyên Giáp
Người Đại Tướng Vĩnh Viễn, Người Đại Tướng Của Nhân Dân
NGUYỄN PHI TRINH
NGUYỄN DUY