Thơ Sông Hương 05-2009

17:08 15/06/2009
Ngọc Tuyết - Ngô Thiên Thu - Tuệ Nguyên - Phạm Trường Thi - Lưu Xông Pha









NGỌC TUYẾT

Tôi thổi tôi qua tôi...

tôi thổi tôi qua phố
chút ngậm ngùi nắng rơi
gió - mây - trời buông lơi
áo choàng vừa khoác lỡ

tôi thổi tôi qua đồi
tiếng dương cầm bỏ dở
chiều ru chân bỡ ngỡ
buồn quá Đà Lạt ơi!

tôi thổi tôi qua gió
gió xác xơ ưu phiền
gõ vào xe thổ mộ
hoa quỳ vàng ngả nghiêng

tôi thổi tôi qua nắng
nắng đa tình - hay quên
bụm ngày không xa vắng
đổ vào thung lũng riêng

tôi thổi tôi qua mưa
mưa ngân xa kinh nguyện
mưa yêu thương chết điếng
trong hầm mộ núi xưa

tôi thổi tôi qua sương
những mặt đường như khói
ngấm vào nhau đau nhói
phố núi nhòa yêu thương

Tôi thổi tôi qua tôi...


NGÔ THIÊN THU

Tôi và cơn giông bão

I.
Tôi lặng nhìn cơn bão
trong tiếng gió rít
em đến lạnh một đoá môi hồng
cúi xuống hôn tôi. Nụ hôn hoá kiếp đêm đen
tôi bật khóc
làm cháy ngọn đèn khuya.
II.
Tôi hét to giữa cánh đồng sấm sét
giữa bao la  thăm thẳm
khản giọng gọi tên em
tuyệt vọng.
III.
Thế là từ đây lỡ cuộc trầu cau
Cánh cò bay vút khung trời đau
tôi thầm đếm những dòng mưa đắng
rười rượi nỗi lòng xin trao nhau
bão giông.
                                    15.10.2006


TUỆ NGUYÊN

Con đường và, tôi: kẻ đi

Trên con đường tôi đi và trang điểm
trò ngụy trang đánh lừa cả cuộc diễn cuộc chơi và cuộc đời mình
đối mặt với từng hành trang cần thiết
tôi trở nên uể oải

Nỗi xao xuyến về thân phận mọc lên tựa nấm mồ
óc não thè lưỡi liếm quả tim hấp hối
tôi bị chứa đựng trong vỏ bọc lề lối và trở nên nghẹt thở
dù là vậy tôi vẫn tiếp trò đào xới xếp đặt

Một hi vọng trong cuộc hành trình
trật tự và yên bình
loài người tự vẽ ảo tưởng tự do trên nghĩa trang đời mình

cuối con đường

Từ gốc gác cho đến phận mình
tôi thấy mọi người đều sống cho đến chết
cơ thể tôi run rẩy
hơi thở phập phồng lạc nhịp trú tôi vào vũng tối

tôi lắng nghe tiếng gọi thống thiết của muôn vàn hệ lụy

ở khúc rẽ ngoặt trong tôi bốc cháy

                       
Sài Gòn, 6 - 2008


PHẠM TRƯỜNG THI

Ở Huế nhớ Nguyễn Bính

Xưa nơi này ông đến
Còn bây giờ là tôi
Thèm mưa, mưa chẳng thấy
Rừng rực nắng đỏ trời.

Thì ra Huế cũng rộng
Cuốc bộ toát mồ hôi
Đêm tìm về quán trọ
Nhớ ông lòng khôn nguôi.

Đầu thềm cũ ngày mưa
Nôn nao đàn kiến đói
Xóm Ngự Viên chỗ nào
Có ai quen mà hỏi?

Kinh thành mờ sương khói
Em thấp thoáng qua cầu
Gió lật thân áo mỏng
Mỹ nhân ơi về đâu?

Phải em người năm ấy
Bóng in cốc rượu sầu
Để thi nhân uống cạn
Say nghiêng ngả vì nhau

Đã mang thân lữ khách
Nào ai giữ được lâu
Câu thơ tình gửi lại
Cho đời nay, đời sau.


LƯU XÔNG PHA

Bài thơ đi lạc

Thời gian nói
Khoảnh khắc có khi thành vĩnh cửu
Ngàn năm lắm lúc phù du
Nếu không tự đốt cháy

Cảm xúc phụ đề
Cô đơn núi quạnh hiu rừng lênh loang sông dài biển rộng
Chỉ là tổng thể liêu xiêu
Tồn tại nhờ bản sắc

Một chuyến đi
Xác nhận điều thường trú trong tâm thức
Thực tế rêu
Giao hưởng đền đài
Bước vô vọng hôm nay thất thểu tìm người thuở trước

Có gã bồng bềnh phương nam
Dốc ngược đầu trên cổ tích
Chở đồng xanh qua cầu
Bội thu mùa rêu ngọc

Học cách mây xuống dòng tắm mát
Lại thênh thang tới cõi vô cùng
Cuộc sống tuôn trào từ trái tim khao khát
Khoảnh khắc cháy bùng rạng rỡ trăm năm
                                   
Huế 28-3-2008

(243/05-09)

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • L.T.S: Hồng Thế, tên thật Phan Hồng Thế, sinh năm 1948 tại Bố Trạch, Bình Trị Thiên. Anh có thơ in từ năm 1973 trên các báo Văn nghệ Quảng Bình, Văn nghệ Bình Trị Thiên và Tạp chí Sông Hương. Hồng Thế là một tác giả cầm càng gieo hạt đích thực. Thơ anh giàu âm hưởng đồng quê hòa quyện nhuần nhuyễn với chất suy tư phóng khoáng của người lính.

  • Thanh Thảo - Lý Hoài Xuân - Dương Thành Vũ - Tuyết Nga - Lê Minh Quốc - Nguyễn Hữu Quý - Trần Văn Hội - Nguyễn Duy

  • Nguyễn Hồng Vinh - Trần Nhuận Minh - Lê Vi Thủy - Vĩnh Nguyên - Phan Lệ Dung - Từ Nguyễn - Phan Văn Chương - Phùng Sơn - Đào Tấn Trực - Đức Sơn - Ngàn Thương - Nguyễn Loan


  • NGUYỄN HỚI THỌ

  • Trương Kiến Giang - Phan Kỷ Sửu - Nguyễn Trọng Tạo - Kim Liên - Xuân Hoàng - Vĩnh Nguyên

  • Hồ Thế Hà - Đào Duy Anh - Trần Phương Kỳ - Hoàng Lộc - Lê Vũ Trường Giang - Hồng Vinh - Huỳnh Thúy Kiều - Huỳnh Minh Tâm - Nguyễn Minh Khiêm

  • TỪ HOÀI TẤN

                Tặng bạn cũ

  • Trong cơn hoang dại bung mình, Hà Duy Phương chợt ngưng mọi giác quan để lắng nghe nỗi kiệt khô của tình yêu sắp sửa. Cái nghiêng mình kỳ diệu này khiến đêm tái sinh bay ngang tháp cổ như một cánh bướm ma rã rời đuối mộng giữa mùa hoang ngốt gió.

  • Ngô Minh - Đỗ Văn Khoái - Tôn Nữ Thu Thủy - Nguyễn Phi Trinh - Văn Lợi - Nguyễn Như Mây - Hồng Thế - Thiệp Đáng

  • Nguyễn Tất Hanh - Phạm Nguyên Tường - Hồng Nhu - Vĩnh Nguyên - Nguyễn Ngọc Phú - Châu Thu Hà - Hoàng Ngọc Quý - Nguyễn Đạt - Đoàn Mạnh Phương - Bạch Diệp - Mai Nam Thắng - Kiều Trung Phương - Từ Nguyễn - Hoàng Lộc - Trần Thị Huyền Trang - Lê Huy Quang - Lê Anh Dũng

  • Vương Kiều - Bùi Phan Thảo - Bảo Cường - Nhất Lâm - Nguyễn Quỳnh Thi - Hồ Đắc Thiếu Anh - Nguyễn Tuất - Phan Trung Thành - Mai Văn Phấn - Hoàng Xuân Thảo - Ngô Cang - Phan Lệ Dung - Nguyễn Thiền Nghi - Đỗ Văn Khoái - Ngô Công Tấn - Triệu Nguyên Phong