Trần Mạnh Hảo - Hoàng Nhuận Cầm - Hoàng Vũ Thuật - Hoàng Cát - Đỗ Hoàng - Mai Văn Hoan - Nguyễn Loan - Phù Sa Lộc
"Cửa Thành Cố Đô Huế" - Ảnh: Sĩ Sô
TRẦN MẠNH HẢO
Vĩnh biệt tiếng hót
Vĩnh biệt tiếng hót đồng nội
Giọt sương trên cỏ lung linh
Lại ngỡ đôi mắt mình
Giấc ngủ đêm qua làm rớt
Lấy mỏ nhặt lên không được
Tôi hót vang đồng
Vĩnh biệt những rạng đông
Những hoàng hôn nhảy nhót
Tôi vừa bay vừa hót
Mùi hoa cau tháng ba
Làm giọng tôi say khướt
Vĩnh biệt, xin vĩnh biệt
Tiếng hót đầy phù sa, đầy giấm, đầy đường đầy nắng mưa
Những lần gọi bạn tình ríu rít
Đầu lưỡi tôi như bị bỏ bùa
Tiếng hót như giọt sương kia không thể nhặt
Chỉ có trời thu được để xanh trưa
Vĩnh biệt
Còn hơn cả sự chết
Khi kéo người cắt lưỡi tôi
Một nỗi đau khôn xiết
Sao tôi lại phải khóc cười?
Ôi tiếng hót tuyệt vời người không hiểu
Và tiếng người tôi nào hiểu người ơi
Tôi có còn là con sáo
Khi phải học tiếng người?
Bạn ơi
Cái con người không bị cắt lưỡi
Chính là thầy dạy tôi!
Thành phố Hồ Chí Minh 10-11-1983
HOÀNG NHUẬN CẦM
Viên xúc xắc mùa thu
Tình yêu đến trong đời không báo động
Trái tim anh chưa lỗi hẹn bao giờ
Viên xúc xắc mùa thu ru trong cỏ
Mắt anh nhìn sáu mặt bão mưa giăng
Anh đi qua những thành phố bọc vàng
Những thị trấn mẹ ôm con trên cỏ
Qua ánh nắng bảy màu, qua ngọn đèn hạt đỗ
Qua bao cuộc đời tan vỡ lại hồi sinh
Anh đi qua những đôi mắt lặng thinh
Những đôi mắt nhìn anh như họng súng
Anh đi qua tổ chim non mới dựng
Qua tro tàn thành quách mấy triệu năm
Anh đi qua tất cả mối tình câm
Mối tình nói rồi mối tình bỏ dở
Đôi tay kẻ ăn xin, đôi môi hồng trẻ nhỏ
Đất nước đau buồn chưa hết, Mỵ Châu ơi!
Lông ngỗng bay như số phận giữa trời
Trọng Thuỷ đứng suốt đời không hết lạ
Vệt lông ngỗng con đường tình trắng xoá
Có ai hay thăm thẳm giếng không cùng
Nhưng chính anh không hay số phận lại điệp trùng
Khi mở mắt, Mỵ Châu em ngồi đó
Toa thứ ba ôm cặp ai nức nở
Suốt đời anh mang tội với con tàu
Sẽ tan đi những thành phố bảy màu
Đôi trái cấm trong vườn đời em, anh làm vỡ
Nhưng giọt mực thứ ba em ơi không thể lỡ
Xin trải lòng ta đón chấm xanh rơi
Giọt mực em thong thả đến trong đời
Không giấu được trong lòng tay nhỏ bé
Viên xúc xắc xoay tròn trong gió xé
Sáu mặt đời lắc cắc tiếng thơ anh.
HOÀNG VŨ THUẬT
Không đề
Sẽ tới một ngày kết thúc
Con đường xưa đầy những đống tro than
Vết tích của thời ta nhen nhóm
Thời trái tim mang ngọn lửa ngang tàng
Bên em tôi từng mơ, có lúc
Mặt đất thân yêu sạch nỗi đau buồn
Đời là bông hồng mở làn hương thứ nhất
Ta tươi ngời như ánh sao Hôm
Giờ khắc, con sâu đo từng chặng
Rút dần đi cái khoảng cách ta yêu
Em nhiều lần nhắc trong im lặng
- Anh hiểu về em chẳng được bao nhiêu!
Tôi tin tôi, tin em biết mấy
Tin con mưa, tin ngọn gió mát lành
Nơi mảnh vườn tình ta đến trẩy
Những chùm trái chín vượt thời gian
Tôi táo tợn, kiêu kỳ, sắt đá
Nên bất cần mặc tất cả trôi đi
Khi trên tay chiếc bình rơi vỡ
Mới thấy mình đểnh đoảng nhường kia
Cái dấu chấm cuối cùng ai đoán được
Rơi vào đâu trong số phận mỗi người
Chính ngọn lửa thời đam mê cuồng nhiệt
Tôi nhen lên giờ thiêu lại đời tôi.
HOÀNG CÁT
Trái tim tôi là một nấm mồ
Trái tim tôi là một nấm mồ
Tôi chôn cất mẹ tôi bị bom nghiền nát
Tôi chôn cất em tôi không thấy xác
Trên chiến trường phía Nam.
Trái tim tôi là một nấm mồ
Tôi chôn Tiến - người Tĩnh Gia, Thanh Hóa
Đi công tác rồi không về nữa
Suốt tháng tôi tìm, nhặt được dép cao su.
Trái tim tôi là một nấm mồ
Tôi chôn cất, ấp iu người em tình nghĩa
Linh ở Yên Thành, Nghệ Tĩnh
Tôi cụt chân, Linh cáng cứu tôi
Địch xả liên thanh, Linh nát người
Máy bay đổ quân - chặt Linh làm hai mảnh!
Tôi đã chôn biết bao bè bạn
Giữa tim tôi, giữa tuổi trẻ đời tôi
(Khải, Bí, Xin, Dành, Quyện, An…)
Không nhớ hết từng người
Vì cuộc sống vẫn còn phải sống.
Tôi giữ mãi những nấm mồ
Luôn được ấm
Giữa ngực tôi…
1-1988
ĐỖ HOÀNG
Với em
Thì em như người trong ảnh vậy
Ước mơ làm quả xanh trên cành
Nếu dại dột để cho tờ giấy cháy
Tàn lửa kia sẽ rơi xuống đời anh
MAI VĂN HOAN
Trò ú tim
Em viết vội điều gì lên trên cát
Tôi đến nơi sóng đã xoá mất rồi
Chỉ còn lại những dấu tay mờ nhạt
Ánh mắt em lấp lánh nụ cười …
Tôi cố đoán nhưng không sao đoán được
Gạn hỏi em, em tủm tỉm lắc đầu
Chân lẹ làng chạy lên phía trước
Lại viết gì lên bãi cát vàng thau
Tôi vừa đến sóng lại ào lên xoá
Sóng vô tình hay sóng cố tình trêu?
Em chúm chím lúm đồng tiền bên má
Hùa với em, sóng biển cũng cười reo
Tôi thủ phận mình là người thua cuộc
Em viết gì chỉ cát biết cùng em
Tại con sóng xô bờ hay tại tôi chậm bước?
Hay tại trời không muốn để tôi xem?
Số phận tôi thường trớ trêu như vậy
Hạnh phúc với tôi như kẻ trốn người tìm
Như dòng chữ em viết trên cát ấy
Sóng xoá đi khi tôi mới thoáng nhìn.
NGUYỄN LOAN
Em nghĩ gì về tôi
Tôi vùi sâu
Tận đáy huyệt tâm hồn
Một bài thơ
Nhục nhã.
Hôm ấy
Hết gạo ăn
Cửa hàng bán hai trăm tám mươi đồng một cân.
Chưa có tiền bù giá
Vợ tôi đi làm
Vội nói với tôi
"Chiều nay hết tiền rồi
Anh ngồi đó cứ mà thơ với thẩn"
Biết làm gì đây
Trước những lời trách mắng
Khi lòng đang xúc cảm
(Nhưng thơ bán ai mua)
Tôi nghĩ vậy lòng bỗng dưng chán nản
Vợ tôi đi làm về
Thấy tôi vẫn ôm đầu, vò trán
Bụng đói meo
"Thôi chưa có tiền tiêu
Còn mét vải em đem ra chợ bán"
Sau bữa cơm chiều đơn giản
Tôi lại ngồi vào bàn
Nhưng câu chữ lúc này điên loạn
Méo mó trong đầu tôi
Tôi cứ viết…
Viết xong
Tôi đọc lại vài lần
Rồi đem cho vợ "duyệt"
Vợ tôi khen: "hay tuyệt"
Riêng tôi cứ hoài nghi
Gửi đi
Tôi ngóng đợi tin về
Ai ngờ...
Bài thơ cũng được đăng lên báo
Hôm sau
Nhận được tiền đem cho vợ mua gạo
Tôi tưởng đã êm xuôi...
Ngờ đâu
Tháng sau
Đọc trên mục "vui cười"
Rằng "có người làm thơ vì túng tiền mua gạo"
Họ còn trích đăng bài thơ tồi của tôi ra quảng cáo!
Bây giờ
Em nghĩ gì về tôi
Thơ là máu đâu phải là nước lã?
Huế 3-88
PHÙ SA LỘC
Cách một con đường
Bên này đường và bên kia đường
Mận giao nhánh và me giao nhánh
Ngọn gió vô tình đi qua, rất lạ...
Anh ở bên này, em bên kia đường
Đèn bên ấy hắt từng đêm sáng
Dưới mái ngói nhà em có con chim trốn nắng
Rót dịu dàng viên kẹo ngọt cho anh
Nhà bên em có khóm dạ hương
Anh sợ héo nên gửi mưa sang vậy
Mưa ướt tóc em mưa mềm vai nón
Anh muốn làm chiếc dù trong bàn tay em thương
Đêm nồng nàn mấy điệu cải lương
Ai hát thế? - chắc là em đấy
Trái tim xanh anh bỗng hóa hườm
Ắt mai mốt chín muồi rồi rụng
Bên này đường và bên kia đường
Em bên đó anh bên này ngớ ngó
Mận giao nhánh và me giao nhánh
Ngọn gió vô tình sao chẳng giúp nhau thương
31-3-87
(SH31/06-88)
Tải mã QRCode
Fan Tuấn Anh - Trần Văn Liêm - Lê Tấn Quỳnh
Nguyễn Thiền Nghi - Nguyễn Thống Nhất - Hoàng Thụy Anh - Triệu Nguyên Phong - Đặng Văn Sử - Ngô Minh - Nguyên Hào
Hoàng Ngọc Châu - Trần Ngọc Trác - Nguyên Phong - Nguyên Quân - Biển Bắc - Phạm Bá Thịnh - Từ Hoài Tấn
NGUYỄN MIÊN THẢO
NHƯ QUỲNH DE PRELLE
LGT: Biển đang quặn mình trong nỗi đau mù tối, đầy phẫn mù và bi thiết. Lời nguyện cầu cho những sáng trong cháy rực đêm sao, trả lại màu xanh yên bình vốn dĩ muôn triệu năm. Chúng ta đang tự trôi dạt, "kéo theo những đàn cá lặng im" và nếu như biển mãi im lặng, màu bạc nhường chỗ cho tối tăm, tan tan bọt sóng. Những câu thơ của Như Quỳnh De Prelle đã dội vào tâm khảm chúng ta như thế, trong những ngày tháng 4 rực nóng.
Trường Giang gt.
Nguyễn Minh Khiêm - Trần Võ Thành Văn - Bùi Hoàng Vũ - Khaly Chàm - Nguyễn Hưng Hải
ĐỨC SƠN
VƯƠNG KIỀU
Với Vũ, thơ là một cuộc thăm dò, một cuộc thăm dò vào nội giới, vào những va chấn, những áp chế và con đường giải phóng những áp chế ở nội tại. Đọc thơ Vũ khiến chúng ta hoang mang trước thế giới đã trở nên bất ổn. Khát vọng về một thực tại hợp nhất đã tiêu tan, giờ đây, cái trình ra trong thi giới của Vũ là một thế giới bất định, mơ hồ và hoài nghi. Một thế giới không thỏa hiệp với những xúc cảm đèm đẹp mà ngược lại, đó là tiếng nói của sự gây hấn, ít nhất cũng là gây hấn với chính thi sỹ trong cơn siêu thực hoang lạnh của chữ.
S.H
LTS: Đã có đến 15 tập thơ BTT đến với bọn đọc theo phương châm các tác giả cùng với Hội Văn học Nghệ thuật hợp sức xuất bản. Chúng tôi xin giới thiệu 3 chùm thơ của 3 tác giả có tập thơ đầu tiên đến với bạn đọc: Anh Hải Kỳ, anh Vĩnh Nguyên và anh Nguyễn Loan.
Sông Hương
Phan Lệ Dung - Đoàn Trọng Hải - Nguyễn Thánh Ngã - Huỳnh Minh Tâm - Hoàng Vũ Thuật - Võ Ngột - Huỳnh Văn Dung - Tần Hoài Dạ Vũ - Trần Quốc Toàn
PHẠM KHANG
LGT: Một lần nữa, trái tim lương tri của nhân loại bị tổn thương. Sau vụ khủng bố kinh hoàng ở Paris năm ngoái, mới đây 34 người thiệt mạng và hơn 200 người bị thương, đến từ 40 quốc gia trong vụ nổ bom tại sân bay và bến tàu điện ngầm ở Brussels ngày 22/3. "Tinh thần Brussels" đồng loạt được thắp sáng khắp nơi trên địa cầu.
Sông Hương trân trọng giới thiệu bài thơ "Không khóc ở Brussels", tưởng niệm các nạn nhân trong vụ khủng bố vừa qua, của nhà thơ nữ Như Quỳnh de Prelle, hiện đang sinh sống và làm việc tại vương quốc Bỉ.
(L.V.T.G)
NHƯ QUỲNH DE PRELLE
thơ
NGUYỄN NHÃ TIÊN
THẠCH QUỲ
TRỊNH HOÀI GIANG
DƯ THỊ HOÀN
Bạch Diệp - Nguyễn Đông Nhật - Nguyễn Ngọc Hạnh - Trần Huy Minh Phương - Ngô Minh - Nguyễn Thiền Nghi - Lê Vĩnh Thái - Từ Nguyễn - Nguyễn Duy Từ - Phan Trung Thành - Nguyễn Man Kim - Đoàn Mạnh Phương - Nhất Lâm - Vĩnh Nguyên - Mai Văn Hoan - Ngàn Thương - Nguyễn Văn Quang