Thơ Sông Hương 05-2004

09:01 07/08/2009
Võ Quê - Nguyễn Xuân Sang - Hồ Ngọc Chương - Duy Phi - Trần Thị Ngọc Lan - Nguyễn Hưng Hải - Huy Tập - Vương Anh

Tượng đài Điện Biên Phủ - Ảnh: vietnamnet.vn

VÕ QUÊ

Ký ức Điện Biên

Năm mươi năm quá khứ hào hùng
Điện Biên Phủ sống giữa lòng nhân loại
Hoa ban đỏ, trời Lai Châu xanh mãi
Một tượng đài chiến thắng sáng lòng dân

Chúng ta về  vui trẩy hội tháng Năm
Cùng nhau trỗi điệu hoan ca hào khí
Chim rừng hót đón mừng người tứ xứ
Chung nhịp khèn chung vũ khúc dân gian

Năm mươi năm hồn nước vẫn âm vang
Điện Biên Phủ dệt hoà thanh thế giới
Hò kéo pháo thành trường ca bộ đội
Nhạc quân hành thôi thúc bước dân công

Chúng ta về trẩy hội sắc cờ Xuân
Phần phật gió trên tay người ráng đỏ
Ký ức Điện Biên hồng lên chính sử
Đang gọi mời người viết tiếp thêm chương

Quá khứ hào hùng hiện tại vẻ vang
Gửi thịnh trị vào tương lai hạnh phúc
Năm mươi năm Điện Biên thành điệp khúc
Mặt trời dâng ngời gương mặt Việt Nam!


NGUYỄN XUÂN SANG

Kỷ vật thời trai trẻ

Không có thứ gì ba tôi quí hơn
Chiếc vòng bạc - kỷ vật thời trai trẻ
Lúc uống rượu ông nhâm nhi lặng lẽ
Thương nhớ về kỷ niệm mấy mươi năm:
- Cô gái Tày ông gặp đêm trăng rằm
Vui tải đạn lên đồi cho bộ đội
Ánh mắt bỗng chạm nhau bối rối
Rồi yêu thương
Cô trao tặng chiếc vòng
Hẹn một ngày kháng chiến thành công...

Ba tôi theo đoàn quân xung phong
Đánh cứ điểm Him Lam, chiếm đồi A1
Đôi chân trần dẫm lên bao lô cốt
Cờ đỏ tung bay ngày chiến thắng trở về
Lòng như con chim hót say mê
Bước chân ông tìm về thăm làng bản
Cô gái trúng bom thù lúc đang tải đạn
Ông lặng ôm nấm đất còn tươi đỏ hờn căm...

Từ bấy đến nay đã mấy mươi năm
Khi buồn vui ông đem vòng ra ngắm
Mối tình xưa sáng trong đằm thắm
Lại hiện về xao xuyến lòng ông...


HỒ NGỌC CHƯƠNG

Dọc chiến trường xưa

Tôi trở về đây Tây Bắc ơi
Màu xanh sắc lá lẫn xanh trời
Vẫn đường xưa ấy đường ra trận
Đung đưa lan nở ngát thơm tươi.

Mái sân thấp thoáng bóng cây xanh
Một dòng suối nhỏ chảy loanh quanh
Vườn ai đang độ xanh mơn mởn
Mơ trĩu cành cong ngó ngọt lành.

Vượt thác sông Đà mải miết trôi
Lơ thơ lán thợ mấy chân đồi
Chợ Bờ suối Rút phà qua lại
Bến trắng hoa lau rộn tiếng cười.

Xác xe tăng giặc phơi sương gió
Đường 6 vang lừng những chiến công
Hái đoá hoa rừng tươi sắc thắm
Viếng mộ anh hùng dưới bóng thông.

Tôi đã về đây - Ơi thảo nguyên
Miền Tây đang rộ tuổi hoa niên
Luống chè đang độ xanh ngăn ngắt
Long lanh sương sớm mặt trời lên.

Công trường vách xám vàng tranh mới
Cạnh lối xe qua trắng bụi đường
Kìa cô gái Thái sau tay lái
Chở gỗ về xây những bản mường.

Ôi nẻo đường quen bao mến thân
Quanh co xa lại tưởng như gần
Dốc cao chẳng quản chân đi tới
Bâng khuâng cảnh cũ phút dừng chân...


DUY PHI

Thăm Huế nhớ thơ hoa mai

 - Cao Bá Quát

Tự sương giá lặng thầm
Về đứng đầu mùa xuân

Thật dịu dàng vô tư
Mỏng mảnh và ngây thơ
Ý hoa nhà hiền triết
Hồn hoa tuổi học trò

Gió xuân tràn qua vai
Bâng khuâng bỗng nhớ ai
Dọc ngang trong trời đất
Chỉ cúi đầu trước mai*

--------------------------
* Nhất sinh đê thủ bái mai hoa
(một đời, chỉ cúi đầu trước hoa mai)
                                          thơ C.B.Q



TRẦN THỊ NGỌC LAN

Ngẫu cảm

Mây sườn non lang thang
Gió bốn mùa thổi mãi
Ta tìm về thơ dại
Trắng vạt cỏ hoang lòng

Em nhành phượng đỏ hồng
Anh chói màu hoa nắng
Cười nụ đời xa vắng
Mải miết một dòng sông

Dắt nhau về mênh mông
Để nghe đời dào dạt
Thôi tặng mình câu hát
Ru em lời hư không...


Tản mạn thời gian

Tìm chim ở gốc đa xưa
Thả vào trời cũ cho mùa xa xăm
Chắp tay trước mảnh trăng rằm
Cầu cho xanh mãi tháng năm bạc đầu
Bây giờ người ấy ở đâu
Bến đò thì cạn con tàu lại đông
Quả na mở mắt trong lòng
Có người đến, có người... không trở về
Cỏ dày ngột ngạt lòng đê
Dòng sông rót sóng lên bờ tình xưa...


NGUYỄN HƯNG HẢI

Vu vơ chợ Vồ

Ai vồ mà bảo chợ Vồ
cần bán thì đến, cần mua thì vào
bồng bênh một ngụm thuốc lào
ông già ngồi thả đời vào bồng bênh
chợ chiều giá nước nổi nênh
còn bao nhiêu nỗi làm vênh chợ chiều
cầm lên cọng rỗng, thân xiêu
lá xanh phủ lấp bao nhiêu lá vàng
bà già ngồi bán hoang mang
cô em đi chợ cái làn đựng mưa
giá bao nhiêu một câu đùa
tôi xin trả hết nếu thừa phiên sau
người đâu mặc cả lá rau
cầm lên đặt xuống để đau câu mời
bỏng ran hơi lửa mặt trời
ngày mai cái chỗ ai ngồi về đâu
chợ Vồ ai bán ngày sau
ai mua ngày trước cúi đầu tôi xin
giá bao nhiêu một cái nhìn
tôi đi đến chợ để tìm vu vơ


Ốc sên

Ngày ngày
ta và chú ốc sên
cùng nhìn lên tàu chuối

Ta cách một tầm tay
sên ốc cách một ngày leo cật tuổi
nhưng sên ốc đã lên bằng cái lưỡi
nhà cửa cõng đi cùng
vệt đường cho nước rãi
lên theo nghề cái lưỡi vẽ
                                 lăng nhăng

Như tìm mặt trời
như kiếm vầng trăng
trên tàu chuối chú ốc sên
                                    leo ngược
xoắn ốc loa thành đang
                                   liếm trước
dọn con đường cái lưỡi sắp
                                      bươn ra

Hình như mới hôm qua
ta còn thấy chú ốc sên nằm ngửa


HUY TẬP

Bậc cửa nhà mình

Bữa con về thăm nhà
Để đi xa đánh giặc
Sau tiếng chào là nước mắt
Chảy vòng quanh nỗi nhớ nhà mình
Dáng mẹ ngồi tựa vào mông mênh
Trên bậc cửa ngày ngày con qua lại
Trên bậc cửa mỗi sáng ra thấy bình minh thức dậy
Con lớn, con đi
Con khôn, con dại
Bậc cửa nhà mình im lặng
Nâng niu
Bữa con lên đường
Mẹ vịn vào bậc cửa
Lặng lẽ nhìn theo trĩu ngàn thương nhớ
Từng bước ra đi thương nhớ dài thêm
Từng bước trở về
Khắc mình vào bậc cửa
Nơi ấy mẹ tiễn con đi
Mẹ trở vào
Rồi mẹ không về nữa!
Con trở về sau biền biệt rừng xanh
Con trở về vào một ngày xanh
Bộ quân phục màu xanh
Khói bếp la đà hương vương quê xanh
Nhưng bậc cửa mẹ ngồi không xanh
Bậc cửa một đời con không qua nổi!
                                Nam Định 15/2/2004


VƯƠNG ANH

Núi nghiêng
                    
           
Hồn núi trông vào lá
                Dạ người nhìn vào môi...
                           (Phương ngôn Mool)


Như là dãy núi nghiêng chao
Bởi có em nên núi triềng, dốc ngoặt?
Hay tại mặt trời dõi theo ngờ nghệch
Lo núi nghiêng nghẽn lối hẹn hò?

Ai đòi vực dậy vách núi trơ vơ
Chỉ có em theo lối
lèn bịn rịn
Võng lưng núi nôn nao chờ tay vịn
Búp măng thon cho vách đá sững sờ.

Ai bọc điệu đàn vào vạt áo
Qua chênh chao vách núi tuột dây đàn?
Để núi nghiêng vào âm thanh chày giã
Vạt áo thành sóng sánh cối gạo nương.

Núi nghiêng theo lời hẹn “mười thương”
Thẹn thùng nhất vẫn là hoa ban muộn
Sắc tím bâng khuâng hoa nào dỗi giận
Giận và thương, chín núi cũng nghiêng chờ.

Ai mải miết tìm trăng về thác nước
Trăng lại chờ cuối núi đợi mưa ngâu!
Thôi, dành lại núi ngả nghiêng, suối thức
Để trăng về, say chuyện cổ trầu, cau...

(183/05-04)

 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • Tôn Phong - Nguyễn Thất Hanh - Bùi Tấn Xương - Trần Thị Ngọc Mai - Nguyễn Tuất

  • Trần Xuân An - Lý Hoài Xuân - Mai Nguyên - Trần Thị Huyền Trang - Trần Bá Đại Dương - Nguyễn Loan - Trần Thị Hiền - Đỗ Văn Khoái - Phùng Tấn Đông - Hồ Huệ - Tôn Lệ Thu Châu - Nguyễn Hữu Quý - Nguyễn Phi Trinh - Việt Trác

  • Tế Hanh - Hoàng Vũ Thuật - Nguyễn Khắc Mai - Tuyết Nga - Thái Ngọc San - Đặng Thị Kim Liên - Trần Vạn Giả - Huỳnh Duy

  • Lê Văn Ngăn - Nguyễn Xuân Thâm - Phan Lệ Dung - Bành Thanh Bần - Đào Duy Anh

  • HỒNG NHUChiếc tàu cau                        (Trích)

  • Minh Huệ - Xuân Quỳnh - Phương Thúy - Trần Thị Hiền - Trần Hải Sâm - Trần Khắc Tám - Hà Linh Chi - Mai Văn Hoan - Văn Tăng - Thiệp Đáng - Nguyễn Thành Phong - Hà Nhật

  • LTS: “Đi về sao chửa về đi” có lẽ là câu nhắn nhủ nhiều ý nghĩa nhất của Đào Tiềm vào cuối cuộc nhân sinh. Mười năm trước, ở tuổi bảy mươi, sau hơn 50 năm gắn bó với thơ ca, nhà thơ Tường Linh đã viết bài “Khúc ca quy ẩn” như lời từ giã đời thơ.

  • LTS: Đỗ Hoàng, sinh ngày 11-10-1949 tại Lệ Ninh, Quảng Bình, có thơ in từ năm 1970 ở các sách báo Trung ương và địa phương. Các tập thơ đã được xuất bản: Mùa lên xanh (in chung) - NXB Tác phẩm Mới 1978; Những miền đất nhớ (in chung) - NXB Lao động năm 1983; Những cánh rừng (in chung) - NXB Thanh niên năm 1984…

  • Đông Hà - Từ Nguyễn - Đông Triều - Quách Thành - Nguyễn Nhã Tiên - Nguyễn Trọng Văn - Quang Huy - Lê Văn Doãn - Trần Nhuận Minh.

  • L.T.S: Lý Hoài Xuân: Tên thật là Nguyễn Quốc Duẩn, sinh ngày 26-12-1954 tại Lệ Ninh, Quảng Bình. Tốt nghiệp đại học Luật. In thơ từ năm 1973. Là một chiến sĩ quân đội có mặt trong chiến trường Trị Thiên trong những năm ác liệt nhất. Có nhiều bài thơ và truyện ngắn in trên các báo, tạp chí Văn nghệ, Văn nghệ quân đội , Quân đội nhân dân, Đại đoàn kết, Độc lập, Đất Quảng… và sách của NXB Thuận Hóa , Công an nhân dân.

  • Thêm một biệt thơ hòa vào xu trào cách tân của Thơ Việt; Phan Quỳnh Dao với bút năng khỏe, cách lập ngôn ngoài khuôn cũ, thơ dòng nào cũng đầy ắp nỗi niềm trong tầng tầng suy tư... Chị vừa xuất bản tập thơ “Khuyết” cuối năm 2010 vừa rồi. Xin trân trọng giới thiệu.Đàn An Nguyên (gt)

  • Nguyễn Văn Dinh sinh ngày 5-3-1932 tại Quảng Trạch, Bình Trị Thiên. Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam. Có thơ in từ năm 1952. Các tập thơ đã xuất bản: “Hát về ngọn lửa” (in chung), “Cánh buồn quê hương” (in chung), “Hoa trăm miền” (in chung). Giải thưởng về đề tài chống Pháp 1953 của Bộ tư lệnh quân khu 4. Giải thưởng cuộc thi về đề tài lâm nghiệp của Bộ Lâm nghiệp 1969-1971. Giải thưởng văn học Bình Trị Thiên 7 năm 1976-1982.

  • ĐINH CƯỜNGMười năm rồi Sơn ơi

  • Xuân Hoàng - Nguyễn Xuân Thâm - Phạm Ngọc Cảnh - Mai Nguyên - Thế Dũng - Hải Vân - Hà Đức Hạnh

  • PHAN DUY NHÂNThơ xuân đọc với nam hà