Thơ Sông Hương 06-2004

16:16 18/08/2009
Minh Đức Triều Tâm Ảnh - Tùng Bách - Nguyễn Sĩ Cứ - Lê Anh Dũng - Văn Công Hùng - Lê Thiếu Nhơn - Công Nam - Nguyễn Thiền Nghi - Nhất Lâm - Ngô Minh - Trần Văn Khởi - Lê Ngã Lễ - Trương Đăng Dung - Đặng Kim Liên - Tạ Vũ - Nguyễn Ngọc Phú - Nguyễn Hàn Chung

(Ảnh: Internet)







MINH ĐỨC TRIỀU TÂM ẢNH


Ngạc nhiên thơ


1. Đi ngược dòng sông xuân
Lác đác mấy nguồn tìm chảy
Chỉ thấy đá, rêu và sương trời
Lá và mầm cứ vội vã xanh tươi
Vài cành củi mục
Lẩn thẩn có nhà thơ hái lượm!

Bờ khe cũ
Con sâu và ý tưởng
Bập bùng đêm
Sinh thực đọt mơn non
Lửa bên này sông đốt cháy đã tiêu mòn
Cái đẹp, niềm tin
Cả nụ cười em ngây-thơ-trắng

2. Hái chiếc lá vàng
Có con trăng triết học
Cùng hai cành hoa
Kinh tế thị trường mơ
Xuân của em
Vẫn là chuyện tình cờ
Ngạc nhiên nở
Ngạc nhiên yêu
Và cả ngạc nhiên thơ,
Không cũ!
           
            Am Mây Tía
                                Núi Hòn Vượn



TÙNG BÁCH

Lên trời bán thơ


Bắt chước người xưa
Quảy thơ lên Trời
Trời bảo: Đọc nghe chơi?
Nghe xong, Trời phán:
- Trong thơ người hình như có cám?

- Dạ thưa
Quả là lứa heo vừa rồi hay ăn, chóng lớn
Con bán đi - trả vợ tiền vốn
Còn lãi... in thơ
Dưới chỗ con bây giờ
Người làm thơ tương đương người cầm cày cầm cuốc
Lắm tập thơ không tài nào ngửi được
Cứ tân cổ...     giao duyên... lâu mãi cũng nhàm.

Trời vuốt râu nheo mắt cười vang
Thôi con ạ
Người ba đấng, của ba loài
Bước khôn đè bước dại
Đứa lắm bạc nhiều tiền rửng mỡ hám gái
Đứa máu đỏ đen thích hụi, thích đề
Đứa lọc lừa bán chó treo dê
Những thằng chơi thơ là những thằng chơi được!

Tôi nhận từ tay Trời ly nước
Càng uống
Càng khát
Giấc mơ tan

Một mình ra tựa lan can
Mảnh trăng cuối tháng như đang mỉm cười


NGUYỄN SĨ CỨ

Sông quê
               
                (Gửi cậu Thạch)

Chảy qua những tháng ngày xanh
Đổ vào sông Cả sông thành sông Con
Thác ghềnh đâu chỉ thượng nguồn
Sắn khoai đâu chỉ những thôn xóm nghèo
Sông như đời mẹ gieo neo
Bao màu mỡ mỏi mòn theo tháng ngày
Sông như sợi chỉ hao gầy
Mùa Thu bạc phếch heo may cuối mùa
Sông là thác lũ ngày mưa
Cuốn không trôi những ưu tư nhọc nhằn...

Chiều nay về lại bến sông
Nhớ gương mặt cũ soi dòng nước xưa


LÊ ANH DŨNG

Ngựa trắng bên trời


Ta trôi trong khói trong sương
trong hương rừng nguyên sinh đa sắc
chiếc lá vàng mềm góc chân em

Bạch Mã
ngựa trắng bên trời
cổ tích
chợt nắng lưng đèo
chợt thác reo
chợt mắt lá mắt người đắm đuối
chợt mây chiều
trôi
trôi...

Hoàng hôn rơi rơi
nào vội
lòng nôn nao mắt lá
lòng lưng chừng tiếng chim
                                Bạch  Mã, 3/2004


VĂN CÔNG HÙNG

Trong mưa


Những sắc phượng dịu dàng trong mưa
như gió chớp lên cánh diều hư ảo
chiều cao nguyên sũng nước
nhòe gương mặt em

Lá vẫn xanh và phố cứ xanh
cái nhìn mênh mang em gửi vào đâu giữa mưa
dài như đuôi mắt
thà cứ đắm mình như hoa phượng
để ran ran sắc đỏ hạ mờ

Thế mà nồng nàn áo mỏng mưa đi
anh chợt tiếc ngày xưa
cái ngày xưa chưa kịp tiếc
chỉ đứng ngồi ngơ ngẩn ngó mưa

Sông tần ngần thao thiết lặng câm
chở gió về cánh đồng mơ ước
chở mơ ước về chân trời
chở chân trời tới mắt em buồn như dấu hỏi
nghe cọng cỏ già ướt dưới chân đê

Thế là mưa
thế là khát
và em về phía dốc mong manh...
                                                15/06/03


LÊ THIẾU NHƠN

Hai bóng


Một tôi ngồi với hai bóng
Bon chen len lén nỗi buồn
Phố mới nuôi tình quê cũ
Nợ duyên bóng mát người dưng

Đã quen khen chê áo mũ
Mắt nâu sau lá giật mình
Trời đất thật lòng thơ dại
Chuồn chuồn bay cõi lặng thinh

Một tôi ngồi mơ mây trắng
Một tôi ngồi tính thiệt hơn
Hai bóng đè tôi mất ngủ
Câu thơ thất vận nhớ thương



CÔNG NAM

Thềm lục địa


Nhú tròn lưng sáng mười sáu
thềm lục địa cỏ rêu mướt phủ
núi lửa miệng thở lút sâu đầu ướt
đôi căng giãn ngực giữa thì
sóng giẫy đại dương mịt.
Đời bải hoải thuốc mê...

Mười sáu
đêm bóc vỏ
vách thời gian nhẵn bóng
dựng ngược mảnh vỡ dính khép
hố sâu đẫy lịm.



NGUYỄN THIỀN NGHI

Tình biển


Khẽ chạm cốc bình minh
Biển hóa rượu
Nụ cười hóa sóng
Và người yêu hóa cát khỏa thân nằm

Rót xuống nước cốc rượu đời quen biết
Biển cuồng say
Neo trầm uất một bờ
Khi tỉnh dậy hóa thân còng hồi tưởng
Chạy dọc thời gian
Tìm lại dáng xưa

Đem xa vắng chạm vào cốc gió
Chiều vô tình lốc bão cô đơn
Rót đầy ta sợi tình hóa gấm
Uống sao nguôi cốc rượu một mình

Bao mơ ước chan tràn biển rộng
Chạm cốc ta
Môi giọt nhớ, giọt tình
Đêm mắc cạn cốc rượu buồn khuya khoắt
Uống già thêm kỉ niệm một đời.



NHẤT LÂM

Ra Côn Đảo


Vượt ngàn con sóng
Tôi về với đảo hôm nay
Nơi cụ Phan tháng ngày đập đá
Cụ Đặng cụ Huỳnh đốn gỗ dập tay

Giá như qua được Hòn Tre
Nới bác Đồng bị đày khổ ải
Và được đến cả mười sáu đảo
Nơi người tù phơi nắng trưa hè.

Tôi cúi đầu cầu tàu Ma Thiên Lãnh
Rùng rợn thân xác ngàn thây
Xin được thắp nén hương tưởng nhớ
Tội ác nơi đâu hơn ở đảo này

Những cây bàng lá xanh đêm tím
Đã trăm năm sóng gió đọa đày
Mùa gió chướng bàng già trút lá
Tội ác... đừng quên hoa lá cỏ cây.

Bữa cơm tù trước khi ra trường bắn
Còn đây dãy bếp âm u
Những trại giam mang tên chuồng cọp
Ngàn đời xin chớ phai mờ.

Tôi mang về nhành mai Côn Đảo
Nơi chị Sáu yên nghỉ Hàng Dương
Xin được mang về tấm ngói
Lợp nhà tù chuồng cọp máu vương
                                                Côn Đảo 14.4.2004


NGÔ MINH

Nhặt ở Vũng Tàu

1
cuối con đường vẫn cát
cát trắng vai trắng tóc trắng trời
cát lung linh
đêm chết
vỡ thành ngày?

vốc nắm cát trên tay
ai hát như ngây dại
- linh hồn ơi
linh hồn bé thế thôi?

2
cuối con đường vẫn gió
gió như trống vắng khát tìm
em vé số cầm xi-ry hy vọng
gió giật bay trắng phố Thùy Vân

bác xe lôi đuổi theo gió giành từng tấm vé
gió tung kiếm buốt mặt tôi

3
đêm say
lại nghêu ngao khúc hát sông quê
ngậm ngùi Lê Huy Mậu
nhậu lẩu bò tơ
nhớ xu bánh đa vừng

người đa sầu mà Vũng Tàu gió sóng
may còn dăm chữ thơ suông...
4
chiều màu đùi non
gió luồn qua hai mảnh
Núi lớn Núi Nhỏ
Bãi Trước Bãi Sau

Phật ngự trên cao em trắng phau dưới bãi
nam mô a di đà!

5
cuối con đường vẫn biển
biển trẻ trung già cả khôn lường
thế mà chẳng có gì thật hơn
chẳng có gì sâu hơn
chẳng có gì mặn hơn
chiều lặng lẽ cụng ly cùng Xuân Sách
thấy mình phờ phạc chân dung...
                                                Vũng Tàu 4-2004


TRẦN VĂN KHỞI

Chim cu xanh và đá mồ côi


Con chim cu xanh
Tha hạt cây rừng
Đặt lên tảng đá mồ côi
Rừng chiều lắng im
Tiếng chim não ruột nghiêng trời
Đá lim dim
                        rùng mình
                                    lưng toát mồ hôi

Biển xanh sóng vỗ bồi hồi
Mắt đá nhìn về phương trời xa lắc
Tím chiều!



LÊ NGÃ LỄ

Thì thầm tuổi mẹ

            Kính dâng tuổi 89 của mẹ tôi và những ai còn mẹ

Con viết bài thơ lúc nửa đêm
Nằm nghe mẹ thở giấc êm đềm
Dòng thơ lắng đọng trong tâm tưởng
Vẽ một màu xanh lên ước mơ

Con viết bài thơ cứ bâng khuâng
Nhìn đôi mắt mẹ mãi im lìm
Nhẹ nhàng thanh thản như thời trẻ
Mẹ dìu con về phía trời xa

Con viết bài thơ cứ lâng lâng
Con đường đi mãi theo năm tháng
Dòng đời xuôi ngược nghiêng vai gánh
Gánh tuổi con đi đến bạc đầu

Con viết bài thơ phút lặng yên
Lắng nghe nhịp thở cõi chân thiền
Đợi cánh hoa hồng sớm mai nở
Mẹ cài lên áo mắt rưng rưng!
                                                Xuân Giáp Thân 2004


 
TRƯƠNG ĐĂNG DUNG

Những kỉ niệm tưởng tượng
           
           
Tưởng nhớ nhà thơ Hollo Andra
 

Tôi không thể quên một ngày tháng Năm năm 1054
tôi với anh đã nhìn thấy mặt trời
ngày ta sinh là ngày đầu tiên ta nằm bệnh viện
các bác sĩ hân hoan khi có trẻ ra đời
họ lấy nhau của mẹ ta chia nhau làm đồ nhắm rượu
các nữ y tá nhìn ta
kinh nguyệt chảy màu máu còn tươi rói
không có bông, họ lấy tà áo choàng lau vội.

Đêm đầu tiên ta nghe những tiếng động đầu tiên
những chú chuột ăn cắp tã vá của ta làm áo choàng vào bệnh viện
chúng sờ lên mặt ta tìm môi ta liếm liếm
rồi chúng ra đi, ta hồi hộp nằm chờ.

Chúng ta lớn lên cùng nhau ăn thịt chó
cùng nhau thấy những con trâu vừa kéo cày vừa đái bừa xuống ruộng
cùng nhau thấy những gái điếm ngủ dọc bờ sông đầu gục xuống
và những chuyến tàu chở đầy ắp vũ khí
trên nóc toa là trẻ nhỏ người già.

Cùng nhau thấy những đám tang không có hòm
chân người chết thò ra khỏi chiếu
cùng nhau thấy những người mẹ bị thương ruột lòi ra
vẫn ôm con nhảy xuống hầm, tranh nhau chỗ ngồi với rắn
và những cánh tay trẻ thơ bom hất lên cành cây vắt vẻo
bên loa phóng thanh đang hát điệu à ơi...
Sáng nay em gái tôi đột ngột ra đời
khi nhìn thấy tôi mẹ tôi cười đau khổ,
(mẹ ơi mẹ sinh em đâu phải là tội lỗi)
em tôi nằm mặt cau có đầy nhăn
giữa ngày sinh của chúng ta lần thứ một ngàn.

Đã lâu rồi quạ cũng bay đi
có lẽ một ngày kia chúng sẽ trở về mang theo nhiều xương ống
để làm búp bê cho em tôi chơi
làm dùi cho em tôi đánh trống.
                                   
Budapest, 5-1984


ĐẶNG KIM LIÊN

Lặng lẽ
     
          (Kính tặng các bà mẹ Việt Nam anh hùng)

Lặng lẽ tiễn chồng về nơi tiếng súng
Lặng lẽ nhìn bóng núi khuất hoàng hôn

Lặng lẽ sinh con đớn đau ruột thắt
Lặng lẽ mẹ già ốm buốt mùa đông

Lặng lẽ chờ chồng mỏi mòn ánh mắt
Lặng lẽ bên con mười tám tuổi lên đường

Lặng lẽ một đời chân trời góc bể
Nén hương thầm lặng lẽ giọt sương rơi

Lặng lẽ bếp nhà bóng in lên vách
Tóc trắng vọng phu mây bạc cuối trời.



TẠ VŨ

Đi bên sông Hương


Trời mưa ở Huế
                        rủ rỉ mái đầu
Sông Hồng của anh
                        hai bờ xôi mật
Hoa lau trắng như bầy chim choi choi
Sông Hương hiền thế
Xanh một dòng mênh mang
Đàn sóng thì thầm thánh thót
Nỗi đau đời thường
Niềm vui đời thường
                        trốn vào đám mây xa
Anh trẻ thơ tung tẩy
Nhảy nhót bên em
Thoang thoảng dòng thơm
                        mắt xanh màu lá
Anh đi bên sông
                        màu xanh
                                    mắt lá.


Tim tím ơi!


Lãng đãng cây. Tủm tỉm
Hoa tím
Đầy mắt nhau

Tiếng gõ cửa
tiết tấu
dịu dàng
Nghe
            thong thả
Mà tim đập rộn ràng


Thời gian
Hay
Hoa gọi mở

Tim tím ơi!
Tà áo em bay bay
Tim tím
            Huế của tôi!



NGUYỄN NGỌC PHÚ

Thiếu phụ


Những thiếu phụ vừa đi vừa vấn lại giấc mơ ngái ngủ
Trăng non ngậm sương, bầu vú họ ngậm trăng
Chiếc cúc áo trễ tràng, đêm còn hằn nếp gấp
Họ chải tóc hay họ chải cát
Móng tay họ như chiếc vảy cá gỡ đi những mắt lưới rối bời

Những thiếu phụ neo con thuyền của chồng mình vào bốn góc
                                                            nhà chòng chành nhịp võng
Ngày lấp đầy sóng
Chiều lấp đầy mây
Mây vụn thành tro bếp
Sóng vỡ dưới rãnh cày

Những thiếu phụ đêm đêm chong đèn trước gió
Họ che chắn cho chồng
Đèn chong chong đợi họ
Gom nhặt về mình từng mảnh vỡ
Dấu bàn chân bấm võng xuống bóng mình...

                                                Tháng 10-1994


NGUYỄN HÀN CHUNG

Hồ Tịnh Tâm


Tiếng cá quẫy dưới lòng sâu làm vỡ
câu thơ viết trên mặt sóng
hai đứa buồn ngẩn ngơ

Những chấm bạc náu mình sau gốc tóc
nhích dần về phía xa xanh
thôi đi, lớ ngớ mùa đông lỡ hội trăng rằm

Mệt nhoài sự đuổi bắt vô hồi của gió
những đám mây tìm về
nghe sen nói lời hương

Chắt lọc nghìn chiều nếm trải
con bướm bò bước chân run rẩy
đôi cánh mịn màng rơi trên lá non

Biết nói gì với Tịnh Tâm
cá vắng người xưa không chịu quẫy
nằm im náo động đáy hồ!



Bức tranh

                Tặng Phan Ngọc Minh

Lia nhát cọ
Quét lên cảm xúc mòn như lối đi
mầm hạt khẽ khàng tách vỏ

Chạm tay vào bóng cọ
bối rối gam màu
ngưỡng một đời của anh đâu
rượu chảy tràn cơn áp thấp
nóng đến nguội hồn anh


nửa phần người ngỡ giống như
                                            tranh
chìm khuất ngôi nhà không cửa
nửa phần người giống tranh
                                        một nửa
khung vải lạnh câm căng chặt
                                       nỗi niềm


(184/06-04)

 

 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • Sinh ngày 10-3-1973Quê quán: Phong Điền Thừa Thiên HuếHiện công tác tại Văn phòng Hội Nhà Văn TP Hồ Chí Minh

  • HỒ CHÍ MINH(Hồ Chí Minh Toàn tập (tập 7, tr.277) NXB Chính trị Quốc Gia, Hà Nội 2000)

  • Phạm Xuân Trường - Đức Sơn - Hoàng Quý - Hoàng Niên

  • Sinh năm 1953 tại Huế. Hiện nay sinh sống, làm báo tại TP. Hồ Chí Minh. Hội viên Hội Nhà văn TP. Hồ Chí Minh. Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam.

  • THANH THẢOThăm vườn nhà bạn                                      Tặng Trần Vàng Sao

  • Sao bỗng muốn quăng cả hồn lẫn bútCái cây bút nhẹ tênh mà vương nợ chi màNhưng cứ mãi vậy thôi, mãi còng lưng cõng bútTừng bước nhọc nhằn rút ngắn dặm trời xa...

  • Tên thật:   Mai Linh Sinh năm: 1959, nơi sinh: Thanh HoáBút danh:  Mai Linh, Mai Tài MinhThể loại:    Thơ, văn học dịch

  • Kỷ niệm ngày truyền thống Thanh niên xung phong Việt Nam 15-7-1950 Hồ Xuân Hùng - Trần Nhuận Minh - Phạm Tấn Hầu - Quốc Thành - Nguyễn Thế Thắng - Lê Bá Thự - Nguyễn Sĩ Cứ - Nguyễn Thanh Xuân - Trần Ngọc Trác - Trần Cao Sơn

  • Võ Thị Kim Liên - Tuyết Nga - Vũ Thị Khương - Lê Hoàng Anh - Nguyễn Thị Ngọc Hà - Nguyễn Thị Anh Đào - Trần Lan Vinh - Lê Khánh Mai - Võ Ngọc Lan

  • Đoàn Lê - Đông Triều - Nguyễn Đông Nhật - Từ Hoài Tấn - Hồng Vinh

  • Minh Đức Triều Tâm Ảnh - Hoàng Vũ Thuật - Nguyễn Đông Nhật - Văn Hữu Tứ - Nguyễn Ngọc Hưng - Lê Viết Xuân - Nguyễn Hoa - Nguyễn Thiền Nghi - Mai Quỳnh Nam - Nguyễn Loan - Lê Tuấn Lộc - Trần Dzạ Lữ - Lê Ngã Lễ - Nguyễn Văn Vinh - Nhật Anh - Đinh Hạ - Thuý Nga - Trương Phương Lan - Ngàn Thương - Hồng Thị Vinh - Bùi Hữu Cự - Nguyễn Văn Quang - Nguyễn Vũ Tiềm - Yến Thanh - Thanh Tú - Lê Hưng Tiến - Trần Lan Vinh - Phan Trung Thành - Trần Hữu Lục - Công Nam - Từ Quốc Hoài - Nguyễn Việt Tư - Vi Thuỳ Linh - Nguyễn Thụy Kha - Hà Huy Tuấn - Võ Phước - Nguyễn Thị Anh Đào - Mai Phương - Mai Văn Hoan - Nguyễn Hữu Quý - Ngô Đức Tiến - Trần Nhật Thu - Lê Khánh Mai - Phạm Thị Anh Nga - Lê Anh Dũng - Đức Sơn - Lê Tiền Xuân - Trúc Chi - Thái Doãn Long - Nguyễn Nhã Tiên - Đào Duy Anh - Lê Hoàng Anh - Nguyễn Ngọc Hạnh - Nguyễn Quân - Phạm Dạ Thuỷ - Phan Dịu Hiền - Duy Phi - Nhất Lâm - Phương Hà - Đỗ Văn Khoái - Kiều Trung Phương - Châu Nho - Lê Tấn Quỳnh - Hà Vũ Giang Châu - Trương Quân - Phạm Đình Ân - Hải Trung - Trần Hoàng Phố - Trương Đình Minh

  • Quê Hà Tĩnh.Từng tham gia quân đội trong chiến tranh chống Mỹ, cứu nước.Tốt nghiệp ĐHTH văn Hà Nội, Tiến sĩ văn học, Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam Có thơ đăng báo từ 1975. Ngoài làm thơ còn viết phê bình và nghiên cứu văn học.

  • Nguyễn Ngọc Phú - Hoàng Văn Bàng - Phụng Lam - Đỗ Quý Dũng - Trần Văn Khởi - Trương Đăng Dung - Trần Thị Bích Liên - Nguyễn Xuân Sang - Đào Đức Tuấn - Hoàng Thị Thương

  • ...sự chộp bắt thời giancó thể nhìn thấy qua sự đổi thay của các tấm hình theonăm thángrồi tôi sẽ đến tuổi sáu mươi, các chân dung ố vàngthực tại của tôisẽ chỉ còn là sự sở hữu các giấc mơ không bao giờ đạt  được

  • ...Cuộc sống cứ mênh mông...Có cái gì yên lặng thế?Ngày mai là "Dâu bể"Con người biết lặn lội với "Bể dâu"...

  • Mai Văn Hoan - Lê Ngã Lễ - Đình Hy - Nguyễn Xuân Tư - Đồng Nguyệt Ái - Đặng Tiến - Sĩ Nhiếp - Lam Kiều - Lê Quốc Hán - Đường Thị Thương - Lê Viết Xuân - Nguyễn Quốc Anh - Nguyễn Thiền Nghi  - Quỳnh Như

  • LTS: ...Với gần 30 công trình nghiên cứu, lý luận - phê bình văn chương có giá trị khoa học, GS. Hà Minh Đức đã trải qua một đời lao lực và giảng dạy để sống, yêu, say và viết... Và không chỉ có thế, GS.Hà Minh Đức còn là tác giả của 3 tập bút ký và 4 tập thơ giàu sự sống thật, giàu phẩm chất nhân văn và thi sĩ.Thơ Hà Minh Đức nồng ấm tình đời, tình người; nhưng với tình yêu, ẩn chứa bên trong buồn thương và đơn độc. Nỗi sầu xứ và những hoài niệm ngày xanh qua từng “giọt nghĩ trong đêm” của tác giả đã làm nên những dư âm buồn xa và những thao thức thơ chăng mắc lòng người.Sông Hương xin trân trọng giới thiệu chùm thơ mới của tác giả.

  • Ngọc Tuyết - Ngô Thiên Thu - Tuệ Nguyên - Phạm Trường Thi - Lưu Xông Pha

  • Lâm Thị Mỹ Dạ - Lê Khánh Mai - Thu Nguyệt - Phan Thị Thanh Nhàn  - Song Hảo - Nguyễn Thị Hồng - Trần Thị Trường - Phạm Thị Anh Nga - Thuý Nga - Châu Thu Hà - Phan Dịu Hiền - Dương Bích Hà - Lê Hoàng Anh - Ninh Giang Thu Cúc - Lê Minh Nguyệt - Nguyễn Đăng Chế

  • Sinh tại Ngọc Hà, Ba Đình, Hà NộiHội viên Hội Nhà văn Hà NộiCác tập thơ đã in:                + Gửi con lời ru                + Em đi ngang chiều gió                + Cỏ mặt trờiCác giải thưởng:                + Giải nhất cuộc thi thơ Trung tâm Văn hoá Q 3, TP.HCM                + Giải ba cuộc thi thơ lục bát Tuần báo Văn nghệ