Thơ Sông Hương 05-2022

14:41 31/05/2022


Vũ Trần Anh Thư - Nguyên Như - Bùi Việt Phương - Đức Sơn - Trần Thị Tường Vy - Cao Nguyên Quyền - Lê Vi Thủy - Trần Văn Quyết - Nguyễn Trọng Lĩnh

Tác phẩm “Mắt biếc” của HS Anh Phan

 TRẦN ANH THƯ

Tự khúc

Người đàn  bên chiếc gương mùa thu
âu yếm vết chân chim
chiều tình tự

Người đàn  lặng ngắm bờ môi
đâu nét son thời con gái
 hồng kia đã phai nhạt màu hoa

Đi qua chừng ấy thanh xuân
 thể nào vẹn nguyên sau tháng năm bồi lở
mắt thơ ngây giờ ánh nhìn sâu lắng
trong trẻo xưa hóa những nồng nàn

 cuộc đời đã vơi nửa thời gian
em bất chợt giật mình quay nhìn lại
giọt nắng mờ phai rồi xuống lưng đồi

Hoàng hôn dần trôi
em chờ ai hôn lên vết chân chim nơi khóe mắt
đợi cơn gió chạm sóng hồ
dịu dàng đổ bóng vào thu



NGUYÊN NHƯ

Mẹ núi

Người bọc những vụn sương lửng trời
lom lom sảy sàng nắng ấm

Ban mai vừa chạm bàn chân
chân trái vội sải dài nương ngô sũng ướt
chân phải tìm vui  đất

Còng dốc
trong gùi
ăm ắp ngày thường
sõng soài trên mặn mặn cay cay

Chẳng hề sáu tay
làm sao kịp được mùa màng
chẳng hề ăn quả trăng treo
trán đâu thể sáng một lần
thương người  gần
lo người  xa

Này gánh nước ngược đồi ngược gió
làm lưng cong - dòng sông
làm chai sần - đất cát

Này cái ăn cái mặc
nước mắt xanh tươi rừng
mồ hôi thì mặn gió
gió mặn... mặn vào tim

Tháng năm vừa qua đã thành xa thẳm
bạc  nhăn
thầm thĩ
thầm thĩ
nói về...



BÙI VIỆT PHƯƠNG

Đánh đổi

Không đánh đổi tuổi mình cho  rụng
Sao biết cây không già đi?
Ta còn vụng về, nên ta còn nhớ
Những  quên, khéo đã thiên di.

Ai sẽ hát lên, chạm làn khói thuốc
Ai sẽ gặp nhau, ngẫu nhiên như mưa rơi
Bốn phía ồn ào, thế  khuất mắt
Chỉ một tuổi mình lặng lẽ trông coi.

Trong khói bụi, cây phải cao thêm
Trong vội vã, đời  lại
…Và, ai cũng sẽ già đi  mải.
                        25/03/2022



ĐỨC SƠN

Hơi thở sông

Soi miền bóng nước
Ẩn dấu bài thơ vương ngọc, phủ bởi lớp không mờ

Thời gian trôi  trận  cuốn  bờ(*)
Sừng sững trầm cắm cao ngọn đồi xứ sở
Nhé sông, đêm trăng ánh chiếu treo ngước tháp
Tiếng mái nhì, mái đẩy gợi tình chi!

Chuông tưới giăng sương xõa sóng…
Được tiếng kim tiền bên dòng nương bóng vỗ chao
Thiên Mụ thiêng liêng
Cho tâm khảm trao mềm mại đóa sen tươi thắm
Nương tựa sóng trắng, sóng xanh, sóng vàng
Triền trắng cánh 
Dấu ấn vươn bay trên tháp cổ…

Đố ai biết chuông vọng, hay  tiếng chùa bay khắp
Ai đo dài rộng, nông sâu, vành vạnh cảm thấu
Lảnh lót ngọc ngà để ngọt tiếng thanh cao
Sông thở đẩy mái chèo con đò dong trời thiền bất hủ.

________________________
(*) Trận lũ lịch sử năm 1999, nước lũ sông Hương cuốn rất mạnh, đã làm sạt lở bờ taluy bên chùa Thiên Mụ - Cố đô Huế.



TRẦN THỊ TƯỜNG VY

Thiền hình như

-  ai  trong nhà không?
Tôi từ xa thẳm trở về đây
Chưa từng lỗi hẹn
Từ đêm trái đất tượng hình
- Không có ai…
Làm sao tiếng nói vẫn cất lên
 âm thanh vẫn còn vọng lại
Những ngôi sao đã tắt lâu rồi
Ánh sáng còn nhớ về thăm
Trái đất bé bỏng vũ trụ mênh mông này
Ánh sáng linh hồn
Những tinh cầu đã vỡ
Không còn ai để trả lời
Câu hỏi  nguồn vĩnh cửu của tôi
Cây cỏ trăng sao lời giải đáp



CAO NGUYÊN QUYỀN

Khóc sông
            (Nhớ ngày đi lính)

U u gió
Trườn buồn ngực buốt Sông 
“Khúc độc hành” lịm gầm bời bợt
Chậm xuôi...

Thời gian nén cuộn
Mế ráp những xanh rêu
Cóng tay vớt hoàng hôn
 phàng(*) cha quây lưới
 lịm tăm về đâu
Măng sắn, dưa  bữa khuya cõng nặng...

Độc Mộc theo dấu 
Đông về rồi!
Tóc lau xõa eo đồi
Làng Gầm người ngày ấy...?

Vào đêm
Âm u câu xường
Mế đem đánh vía
Lằng lôộc lếu lêu(**)
Trường Sơn gọi
Con đi...
_____________________
(*) Phàng: Thanh tre già, dụng cụ dùng để đuổi cá.
(**) Lằng lôộc lếu lêu: Lời mở đầu của bài ru Mường.




LÊ VI THỦY

Viết tiếp những câu chuyện

Vẫn  đôi mắt nâu của đứa trẻ Jrai
Giữa cánh đồng cháy nắng
Mái tóc cháy nắng
Làn da cháy nắng
Những khát vọng cháy nắng
Giữa gay gắt mùa hạ

Những cánh rừng chỉ còn trong  ức
 đỏ cơn nứt nẻ
Đứa trẻ khóc
Giọt nước mắt chẳng thể thành sông
Khi cơn hạn hán kéo dài
Những con ong tìm mật cũng chẳng thấy hoa
Chỉ  những điều na 
Xoay tròn nhịp sống

Nắng chang chang nắng
Em gái Jrai, đôi mắt nâu phố thị
Ươm trồng từng mầm cây
Trên đất bazan đã cỗi
 về một cánh rừng
Rồi ngày mai thôi
Một màu xanh bạt ngàn núi đồi
Viết tiếp những câu chuyện cổ tích
Của một ngày hiện tại.



TRẦN VĂN QUYẾT

Còn đây mùi sương mai dịu nhẹ

 hương xoan thơm trắng muốt bên đường
Như mùi hương của một thời thơ dại

Ngây ngất   lăn lóc đầy ngày
Sáng mai vội  trên đường muôn nẻo
Thấy mặt trời hồng đang khuấy động những hạt sương.



NGUYỄN TRỌNG LĨNH

Bí ẩn động Người xưa(1)

hóa giải huyền linh tiền sử

 lên đá động vọng thanh âm cồng chiêng bản xứ
dưới mặt đất nâu lộ phát quang kim lóng lánh huyền 

Đồ đá, vỏ ốc, xương răng động vật, nồi  nung nẫu tiếng
mộ cổ gìn giữ vẹn nguyên bộ xương người hóa màu thao thức
thầm thào ngôn ngữ nguyên thủy rồng tiên sinh nở đồng bào.

----------------
(1) Một trong những động  Vườn quốc gia Cúc Phương.


(TCSH399/05-2022)

 

 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • Nhóng nhánh mắt chuồn chuồn bay thấpCỏ gà rưng rức lối gaiVáng trứng rộ tăm tăm mùa cá đẻ

  • Đó là hành trình của gióThổi qua mấy mùa chiêm bao

  • ...kẹt cửa run nắm tay dịu dàngem đã về chưakhông có tiếng đáp lời, không còn ai...

  • Thành phố tôi như một ráng mâyTrôi ngoài cửa gióNhững lóng rêu lần qua tay áo rũ   Cuối sông lơ đãng rượu như mình

  • Em đừng thả nửa giấc mơĐể không qua kịp nửa bờ lá dâu

  • những tình cờ mà con người ngỡ là sự sắp đặt của thượng đếtôi đã gặp ôngmột lầnhai lần

  • Morningtonban mai chạy tới chân mây rắc bạcgặm bình minh nở gặm cỏ non tơlốm đốm trắng những chú bò đực kiêu hãnh

  • lưng chừng sángngực em căng đầy giấc mơ anhlong lanh xanhmùa Đông phương trinh tiết

  • Vú nóngngười đàn bà dán thân thể nâu bóng vàonỗi đợi

  • Một tháng 30 ngàyMột năm 12 thángThời gian có thể đưa ra đong đếmTình yêu không thấy hình hài

  • Ta lặn vào nhau chênh chao nỗi nhớNhững niềm yêu lấm cát cuộn tràoÁnh lửa khuya phải chăng là ảoVẫy vùng trong mắt em sâu?

  • Người đàn bà se bóng tối trong tôikhông đêm tân hôntạo hóa nhọc nhằn đẩy bánh xe tạo hóavòng quay rớt một con ốc như con ốc sên nhòe nhoẹt nước                                                                  trên đường đi qua

  • Người bước vào bức tranh tôikhông sắc màunét cọ vẽ bằng sóng - sóng vang không gian 18 chiềuchật chội cơn mơ

  • Hành hương về núi Thần ĐinhLên chùa Kim Phong trên nghìn bậc đá

  • Mở những khát vọng raCánh cửa đập tan bờ sóngTrái tim không thể hú hớ nổi ngọn gió thơ trên đồi hoang vuMênh mông vỡ vụn và tự mất dần bóng tối lung linh

  • Tôi về vốc nước dòng sôngChút rong rêu cũ phiêu bồng đã lâuCòn đây sóng vỗ chân cầuTiếng đàn xưa lạnh, ngọn cau nắng tàn

  • LTS: Đây là một trong những bài thơ của anh Thanh Hải trong những ngày cuối đời. Bài này chúng tôi chép trong sổ tay của chị Thanh Tâm, vợ anh. Bài thơ không có đầu đề.

  • Trong ánh chớp rừng mũi tên tua tủa Mỵ Châu lao trên mình ngựa kinh hoàng Vết lông ngỗng rơi cùng nước mắt Trái tim đớn đau đập với nỗi mong chờ...

  • Những người vợ tiễn chồng về phía ấycó bao giờ quên đâucon sông đã một thời cuồng xô như máu chảynhư khăn sô khoanh sóng bạc ngang đầu

  • hay Một đêm của nhà thơ Cao Bá Quát (trích)những con cá vàng ngủ mê trong điện Thái Hoàcặp mắt dấu sau bóng tốitiếng thở dàibàn tay nơi không thấy bàn tayphút chốc đốm lửa loé sángngười lính canh bên con nghê