Thơ Sông Hương 06-2009

09:31 09/07/2009
Đoàn Lê - Đông Triều - Nguyễn Đông Nhật - Từ Hoài Tấn - Hồng Vinh

(Ảnh: Internet)


ĐOÀN LÊ


Sông Hương lấp lánh

Ô dòng Hương lấp lánh của ta,
Mi đuổi theo điều chi
            chảy hoài không mỏi mệt?
Hay mi đánh thức niềm vui đã từng cạn kiệt,
Để một dòng tươi lấp lánh tình yêu?

Ta, người lái đò ngang, qua lại sớm chiều.
Soi bóng mình giữa dòng trong nghiệt ngã.
Mi đã mang theo cái bóng rách bươm của ta
                                    ra biển cả.
Và sóng… và bão tố.
Trong thinh không vang động sấm rền,
Ta cùng mi tan thành ngàn bọt biển bay lên…

Ô dòng sông lấp lánh ngày đêm,
Nơi cất giữ tiếng ru các nàng tiên cá,
Dẫu biết chuyện cổ tích là thứ hàng đắt giá,
Ta vẫn mong có một dòng sông
riêng chảy cho mình…

Ô dòng sông lấp lánh ngày đêm,
Nơi ta đằm mình gột những tháng năm vô nghĩa.
Thì thầm bên tai ta… thì thầm mê hoặc thế!
Mi âu yếm xanh, xanh mướt tận đáy lòng!

Ta ước làm ngọn đèn sao lạc giữa dòng trong,
Lênh đênh mãi
                        Rồi chìm vào giấc ngủ.
Trôi theo mi tới tận chốn vô cùng…
                                    Huế
                                                4-2009



ĐÔNG TRIỀU

Cánh đồng

Không có lấy một người để gọi
Làm gì thấy được mái tóc của biểu hiện chót chóp tinh anh
Tôi xòe tay dưới gợn nước tỏa hiền lành
Con cá nhảy vọt vòng cung quả đất
Nhìn thấy mình biến mất
Gió đồng rần rật triền miên

Cánh đồng lúa chín vùi ngút nỗi cô đơn
Che giấu dưới tầng hạt chắc những niềm vui tứa máu
Tôi bỏ mẹ đi những ngày mưa giông cũ
Tôi bỏ em đi theo áo mão phiêu bồng
Một mùa lúa nữa đơm bông
Một mùa gió lã cánh đồng khổ đau

Chẳng nói gì nhau!
Chẳng hẹn gì nhau!
Tôi như con chuột rúc nhanh giữa đồng hoang tìm sợi tơ lóe sáng
Chưa ra tới được bờ đê đất chắn
Chưa ra khỏi được mù mờ lá rậm
Ngoảnh nhìn thương xót bước chân đi
Than một tiếng buồn nhói rụng lá quê

Cánh đồng mùa lúa về
Gió lại rần rật như đưa tôi lướt giữa đại ngàn no ấm
Bất thần em ở đâu trở về ám ảnh
Đôi mắt buồn thăm thẳm cơ man
Ấn tượng lúa, ấn tượng làng
Tuồng như chưa thấy địa đàng nở hoa

Trên cánh đồng ráo hoảnh phù sa
Lúa gặt hết người ta đốt đất
Trong làn hương len lỏi lên trời điều phụ bạc
Người yêu trở về sau loạn lạc tình nhân
Tiếng lách cách nổ từ trong lùm lau sậy
Đàn chim trời vụt rớt những buồn thương…


NGUYỄN ĐÔNG NHẬT

Tháng Tư

Những đám mây buổi chiều ẩm ướt
chưa tan ra. Tiếng sấm còn xa.
Sự nồng nhiệt đè nén trên mặt người
di động dưới hàng hiên trắng xám.

Và ánh sáng pha trộn sắc chì
chậm rãi tích tụ trong không khí.
Như lớp bụi lâu ngày không quét
trên tất cả lòng ngóng trông mỏi mệt.

Những đường nhựa chảy mềm ra, không biết đợi chờ ai
chẳng buồn cuốn người và xe vào lòng nữa.
Nhưng bên ngoài thành phố, những đường đất
sắp bắt nhịp, dù khô héo lời ca.

Và đầu hôm có ánh chớp
Ai cũng biết sẽ báo hiệu điều gì.
Nhưng đến nửa đêm, vài tiếng lộp bộp
bị hút mất trong hơi ẩm nặng nề.

Tháng tư. Nằm giữa sự chuyển dạ.
Đừng thất vọng, hỡi giấc ngủ muộn màng.
Dẫu sao, mọi việc sẽ bắt đầu:
trong bóng tối mây đang tan.


TỪ HOÀI TẤN

Khi chia tay

vào những đêm khuya khi vầng trăng không còn
sao hôm dần biến mất
anh tìm em trong bóng mây qua
đôi mắt em ẩn chứa niềm bí mật

khi cuộc tình ta không còn lối quay lui
không còn chỗ cho sự hoài niệm quá khứ
anh đã từng tặng em bài thơ tình
nói về hai đường song song theo định lý thuận
sẽ chẳng bao giờ gặp nhau
nhưng em ơi
giữa không gian tình chúng ta
không bao giờ có đường thẳng nào cả
mọi ví von chỉ là giả tưởng

có những nơi để chúng ta ngồi
có những nơi chúng ta đứng
và đôi khi một vài nơi khác chúng ta nằm
bên nhau
nhưng chưa bao giờ nói với nhau
về một điều gì cả về tình yêu

có phải cuộc sống em và anh
đã làm tất cả những tình cảm thật bị che dấu
hạnh phúc được cân đo
thực tế đời trần trụi
“em sẽ cùng anh sẽ sống ra sao
anh sẽ cùng em sẽ về nơi đâu
và chúng ta sẽ được những gì?”
em ơi
sự thật là nếu có một tình yêu
sẽ chẳng ý nghĩa nào để giải thích

mỗi ngày khi bắt đầu
từ rất sớm canh khuya ta thức dậy
trong khu vườn nhà nhỏ nhoi những chậu kiểng chờ một mùa hoa
ánh sáng của một ngày sắp tới
em của một ngày đã qua
tình yêu của ta một ngày lại thức
để ta vẫn viết những lời ngợi ca
bài thánh thi về cuộc sống
chúng ta được mơ tưởng về nhau
cũng là điều hạnh phúc.


HỒNG VINH

Hãy tin

Hãy cứ tin
Mỗi dấu lá cuối mùa vừa rơi rụng
Sẽ là một chồi bông
Chỉ là tiếng rơi khẽ sau cơn gió nhẹ
Như tiếng thở dài của giọt lệ đêm
Rơi thầm trong đêm vắng
Cho những muộn phiền không hề báo trước

Hãy cứ tin
Giữa muôn ngàn tinh tú trên bầu trời thăm thẳm
Lấp lánh không thôi
Một vì sao số mệnh
Trời không xa. Đất đá thật gần
Nhưng sao bước chân cứ chờn vờn hơ hỏng
Tưởng đã nhạt từng con nắng. Cạn từng cơn mưa
Trái tim tưởng chừng tắt thở
Ngưng lại tận cùng nỗi chết trong tưởng tượng
Nỗi chết vô vọng cuộc truy lùng
Đâu là nỗi có. Đâu là niềm không
Vẽ ra một biên giới
Cho ta
Tự giới hạn. Tự vô cùng
Tự chôn chặt. Tự bung thoát
Tự chìm lỉm. Tự ngân rung
Tự nhu cầu. Tự áp lực
Tự hào phóng. Tự khiêm cung
Khuôn mặt nào cũng đáng yêu
Dáng dấp nào cũng trân quý.

(244/06-09)

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • L.T.S: Hồng Thế, tên thật Phan Hồng Thế, sinh năm 1948 tại Bố Trạch, Bình Trị Thiên. Anh có thơ in từ năm 1973 trên các báo Văn nghệ Quảng Bình, Văn nghệ Bình Trị Thiên và Tạp chí Sông Hương. Hồng Thế là một tác giả cầm càng gieo hạt đích thực. Thơ anh giàu âm hưởng đồng quê hòa quyện nhuần nhuyễn với chất suy tư phóng khoáng của người lính.

  • Thanh Thảo - Lý Hoài Xuân - Dương Thành Vũ - Tuyết Nga - Lê Minh Quốc - Nguyễn Hữu Quý - Trần Văn Hội - Nguyễn Duy

  • Nguyễn Hồng Vinh - Trần Nhuận Minh - Lê Vi Thủy - Vĩnh Nguyên - Phan Lệ Dung - Từ Nguyễn - Phan Văn Chương - Phùng Sơn - Đào Tấn Trực - Đức Sơn - Ngàn Thương - Nguyễn Loan


  • NGUYỄN HỚI THỌ

  • Trương Kiến Giang - Phan Kỷ Sửu - Nguyễn Trọng Tạo - Kim Liên - Xuân Hoàng - Vĩnh Nguyên

  • Hồ Thế Hà - Đào Duy Anh - Trần Phương Kỳ - Hoàng Lộc - Lê Vũ Trường Giang - Hồng Vinh - Huỳnh Thúy Kiều - Huỳnh Minh Tâm - Nguyễn Minh Khiêm

  • TỪ HOÀI TẤN

                Tặng bạn cũ

  • Trong cơn hoang dại bung mình, Hà Duy Phương chợt ngưng mọi giác quan để lắng nghe nỗi kiệt khô của tình yêu sắp sửa. Cái nghiêng mình kỳ diệu này khiến đêm tái sinh bay ngang tháp cổ như một cánh bướm ma rã rời đuối mộng giữa mùa hoang ngốt gió.

  • Ngô Minh - Đỗ Văn Khoái - Tôn Nữ Thu Thủy - Nguyễn Phi Trinh - Văn Lợi - Nguyễn Như Mây - Hồng Thế - Thiệp Đáng

  • Nguyễn Tất Hanh - Phạm Nguyên Tường - Hồng Nhu - Vĩnh Nguyên - Nguyễn Ngọc Phú - Châu Thu Hà - Hoàng Ngọc Quý - Nguyễn Đạt - Đoàn Mạnh Phương - Bạch Diệp - Mai Nam Thắng - Kiều Trung Phương - Từ Nguyễn - Hoàng Lộc - Trần Thị Huyền Trang - Lê Huy Quang - Lê Anh Dũng

  • Vương Kiều - Bùi Phan Thảo - Bảo Cường - Nhất Lâm - Nguyễn Quỳnh Thi - Hồ Đắc Thiếu Anh - Nguyễn Tuất - Phan Trung Thành - Mai Văn Phấn - Hoàng Xuân Thảo - Ngô Cang - Phan Lệ Dung - Nguyễn Thiền Nghi - Đỗ Văn Khoái - Ngô Công Tấn - Triệu Nguyên Phong