Nguyễn Quang Đương - Lê Đình Tiến - Huỳnh Thị Quỳnh Nga - Võ Tấn Cường
Tác phẩm "Bình Minh" (sơn mài) của họa sỹ Lại Thanh Dũng
NGUYỄN QUANG ĐƯƠNG
Mùi sương trắng
màn đêm trắng nói thay lời của núi
những bàn tay không ướt bởi mưa rừng
đứa trẻ khóc trong bụng
mái nhà địu trên lưng
ở nơi đó
nắng nở màu hoa lạ
những mặt nhà chẳng biết tên nhau
tiếng mưa không quen mùi đất
đáy mắt thăm thẳm sâu
người đàn bà môi đỏ hơn lửa cháy
tằng cẩu trên đầu và khăn piêu quàng cổ
sàn nhà bê tông khó thở
chỉ tiếng ruộng nương thì thào
hát điệu Khắp vang vọng lưng chừng núi
gọi nhớ thương bảng lảng bóng quê nhà
mùi sương trắng lạnh người ôm vào khói
mây nhợt màu trên những bậc thang
ở nơi đó
những đồi chè không ngủ
dáng núi già chạm tới những tầng mây
kẻ đi săn không dùng đôi bàn tay
họ săn bằng ánh mắt
đứa con thơ bé bỏng chưa biết gì
mắt long lanh hỏi cha bằng tiếng Thái:
“Cha ơi, sau ngọn núi là gì?”
“Là quê hương Mường La con hỡi”
“Nhưng con lớn trên đất Mộc Châu vậy quê hương
là nơi đây cha nhỉ?”
“Con yêu à
trái tim lớn khôn ở đâu
thì quê hương con ở đó”.
ngôi nhà mồ xuyến chi hai màu cỏ
mảnh sừng trăng gặp con suối lạc đường
vòng bạc vẩn lam khói
ngọn cỏ vẽ mùi hương
người về xuôi ngoảnh đầu lại có nhớ
những cung đèo dẫn mở buổi bình minh
dấu chân lấm hằn in vào lịch sử
hoa mận nở trắng ân tình
.jpg)
LÊ ĐÌNH TIẾN
Một mình
Một mình thắp nhớ khêu mưa
Nghe trong im lặng tiếng mùa xuân đi
Tháng ba kẻ rụng phân thùy
Một người đi
Gió thiên di
Cuối trời...
Tay cầm đêm tối không lời
Bóng người trôi
Bóng người trôi
Bến bờ…
Con mèo trên gác không chờ
Cũng mê mải kiếp giang hồ bỏ tôi
Mưa từng tiếng
Tịch
Trầm
Rơi
Một mình mà những hai người cô đơn.
Nhìn ra sông vắng chập chờn
Con thuyền chở nặng nỗi buồn quá giang
Người đi còn nỗi bẽ bàng
Mùa xuân tươi đến cũ càng mắt nhau
Ngoảnh nhìn ánh điện phía sau
Hỏi thăm cái bóng có đau kiếp người.
HUỲNH THỊ QUỲNH NGA
Một hôm gió kể
Những câu chuyện viết bằng lá....
Những bước chân đi trên cỏ hoang
Mùi xanh từ đó
Thấp thoáng bóng người hành hương.
Và em nhìn thấy tôi về...
Khuya
Ngã vào đêm
Xanh đốm lửa khuya
Trăng khuyết trên mê nón cũ…
.jpg)
VÕ TẤN CƯỜNG
Tiễn mẹ
Rỗng đêm
Vọng tiếng thở dài
Chắp tay tiễn mẹ
Ra ngoài trăm năm...
Hồn thiêng
Ấm cõi hương trầm
Mẹ đi
Trăng vỡ
Lạnh câm
Cõi trần
Mồ côi
Giọt lệ thanh xuân
Mưa thu tiễn mẹ
Rũ buồn cỏ cây.
Chuyện tình chim còng cọc
Treo dốc ngược đầu cành cây cao
Chim còng cọc tiếc thương bạn tình
Quên đói khát
Quên tiếng hót
Quên sự sống
Tìm bóng hình thương yêu ký ức ảo ảnh đáy nước...
Chôn hình hài nấm mộ mặt trời
Chôn cơn khát yêu nấm mộ vầng trăng
Chết khô đôi cánh mộng mơ
Chết khô trái tim chung tình
Hóa vệt than đen ám ảnh miền chồi biếc
Anh xa em vạn rừng tràm nguyên thủy
Xác chim còng cọc lửng lơ cành khô
Trái tim anh treo dốc ngược cây tình.
(TCSH387/05-2021)
Tải mã QRCode
NGUYỄN NGỌC HẠNH
ĐINH THỊ NHƯ THÚY
HUỲNH LÊ NHẬT TẤN
PHÙNG CUNG
VŨ THANH HOA
Ngô Liêm Khoan - Nguyên Hạnh - Trần Hương Giang - Hoàng Ngọc Giang - Dương Anh Đằng - Trịnh Minh Hiếu
Lê Tấn Quỳnh - Nguyễn Đông Nhật - Trần Thị Tường Vui - Đỗ Thượng Thế - Kiều Trung Phương - Nguyễn Thanh Văn - Từ Nguyễn - Huỳnh Ngọc Phước
NGUYỄN HƯNG HẢI
NGUYỄN THIỆN ĐỨC
PHẠM ÁNH
LTS: Hoàng Cầm tên thật là Bùi Tăng Việt. Sinh ngày 20 tháng 2 năm 1922 tại làng Phúc Tằng, huyện Việt Yên (do đó mới có tên là Tăng Việt), Hà Bắc. Con một nhà nho không thành đạt, sống bằng nghề thầy thuốc. Hoàng Cầm (tên một vị thuốc rất đắng) là bút danh dùng từ năm 1939.
(Trích trong tập thơ sắp in: “Những vẻ đẹp khác”)
LTS: Nhà thơ Hữu Loan, tác giả bài thơ nổi tiếng "Màu tím hoa sim", tham gia cách mạng từ năm 1936 trong phong trào học sinh ở Thanh Hóa.
LTS: Trong 5 năm qua, trên những trang thơ, cùng với việc giới thiệu các tác giả có nhiều tìm tòi, có bút pháp riêng như Văn Cao, Thanh Thảo, Trần Vàng Sao, Phạm Tấn Hầu... Sông Hương đã chú ý đến những cây bút ở cơ sở - mà anh em trong tòa soạn gọi vui là "tác giả chân đất, như Phương Xích Lô, Nguyễn Thị Thái...
Nguyễn Ngọc Phú - Nguyễn Văn Thanh - Đỗ Hàn - Phan Văn Chương - Tháng Năm - Nguyễn Ngọc Hưng - Phạm Xuân Phụng - Nguyễn Ngọc Hạnh - Nguyễn Loan - Triệu Nguyên Phong
Tên thật: Trương Nhật Tín, sinh năm 1991, quê quán thôn An Ngãi Tây, xã Hòa Sơn, Đà Nẵng. Hiện sống với gia đình tại thành phố Buôn Ma Thuột, tỉnh Daklak; - bị khiếm thính nhẹ từ nhỏ. Từng có thời gian ở Hà Nội và sống nhiều lần ở Sài Gòn. Bắt đầu làm thơ, viết truyện, Văn Phẩm Ý (dạng tùy bút phác họa vô thực)… từ khoảng năm 2005, 2008.
ANH THƠ
PHAN HOÀNG
Nguyễn Hồng Hạnh - Phan Lệ Dung - Hoàng Long - Hoàng Vân Khánh - Nguyên Quân - Bùi Mỹ Hồng - Đỗ Tấn Đạt - Nguyễn Nghĩa - Từ Sâm
ĐÔNG TRIỀU