Nguyễn Giang San - Trịnh Sơn - Lâm Hạ - Tịnh Bình - Hồ Huy Sơn
Tác phẩm "Ngọ Môn Huế 02" của HS Nguyễn Đình Việt
NGUYỄN GIANG SAN
Khu vườn
Tôi đựng những giấc mơ mình trong chiếc hộp tuổi thơ
sau nhiều mùa giấu kỹ
bầy chim tha về tổ
làn hương của cánh đồng và ánh mắt sẻ nâu.
Khu vườn ông tôi mang nhiều gương mặt cũ
tiếng cười giòn giấu sau mỗi thân cây
lũ bướm mù đã kể tôi nghe những vở tuồng cũ
mắc lên cây từng cuống sâu hoài niệm
và khi chúng bay đi
để lại những đốm phấn vàng.
Tôi mang những hạt mầm trong khu vườn của ông
cất vào chiếc hộp nhỏ
chỉ những chùm mây ngũ sắc
gió đã mang chúng lên bầu trời
để từng ngày
soi bước chân tôi.

TRỊNH SƠN
Cho hai lần về
Lâu rồi mới ghé về đây
Uống bia hè phố rót ngày sắp qua
Thương ly bia cũng thật thà
Cạn tôi không cạn đổ ra cạn chiều
Lâu rồi xa cách cũng nhiều
Bao nhiêu thương nhớ bấy nhiêu tủi hờn
Thơm tay em vẽ con đường
Bước nghiêng bước ngã bình thường mà điên
Lâu rồi lâu lắc rồi em
Thương câu thế thái say lèm bèm say
Đếm khoảnh khắc của ngàn ngày
Tu bia tu phố bầy hầy tu nhau
Nẻo về mây trắng ngang đầu
Vui buồn gởi lại phía sau một bầy
Lâu rồi mới ghé về đây
Run run phố vẫn thở gầy trong nôi
Ta làm đứa bé rong chơi
Trắng xanh tím đỏ áo mơi mới mời.

LÂM HẠ
Câu thơ còn lại
rồi chúng mình cũng sẽ rời xa
qua miền đời này
chỉ câu thơ
ở lại
neo vào ai
còn tin
rồi chúng mình sẽ lịm
vào một buổi bình minh
tình yêu không còn ai tìm thấy
ngoài khung cửa một con chim sẻ nhỏ
mổ hạt thóc tròn
báo bão tan
rồi chúng mình sẽ là những hạt sương
lăn dài trên phiến lá
đời răng cưa sắc cạnh
cứa nhau
rồi chúng mình thôi chẳng còn đau
chỉ vì thương một câu thơ chết đuối
giữa đám mây mù
chẳng chịu làm mưa
rồi chúng mình sẽ vui
hay thôi buồn
tìm nhau giữa một câu thơ đánh mất
câu thơ còn lại
khi chúng mình khuất mặt
phía cuối chân trời
những chiếc bóng bay cao
tình yêu không đứng một mình.
TỊNH BÌNH
Hiện diện
Mọc lên lứa ngày chạng vạng
Trong khu vườn ẩm mốc
Những bông hoa khô không ngừng hoài niệm mùi hương chính
mình của ngày hôm qua
Những bậc thang hoang phế chối từ những bước chân
Chúng tự tàn tạ và mục ruỗng
Những mầm xanh không thể thức mặc lũ nắng trời kêu gọi
Trên sa mạc cằn khô
Người tự huyễn hoặc mình bằng cánh đồng mùa xanh ám ảnh
Những thanh âm cố rót tràn vào khoảng lặng khôn cùng
Chật ních tiếng kêu rền vang của lũ ve mùa hạ trong hộp sọ đã
đầy ắp dữ liệu
Con mắt nằm sâu trong hốc não
Lơ đãng nhìn những nơron chuyển động
Khứu giác lười định vị làn hương
Mặc bông hoa chết rũ đã tự hồi sinh
Ánh sáng không ngừng tuôn ra từ vết nứt mặt trời
Giọt sương cuối cùng gấp gáp lời trăn trối cùng bầy cỏ dại đẫm
ướt cơn mưa đêm qua
Tử cung mẹ đất
Một hạt mầm đã kịp hoài thai...
HỒ HUY SƠN
Sáng nay ở Đà Lạt
Cây phượng tím vừa qua một mùa hoa
Sáng nay đứng lặng, đếm những bước chân qua
Người đi.
Người đi mải miết
Những con sóng dưới hồ Xuân Hương vỡ òa
Sáng nay nắng tắt
Người thì im vắng
Trong gió khe khẽ một tiếng thở dài
Đám đông xa lạ
Ném vào nhau cái nhìn bi ai
Ngày sẽ qua
Và mình cũng xa
Cuộc đời quá dài rộng
Có nhau rồi sao người còn phụ ta?
Sáng nay Đà Lạt lạnh
Con dốc nghiêng in hình quả phụ
Thiêm thiếp nằm chờ
Một mùa hoa
Và một người xa...
(TCSH376/06-2020)
Tải mã QRCode
Văn Công Hùng - Kai Hoàng - Trần Phương Kỳ - Vũ Dy - Nguyễn Man Kim - Đức Sơn - Pháp Hoan - Nguyễn Đạt - Khaly Chàm
LÊ THÀNH NGHỊ
P.N.THƯỜNG ĐOAN
TRỊNH CÔNG LỘC
Lê Văn Ngăn - Thanh Thảo - Vĩnh Nguyên - Hồ Hồng Trâm - Đăng Vũ - Mai Văn Hoan - Nguyễn Hữu Quý - Nguyễn Đức Quang
Trần Thị Tường Vy - Nguyễn Nghĩa - Nguyễn Hoàng Thọ
LGT: Võ Công Liêm quê quán Vỹ Dạ. Bắt đầu làm thơ năm 2000 (lúc sắp bước vào tuổi thất thập cổ lai hy). Điều đặc biệt này có ý nghĩa hơn khi đọc thơ anh. Trong thơ, anh đã diễn tả tột độ cái khí thơ mà khi đọc tôi nhận được chất thơ vốn đã tiềm tàng trong anh mà anh không chịu phát tiết những ngày tháng trước đây. Những dòng thơ mang tính quê hương nhưng chứa trong một không gian siêu hình mà đôi khi vấn vương vào một thế giới bồng bềnh, đầy cảm xúc hơn là suy tưởng.
Trần Dzạ Lữ (giới thiệu)
Nguyễn Hưng Hải - Nguyễn Giúp - Nguyễn Thiền Nghi - Vĩnh Nguyên - Trần Thị Tường Vy - Từ Hoài Tấn - Lê Ngã Lễ - Ngàn Thương
LÂM THỊ MỸ DẠ
PHAN HOÀNG
HẢI BẰNG
NGUYỄN VĂN DINH
VĂN LỢI
Đông Triều - Nguyễn Đông Nhật - Nhất Lâm - Nguyễn Tấn Tuấn - Triệu Nguyên Phong
LGT: Khác với những cây bút trẻ cùng thời, Hoàng Thúy đi thẳng vào mạch cảm xúc không qua bước khởi động. Thơ như trạng thái tâm hồn dồn nén, đến thời thì xuất hiện. Điều này hiếm thấy ở một tác giả trẻ. Thơ Hoàng Thúy biểu hiện của vẻ đẹp tự nhiên sâu kín, không phải trau chuốt. Trong trường hợp này thơ chính là hiện tượng linh ứng của con người trước thế giới thiên nhiên và xã hội.
Hoàng Vũ Thuật (gt)
PHAN HOÀNG PHƯƠNG
Nhớ Phùng Quán
NGUYỄN THANH MỪNG
Ngô Minh - Hải Kỳ - Phan Bá Linh - Thế Hùng - Mùi Tịnh Tâm - Nguyễn Văn Phương
HOÀNG VŨ THUẬT
Nguyễn Lãm Thắng - Khaly Chàm - Nguyễn Loan - Huỳnh Minh Tâm - Kai Hoàng