Thơ Sông Hương 06-1999

15:02 14/12/2009
Trịnh Thanh Sơn - Nguyễn Văn Thọ - Phan Xuân Sơn - Lãng Hiển Xuân - Hoàng Vũ Thuật - Nguyễn Lê Hoa - Lê Khánh Tuyết - Vương Hồng Hoan - Hà Vũ Giang Châu

(Ảnh: Internet)

TRỊNH THANH SƠN


Tưởng tượng


Khi ta chìm sâu vào thăm thẳm mắt em
Chợt phát hiện dải Ngân Hà bốc cháy
Bàn tay em dịu dàng bế hoàng hôn thẳng dậy
Rẽ về miền rạng đông...

Chẳng khi nào em biết được giây phút huyền diệu
                                                đầu tiên và giây phút sau cùng
Trong tan loãng một tinh thể lỏng
Những hạt nhân cuống cuồng phát sáng!

Em kéo chăn lên tận cằm rồi thiêm thiếp giấc mơ...
1999


NGUYỄN VĂN THỌ


Tháng năm


Hè chợt nũng. Nắng tháng năm chợt chín.
Đồng vàng hoa ấm mịn tận chân mây.
Rừng vụt kín. Xanh như chưa từng thấy.
Các em tôi lồ lộ... non đầy.
                       
Nước Đức 98


Cỏ đền


Lối tới đền, cổng thành sừng sững
Đá trắng từng phiến, đè nặng.
Bóng đổ dài
Chiều bỗng dưng rất vắng

Tôi ảm đạm
Tôi thơ ngây
Tôi mềm mướt
tôi ngập tràn sợ hãi
lối vào vĩ đại.
Tôi lạc trong vòm đền xưa

Bỗng nhận ra, chân cổng thành dưới mưa
Cỏ xanh rì
Cỏ thời gian,
mặc bốn mùa tuyết gió.
Đã đến thì,
Xuân mới về
Xanh muôn vàn đọt nhỏ
âm thầm vươn qua tấm hoa cương.

Cỏ đền
Vô danh thảo mộc
Nóc cổng thành
Hoa cỏ gió trắng bay
Khắp thành phố
Và không ai biết tuổi.
           
Nước Pháp 1996 - 1999


PHAN XUÂN SƠN


Sự đợi chờ như tuổi

                       Tặng Phượng

Anh sẽ về với Huế và em
Nơi em đợi chờ mười năm
Mười năm và có thể hơn
Mười năm đất nước không có chiến tranh
Trai gái lớn lên yêu nhau làm đám cưới
Sau một ngày ai lại về nhà nấy
Chỉ riêng em là vắng anh

Người ta ví sự đợi chờ ấy
như hòn Vọng Phu
Nghĩa là như đá
Như cây cầu Tràng Tiền qua sông
mặc mưa lũ
Nghĩa là kiên trinh
Như núi Ngự Bình
Nghĩa là không gục đổ

Nhưng chưa đủ
Em đợi chờ anh hơn thế
Mười năm và có thể hơn
Mười năm đất nước không có chiến tranh
Trai gái lớn lên yêu nhau làm đám cưới
Sau mỗi ngày ai lại về nhà nấy
Chỉ riêng em là vắng anh

Anh ví sự đợi chờ ấy
Sự đợi chờ NHƯ TUỔI
Sự đợi chờ NHƯ EM ĐỢI CHỜ ANH.
                                Matscơva -Hà Nội 1998


LÃNG HIỂN XUÂN


Treo


Vầng trăng treo phía đêm tàn
Tôi treo tôi phía bẽ bàng chờ mong

Tàng cây trên đá Huyền Không
Nghe con dế hát chạnh lòng khách thơ
Rượu nồng
                        bỏ thực tìm mơ
Bồng bềnh khói thuốc
                                    lơ ngơ
                                                tình đời
Bên kia
                        ngân tiếng chuông trời
Bên này
                        sóng sánh
                                    những lời thở than.
Treo mình trong đám ngổn ngang
Nâng ly rượu đắng
                                    cười vang
                                                lưng trời.
                                                           
6.98


Non bộ

                                Tặng họa sĩ NP

Đá nép mình cho rêu bao phủ
Cây lặng thinh chờ gió cất lời ru
Ta trải mình đợi em
                                    về lối cũ
Nhành thơ buồn bỗng rủ xuống vườn thu.
                                                Thu 98


HOÀNG VŨ THUẬT


Một vì sao tôi thấy


Một vì sao tôi thấy
Gió trời cao mênh mông
Ngôi sao vừa hiển hiện
Sau gió mưa lạnh lùng

Tôi không còn bé dại
Ngửa lòng tay đợi chờ
Sao như viên ngọc biếc
Rụng về cùng gió mưa

Ôi vì sao mắt em
Long lanh và êm đềm

Từng dòng từng dòng sáng
Chảy mơ hồ qua tim.


NGUYỄN LÊ HOA


Đêm phố Hội


Ta sẵn sàng đổi cả mặt trời
Đến với em đêm thu huyền hoặc
Phố Hội thơm nồng cổ tích
Rất nhiều trăng
Và sao mắt người lóng lánh

Ai mặc áo vá chùng
Để nhớ xưa mẹ mình chân đất
Tiếng rao thấm đẫm vào mái ngói rêu phong
Nhớ cha mình
Từng guốc mộc gõ mòn năm tháng
Vầng trăng tròn như bánh tráng
Vỡ vụn dưới Hoài Giang

Mắt cửa nhà ai thao thức
Cố nhân ơi có về ?
Ngờ đâu người ngơ ngẩn
Lạc lối giữa sao khuya...



LÊ KHÁNH TUYẾT


Ru


Em ru bằng nỗi nhớ
Để đò ai đợi chờ

Em ru bằng mắt biếc
Để sông dài ngẩn ngơ

Em ru bằng tay ấm
Để anh về tương tư

Em ru bằng môi thắm
Để trời xanh bơ vơ !

 

 

VƯƠNG HỒNG HOAN


Hà Nội - Huế


Gần thôi Hà Nội - Huế
Sao một trời lặng thinh
Nhớ thương và thương nhớ
Sao ta chẳng đi tìm

Thu này ngơi công việc
Mong gặp bạn tri âm
Chiêm bao ư, có thật
Tay bạn nắm tay mình

Gần thôi Hà  Nội - Huế
Mai xa rồi người ơi
Một chút thu Hà Nội
Sẽ theo về cùng tôi.


Anh đang ở  đâu?


Anh đang ở đâu?
Em và các con
Đang khóc về anh
Trời mưa nhiều quá
Có lạnh không anh?

Anh đang ở đâu?
Cánh đồng kia đầy gió
Em biết làm gì
Để bớt nỗi đau

Anh đang ở đâu?
Em đang nhớ về anh
Em đang mơ về anh
Những cơn mơ khủng khiếp
Đang dày vò em đến tột cùng.

 

 

HÀ VŨ GIANG CHÂU


Cỏ hoang


Tháng ngày rồi cũng đi xa
Chìm trong dĩ vãng dần dà đêm mơ
Về khơi muôn nẻo hững hờ
Cho vươn tình thắm lời thơ điệu buồn
Đâu còn như giọt mưa tuôn
Ngàn câu thánh dạ về nguồn cỏ hoang.

(124/06-99)



Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật

  • Thái Kim Lan - Nguyễn Đặng Mừng - Đông Hương

  • Tuệ Lam - Nguyễn Việt Chiến - Nguyễn Hồng Hạnh - Phạm Bá Thịnh - Võ Quê - Nguyen Su Tu

  • LGT: Thông Thanh Khánh - người bạn Chăm mới đến với trang thơ Sông Hương vốn là nhà nghiên cứu và giảng dạy văn hóa Chăm ở một số trường Đại học phía Nam.


  • PHAN TRUNG THÀNH

  • Trần Phương Kỳ - Phương Uy - Lê Thu Thùy - Lê Hưng Tiến - Trần Thu Hà - Đức Phổ - Hồng Vinh - Nguyễn Thiện Đức - Lê Hà Ngân


  • PHẠM XUÂN PHỤNG


  • TỪ HOÀI TẤN

  • LTS: Nhà thơ Phạm Thị Phương Thảo bước vào làng thơ từ rất sớm, nhưng phải đến sau này chị mới cho xuất bản những ấn phẩm: “Dòng sông khát vọng” (thơ - Nxb. Văn học 2010), “Hoa nắng” (thơ - Nxb. Văn học 2011), “Trao em mùa hạ” (thơ - Nxb. Hội Nhà văn 2012), “Khúc ru nơi lưng núi” (thơ - Nxb. Hội Nhà văn 2012), “Hà Nội dấu yêu” (tản văn - Nxb. Hội Nhà văn 2013).


  • TRẦN ĐỨC LIÊM


  • Vân Nguyễn - Phạm Trường Thi - Hồ Đắc Thiếu Anh - Đông Hương - Phan Như

  • Phạm Ngọc Túy - Hà Duy Phương - Ngô Thị Ý Nhi - Phan Lệ Dung - Lê Vĩnh Thái - Đức Sơn - Nguyễn Hoàng Thọ - Mai Văn Phấn - Huỳnh Ngọc Thương - Lan Hoàng Miên

  • LGT: Sinh tháng 10, tuổi con Ngựa, là tác giả truyện ngắn với tên thật Vũ Thanh Lịch, Nguyễn Hải Minh là bút danh dành cho thơ, chị hiện công tác tại Hội VHNT Ninh Bình. Hải Minh làm thơ lúc 16 tuổi, thơ của chị ăm ắp hơi thở của núi, vị mặn của biển, cùng những vui buồn mê thức trong cõi tình, cõi người mang mang… và cũng có lúc mê đắm, mải miết như con ngựa hoang rong ruổi qua từng cung bậc cảm xúc. Nhân ngày Phụ nữ Việt Nam 20/10, xin giới thiệu đến bạn đọc chùm thơ tác giả trẻ Nguyễn Hải Minh.
    Tường Thi (gt)

  • LTS: “Niềm đam mê vô tận của tôi là đọc, làm thơ, viết văn và khao khát đến cháy bỏng là có đủ thời gian để thực hiện niềm đam mê ấy”. Khát khao ấy đã đi cùng năm tháng với nữ thi sĩ Vũ Thiên Kiều từ khi còn là cô học trò giỏi văn toàn quốc (1985), cho đến hôm nay, khi công tác tại Ban Dân vận huyện Hòn Đất, tỉnh Kiên Giang.

  • Ngôn ngữ như một phương tiện truyền đạt thông tin, đối với thi sĩ, ngôn ngữ là công cụ để truyền cảm xúc của mình đến mọi người. Người làm thơ, điều quý nhất là cảm xúc. Nghệ thuật tu từ là phần kế tiếp để tác giả chia sẻ trọn vẹn cảm xúc của chính mình đến với mọi người.

  • (SHO). Người đã ra đi thật rồi

    Đại Tướng Huyền Thoại của chúng ta – Đại Tướng Võ Nguyên Giáp

    Người Đại Tướng Vĩnh Viễn, Người Đại Tướng Của Nhân Dân