Ảnh: vietnamcayda.com
NGUYỄN VĂN PHƯƠNG Hẹn Thôi em! Tôi đã mệt nhừ Vầng trăng mười sáu khuyết từ đêm qua Tôi chừ là bãi Nam Kha Mọc lên nấm mộ chôn ma Dã Tràng Bao nhiêu điện ngọc cung vàng Chỉ còn nét chữ vài hàng trên bia Thôi em! Đêm đã vào khuya Buồn vui đã cạn - Xin chia tay về Hẹn em mai giữa nương quê Gặp nhau bừng tỉnh giấc mê thị thành LÊ TẤN QUỲNH Thời gian Những tiếng chim đã gọt đi sự thừa thãi trong cuộc đời Phía khoảng trống tồn tại đằm thắm sau vết rướn sâu non Và để lại vết cắt xác mục Ném nơi ký ức thâm quầng Những khám phá nhiều khi quấy đặc loại phế liệu tự bủa vây mình Nếu lật ra một vài mảnh vụn Lại thẫn thờ thu nhặt thêm... Rồi thời gian nép vào gốm sứ Bỗng dưng thừa thãi sự câm bặt đến cùng... ĐỖ VĂN KHOÁI Ngày em... Ngày em đi với người ta Bao nhiêu vạt nắng vỡ ra sự buồn Lao xao lá rớt vô hồn Ngu ngơ tôi để gió luồn qua tay Hoang vu một cõi tôi đầy Ngày em bỏ mặc phương này vời trông Tôi cần một chút mênh mông Để tiêu hao hết ngày không còn gì Tự mình dẫn dắt mình đi Với ngây dại với những gì trống không Về ngồi lóng ngóng trên sông Ngày em đi với người không thấy về TRẦN ANH DŨNG Về miền Trung thăm em Anh về lại thăm em Trưa miền Trung nắng cháy Vẫn con đường xưa ấy Chạy dài suốt đời anh... Em vẫn như ngày xanh Đoan trang và hiền hậu Em trở thành nỗi nhớ Trong anh và trong thơ Phút gặp em tới giờ Chiêm bao và thao thức Em - Dịu dàng e ấp Hiện về từng giấc mơ... Huế 1996 Đêm thu Trăng thu luồn qua liếp cửa Heo may theo ngõ đi vào Lá rơi nghiêng mình một nửa Lẫn vào cả giấc chiêm bao. 1999 LÊ LÂM ỨNG Người mù cầm đèn Người mù cầm đèn đi trong ngõ xóm Chắc người lành không quệt vào mình Nhưng sự thể hoàn toàn ngược lại Người mù vẫn ngã chỏng kềnh Cơn giận dữ người mù trong đêm tối - Thong manh ư, không thấy ánh đèn sao? Xót xa buồn người lành khẽ bảo - Đèn anh đã tắt tự lâu rồi. DẠ THẢO PHƯƠNG Ngày thứ ba Dưới mặt trời tháng Mười Một Dưới những tán cây xà cừ trổ hoa Dưới những xe ngựa yêu chở người yêu Dưới những cơ hội công việc, những nghĩa vụ đạo đức, những nguy cơ bị chia sẻ hoặc phán xét Dưới tất cả gánh nặng của một ngày thứ ba Không thánh thiện Không thơ mộng Tôi yêu Bằng một trái tim đàn bà Trái tim nặng nhọc Một bước đập Một bước đau Tôi khóc người tôi yêu Bằng máu những con tôi chưa ra đời Tôi mang người tôi yêu Lên Ngọn Đồi THÁI DOÃN LONG Con dã tràng Gửi Tạo, An, Chính và M "Một giọt đọng âm thầm tiếng khóc Thành kim cương hạnh phúc con người" VIỆT PHƯƠNG Kể chi câu chuyện ngày xưa Thương con dã tràng xe cát An ơi chiều nào ta hát "Thành Vinh khói lửa ngút trời" (*) Trách chi cái thời nông nổi Ta đi có hẹn gì đâu Biển động chân còng bối rối "Người thương cho nhắn đôi lời" (*) Giận mình một thời trai trẻ Phiêu du nào ngỡ dại khôn Cổ tích phũ phàng dâu bể Kể hoài phượng cháy tiếng ve "Thời ta bao nhiêu câu hỏi" (**) Trả lời đâu dễ Tạo ơi Dã tràng vẫn hoài chở cát Xót xa viên ngọc bể sâu Canh cánh bên lòng quê Nghệ Ngọc xưa lẩn khuất đâu rồi? Câu ví nhọc nhằn nghĩa mẹ Đêm đêm thao thức nhớ về Chuyện cũ dã tràng ta học Chính ơi nghĩ tới nao lòng Chỉ có tình đời tươi thắm Tạc chúng ta vào tháng năm. 6-2000 ----------------------- (*) Ý thơ trong nhạc Quốc An (**) Ý thơ Nguyễn Trọng Tạo NGUYỄN QUÂN Huế và tôi (Với Nhân) ... Áo ai tím một khoảng chiều Mà ta nghe đã liêu xiêu thật rồi Dường như em nhuộm hồn tôi Để cho thương nhớ một thời đa mang Đồi thông nắng xế Thiên An Tiếng con chim nhỏ lạc đàn kêu thương Tay người dăng mắc tơ vương Tìm em khắp nẻo mù sương luân hồi... Chừ về với Huế... và tôi Câu thơ tím lặng rối bời ruột gan Huế 5/6/2000 NGUYÊN QUÂN Biển gọi Gió chuốt lên em từng phiến tóc mềm Bơi ngửa mặt qua bãi chiều thắp nắng Biển Nha Trang một lần ta ghé lại Ngồi một mình mắt ngóng xa xôi Sóng xé vần thơ thành bọt nước Ném ra khơi trên những chiếc thuyền chài Con ốc già nằm mơ thời trai trẻ Gậm nhấm vị buồn trong chiếc vỏ cô liêu Buổi cơm chiều, em gọi về xa lắc Ta cứ mải đi theo tiếng biển thì thào Nắng chợt tắt và triều dâng hun hút Con đường về xóa trắng dấu chân xưa Trại sáng tác Nha Trang 5/2000 NGUYỄN THIỀN NGHI Thu Lúa non bẻ cong cánh cò Chiều về sủng bước chân trâu Đồng xa trải từng ô gió Mây lam giăng mấy nụ chiều Mùa thu in áo cơn mưa Dọc đường cây giăng lá ốm Cánh diều căng trong trí nhớ tháng năm Loáng thoáng bờ mô theo khói bếp Hơi lạnh gạch đá thì thầm Cây giỏ bóng mình trên nước Môi mẹ ngậm nắng mùa qua Thả từng tích xưa bên lửa Gánh từng gánh gió qua sông Vườn nhà trong ánh xửa Hoa cúc nứt nụ vàng mong Tiếng cười vỡ ra thu mới NGUYỄN NGỌC HÓA Chợ tình Sa Pa Lần đầu lên Sa Pa Rượu mật ong mấy chén Lỡ say quên lời hẹn Đêm chợ tình tìm em - Rượu Sa Pa dễ say Người Sa Pa dễ mến Đêm chợ tình có đến Nhớ đường về nghe anh! Rượu Sa Pa đã uống Người Sa Pa về đâu Tìm em như tìm sao Phiên chợ nào lại gặp - Rượu Sa Pa đã say Người Sa Pa khó mến Trách ai quên lời hẹn Tìm em ở phương nào! (137-07-00) |
Tải mã QRCode
Fan Tuấn Anh - Trần Văn Liêm - Lê Tấn Quỳnh
Nguyễn Thiền Nghi - Nguyễn Thống Nhất - Hoàng Thụy Anh - Triệu Nguyên Phong - Đặng Văn Sử - Ngô Minh - Nguyên Hào
Hoàng Ngọc Châu - Trần Ngọc Trác - Nguyên Phong - Nguyên Quân - Biển Bắc - Phạm Bá Thịnh - Từ Hoài Tấn
NGUYỄN MIÊN THẢO
NHƯ QUỲNH DE PRELLE
LGT: Biển đang quặn mình trong nỗi đau mù tối, đầy phẫn mù và bi thiết. Lời nguyện cầu cho những sáng trong cháy rực đêm sao, trả lại màu xanh yên bình vốn dĩ muôn triệu năm. Chúng ta đang tự trôi dạt, "kéo theo những đàn cá lặng im" và nếu như biển mãi im lặng, màu bạc nhường chỗ cho tối tăm, tan tan bọt sóng. Những câu thơ của Như Quỳnh De Prelle đã dội vào tâm khảm chúng ta như thế, trong những ngày tháng 4 rực nóng.
Trường Giang gt.
Nguyễn Minh Khiêm - Trần Võ Thành Văn - Bùi Hoàng Vũ - Khaly Chàm - Nguyễn Hưng Hải
ĐỨC SƠN
VƯƠNG KIỀU
Với Vũ, thơ là một cuộc thăm dò, một cuộc thăm dò vào nội giới, vào những va chấn, những áp chế và con đường giải phóng những áp chế ở nội tại. Đọc thơ Vũ khiến chúng ta hoang mang trước thế giới đã trở nên bất ổn. Khát vọng về một thực tại hợp nhất đã tiêu tan, giờ đây, cái trình ra trong thi giới của Vũ là một thế giới bất định, mơ hồ và hoài nghi. Một thế giới không thỏa hiệp với những xúc cảm đèm đẹp mà ngược lại, đó là tiếng nói của sự gây hấn, ít nhất cũng là gây hấn với chính thi sỹ trong cơn siêu thực hoang lạnh của chữ.
S.H
LTS: Đã có đến 15 tập thơ BTT đến với bọn đọc theo phương châm các tác giả cùng với Hội Văn học Nghệ thuật hợp sức xuất bản. Chúng tôi xin giới thiệu 3 chùm thơ của 3 tác giả có tập thơ đầu tiên đến với bạn đọc: Anh Hải Kỳ, anh Vĩnh Nguyên và anh Nguyễn Loan.
Sông Hương
Phan Lệ Dung - Đoàn Trọng Hải - Nguyễn Thánh Ngã - Huỳnh Minh Tâm - Hoàng Vũ Thuật - Võ Ngột - Huỳnh Văn Dung - Tần Hoài Dạ Vũ - Trần Quốc Toàn
PHẠM KHANG
LGT: Một lần nữa, trái tim lương tri của nhân loại bị tổn thương. Sau vụ khủng bố kinh hoàng ở Paris năm ngoái, mới đây 34 người thiệt mạng và hơn 200 người bị thương, đến từ 40 quốc gia trong vụ nổ bom tại sân bay và bến tàu điện ngầm ở Brussels ngày 22/3. "Tinh thần Brussels" đồng loạt được thắp sáng khắp nơi trên địa cầu.
Sông Hương trân trọng giới thiệu bài thơ "Không khóc ở Brussels", tưởng niệm các nạn nhân trong vụ khủng bố vừa qua, của nhà thơ nữ Như Quỳnh de Prelle, hiện đang sinh sống và làm việc tại vương quốc Bỉ.
(L.V.T.G)
NHƯ QUỲNH DE PRELLE
thơ
NGUYỄN NHÃ TIÊN
THẠCH QUỲ
TRỊNH HOÀI GIANG
DƯ THỊ HOÀN
Bạch Diệp - Nguyễn Đông Nhật - Nguyễn Ngọc Hạnh - Trần Huy Minh Phương - Ngô Minh - Nguyễn Thiền Nghi - Lê Vĩnh Thái - Từ Nguyễn - Nguyễn Duy Từ - Phan Trung Thành - Nguyễn Man Kim - Đoàn Mạnh Phương - Nhất Lâm - Vĩnh Nguyên - Mai Văn Hoan - Ngàn Thương - Nguyễn Văn Quang