Thơ Sông Hương 05-2010

10:01 24/06/2010
An Hiên - Nguyễn Văn Hùng - Đông Hương - Trần Hoàng Phố - Trần Ninh Hồ - HsDũngCận

Ảnh: Internet


AN HIÊN



Tự họa


Tôi đã bắt đầu nói về những giấc mơ của mình
Như thể nói về những điều xa lạ
Thảng thốt.
Bất cần!
Nhưng dĩ nhiên tôi biết
Mình đang sống những ngày vô vị nhất cuộc đời.

Lảng tránh ngày hôm qua
Tôi khát khao vùi chôn quá khứ
Với những giấc mơ không ánh mặt trời
Và gương mặt người yêu
Chỉ là ảo ảnh
Vời xa...

Tự họa tôi với những giấc mơ
Gam màu đêm buồn xám
Vòng tay
Ôm trái tim ảm đạm
Bỏ mặc phía ngày lên
Xáo trộn hay yên bình.


NGUYỄN VĂN HÙNG


Vườn trưa


Bạc Hạc hoa không ngửa mặt lên trời
Trắng tinh khiết xin cúi chào cát đất

Không rối rít cảm ơn như người,
Đất lặng lẽ nhận vào mình hạnh phúc

Tôi lặng lẽ nhận về mình một ít,
Những vui buồn hoa cỏ vườn trưa...


ĐÔNG HƯƠNG


Thu vàng trên sông Seine


Em bước qua Luxembourg vui như chim sẻ
Hôm nay mừng được tin anh ghé thăm
Chuyến máy bay nửa giờ cánh sẽ hạ
Phi đạo dài cơn gió lốc trong em

Nay muà thu, trời! tình sao quá đẹp
Đẹp như ngày xưa anh mới làm quen
Dòng sông Seine mỗi chiều em vẫn lại
Thanh bình vào hồn cảm xúc lâng lâng

Hàng cây platane dọc bên bờ đứng ngóng
Chờ nghe lâu như thế kỷ hả anh?
Anh trở lại, tâm hồn nghe xáo trộn
Những năm dài, dài nước mắt sông Seine

Thả lang thang đợi bàn tay người nớ
St Germain màu nắng cuối hôn mi
Em nhìn kiếng, sưả lại suông nếp áo
Tà áo dài chưa cũ, mặc hôm ni

Tình cảm xưa còn đọng trong đôi mắt
Đôi mắt nâu màu hạt dẻ thoảng buồn
Em dừng chân, soi mình trên dòng nước
Hồn sông Seine là em, thu mong manh


TRẦN HOÀNG PHỐ


Bước chân xa xứ


Lưu đày
Trên bước chân xa xứ
Chợt nhớ mùi hương quê cũ
Trái cây đã chín khổ đau
Trên bàn tay
Một mặt trời ước mơ
Nung nấu
Tím ngả nghiêng muộn sầu



TRẦN NINH HỒ


Đường riêng


Người xa nào đã bao lâu
Mà đường riêng hẹn rầu rầu cỏ lên
Thương ta cỏ muốn phủ quên
Nào hay dưới cỏ đường quen vẫn mòn.



Đếm


Tôi ngồi đếm quả trước nhà
Đếm cây ngoài ngõ đếm hoa trong vườn
Đếm rồi tôi lại luôn quên
Quên như đếm lá mọc trên cành buồn



HSDŨNGCẬN


Hoàng hôn trên quê mẹ
 
 
Chiều xuống chậm lững lờ trên đồng lúa
Đàn bò xua nắng về phía chân trời
Chú mục đồng giấu giọt chiều trong nón
Thu cánh diều về ngủ với hoàng hôn
 
Khói cơm chiều ru mái tranh vào đêm
Đàn gà con chim chíp giục lên chuồng
Heo ủn ỉn loay hoay tìm tổ ấm
Cánh chuồn kim đi ngủ tận bao giờ
 
Văng vẳng xa tiếng ầu ơi ...thương nhớ
Nhịp võng đưa kẽo kẹt vọng hàng tre
Tiếng tu hú cầm canh vọng sau hè
Loài ễnh ương râm ran tìm câu hát
 
Đã lâu lắm theo ngày tháng đi xa
Như quên cả hòang hôn quê mẹ
Êm dịu quá hoàng hôn như vương nhẹ
Vào lòng con, xa nhớ quặn tim này
 
                           
(255/5-10)




 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • Từ Nguyễn - Đông Triều - Cao Hạnh - Trần Huy Minh Phương - Nguyễn Minh Khiêm - Đức Sơn - Từ Hoài Tấn - Bảo Cường - Biển Bắc

  • LGT: Gia đình Kim Quý là một gia đình nghệ sĩ nổi tiếng. Chồng, nghệ sĩ Nhân dân Xuân Đàm, tác giả kịch bản đồng thời là đạo diễn của nhiều vở kịch nói, để lại dấu ấn cho nền sân khấu Việt Nam một thời không thể nào quên.

  • HOÀNG VŨ THUẬT Nếu tôi chết đi Xin cứ để bao lơn rộng mở… (F. Garcia Lorca)

  • Huỳnh Thúy Kiều - Nguyễn Đông Nhật - Thạch Quỳ - Trần Tịnh Yên - Đoàn Vĩnh Phúc - Lê Huỳnh Lâm - Khaly Chàm - Tôn Phong - Nguyễn Lãm Thắng - Đình Thu

  • NGUYỄN NGỌC PHÚ                   (Trích trường ca)

  • TRẦN HỒ THÚY HẰNG

  • TUỆ NGUYÊN

  • Trần Mạnh Hảo - Lý Toàn Thắng - Trần Bá Đại Dương - Thái Ngọc San - Trúc Chi - Phạm Tấn Hầu - Ngô Minh - Văn Tăng - Nguyễn Khắc Thạch - Lý Hoài Xuân - Trần Hải Sâm

  • Hoàng Vũ Thuật - Lê Vĩnh Thái - Nguyễn Ngọc Hòa - Nguyễn Văn Quang  - Trần Gia Thái - Hiếu Vinh - Chử Văn Long - Đông Hà - Trần Hoàng Phố - Nguyễn Hoa - Fan Tuấn Anh - Vạn Lộc - Nguyễn Thánh Ngã - Nguyễn Tất Hanh

  • LGT: Mộng là cõi cứu chuộc tâm hồn của thi nhân khi thực tại không còn là nơi để họ hiện hữu. Với Lưu Trọng Lư thì điều đó hiển nhiên đúng. Không phải một cách vô cớ mà trong Thi nhân Việt Nam Hoài Thanh viết: “Giá một ngày kia Lư có nhảy xuống sông ôm bóng trăng mà chết ta cũng không ngạc nhiên một tí nào.” Nếu thế thì đó cũng  chính là cái “mơ về”, cái “tìm đến” trong miền sáng tạo riêng của thi nhân.

  • Hoàng Vân - Nguyễn Đạt - Vĩnh Nguyên - Ngàn Thương

  • Thanh Thảo - Phạm Ngọc Cảnh - Nguyễn Thị Hồng - Tạ Hữu Yên - Bảo Định Giang

  • Vương Kiều - Lê Đình Ty - Huệ Nguyên - Từ Nguyễn - Từ Dạ Linh - Hoàng Xuân Thảo - Đoàn Mạnh Phương