Trần Mạnh Hảo - Trần Phá Nhạc - Nguyễn Kim Huy - Nguyễn Tân Dân - Hoàng Thị Thương
Ảnh: internet
TRẦN MẠNH HẢO
Gởi Sông Hương
Một dòng sông như cô gái kén chồng
Kén lịch sử, kén hồn người, kén Huế
Khi Nguyễn Hoàng nhìn khói nhang ra bể
Là em hoa cỏ mở ra đường
Em vịn vào thành quách tập đi
Hai bàn chân em bé như hai con mắt
Để em nhìn sâu vô lòng đất
Đọc hết lời sử thi sông Hương
Để em gặp tấm lòng Cao Bá Quát
Nỗi đau như chiếc lá rụng bên đường
Để em gặp các vương triều trong đất
Sông xưa dài loang một vết thương
Tuổi thơ em
Như hoa ngọc lan thơm thành quách cũ
Lúc sông Hương là tiếng chuông chùa Thiên Mụ
Chảy như ánh trăng trước thềm nhà
Lúc sông Hương hóa tiếng gà Vĩ Dạ
Lúc sông Hương là giải sương đêm óng ả
Là tiếng chầu điện Thái Hòa
Là tiếng em giặt lụa
Là hơi thở Trường Sơn gởi xuống Hương Trà
Sông gặp gỡ Thuận An chiều mở cửa
Một mái chèo khua nhẹ Huế tan ra
Để Huế gởi mình đi trăm ngả
Em là sông Hương ở cuối quê nhà
Mấy chục năm trời thương nhớ Huế
Sông Hương nằm trong giọng nói em xa
Sông Hương tự cắt ngắn mình ra
Thành từng vạt trắng áo dài Đồng Khánh
Nắng gió cá tôm mang áo mão thay người
Sông Hương, Ngự Bình côi cút
Ngập ngừng nấn ná chuyện về khơi
Những lăng tẩm kéo sông vào hun hút
Sông chợt hóa vệt trời xanh trên mặt đất
Tóc em dài cắt lại gởi sông Hương
Phải Nguyễn Du xưa ngồi cạnh chỗ em đi mà viết
Sông thu mình trong mỗi áng văn chương.
TRẦN PHÁ NHẠC
Sáng tạo
Nhiều khi cắm cúi viết không biết khuya
Lạc đến nơi chẳng còn ai.
Ở đó bóng tối tan dần
Vì trăng đã lên
Các ngôi sao thật tốt bụng
Chúng lấp lánh không ngừng và luôn luôn im lặng
Ở đó quỷ đến rất đông, vâng rất đông
Và anh chỉ một.
Chúng la hét luôn mồm, ngòi bút rít lên
Ở đó thiên thần đáp xuống
Theo làn gió thơm
Khẽ đặt những lẵng hoa đầy màu trên giấy.
Những kẻ chết hồi sinh thở giữa bông hồng
Đêm đêm như có ai trong người
Đọc anh chép
Những dòng thơ vô thường
Từ đâu đâu đến.
Đêm trắng sắp qua, anh sẽ trở về em
dầu chẳng ra đi.
NGUYỄN KIM HUY
Không đề
Và những buổi chiều lang thang trên phố
Tìm kiếm một gương mặt người
Vô vọng
Và những đêm bước ra ngước mặt nhìn trời
Tìm kiếm một điều bí ẩn
hão huyền
Những gương mặt người yêu bao nhiêu lần thề thốt
Cách xa ba tháng nghe tin báo lấy chồng
Cách xa ba năm nghe tin báo sinh con
Khát vọng tình yêu ném vào khoảng trống ném vào đầm lầy
Giữa đám đông người bỗng dưng muốn khóc
Ngồi một mình trong phòng vắng bỗng dưng mỉm cười
Giữa những người xa lạ bỗng dưng thấy thân quen
Giữa những người thân quen bỗng dưng thấy mình lạc lõng
Nhiều khi mừng rơn khi được một thằng đểu bắt tay
Nhiều khi bối rối không yên lúc gặp người bạn cũ
Ngoảnh mặt trước bàn tay chìa ra trước đứa bé ăn xin
Và gục đầu trên trang sách viết về những người khốn khổ
Bao nhiêu lần bắn đại bác vào quá khứ
Tương lai thì mù mịt xa khơi
Hăm hở dẫm chân trên những con đường mới lạ
Và bất chợt thấy mình hiện ra đúng nơi ấy ngày xưa
Giữa giấc ngủ mơ thấy mình làm thơ
Thức dậy mồ hôi ướt đầm bữa cơm chiều chưa có
Đi giữa cuộc đời với nụ cười kẻ khó
Giữa bao nhiêu ồn ã bất chợt cầm tay và nói yêu em.
16.3.1990
NGUYỄN TÂN DÂN
Đêm ở bãi Thai Dương Hạ
Một con sóng vỗ vào bờ
Nhiều con sóng lạ vỗ hờ tình không
Bãi khuya vọng tiếng rất thầm
Hay em ngày nọ hóa thân dã tràng
Người từ ẩn nguyệt mù phương
Ta nằm gối đất nghe buồn vây quanh
Về đây xa ngái thị thành
Biển bao dung quá thấy mình bao dung
HOÀNG THỊ THƯƠNG
Một bông hồng cho tháng bảy
Bây giờ con đã là mẹ của ba con
Biết thấm thía câu ca dao ngày xưa mẹ hát
"... Bên ướt mẹ nằm, bên ráo con lăn"
Bài thơ viết cho mẹ luôn nghẹn vì nước mắt
Nỗi nhớ, nỗi thương, nỗi buồn chồng chồng lớp lớp
Ngổn ngang giăng trên bất lực ngôn từ!
Đời mẹ, đời con,
Những bản sao, những tiếp nối
Có khi con chợt bàng hoàng
Chân thấp chân cao, cô bé ngày xưa bây giờ là mẹ
Con hiểu thấu miếng ngon mẹ nhường, bàn tay sờ trán
Tiếng ru con ngọt buồn trưa nắng
Đôi mắt thâm quầng gói những ước mơ...
Bếp lửa chiều hôm,
Ngỡ vương vương mùi hương lá ổi
Lòng chợt đói cồn cào
Thèm miếng cơm mo nắm
Bát nước chè tươi sóng sánh
Xa nhà khát hương quê!
*
Mẹ tảo tần rồi lại đi thăm
Những đứa con suốt đời làm khổ mẹ
Sách vở, đói nghèo và những ngu ngơ
Ngày mẹ còng lưng ở chợ Đông Ba
Quán mẹ nhỏ bằng manh chiếu
Cứ nhỏ dần... vì những đứa con!
Năm tháng rụng màu thời gian trên tóc mẹ
"Thất thập cổ lai hi"
Những tháng bảy qua đi
Run run con cài ngực áo
Hạnh phúc mong manh như hạt sương
Trong gió đời nghiệt ngã
Ước chi trái tim sau ngực áo
Giữ nổi đóa hoa hồng!
1988
(TCSH47/05-1991)
Tải mã QRCode
Tuệ Lam - Nguyễn Việt Chiến - Nguyễn Hồng Hạnh - Phạm Bá Thịnh - Võ Quê - Nguyen Su Tu
LGT: Thông Thanh Khánh - người bạn Chăm mới đến với trang thơ Sông Hương vốn là nhà nghiên cứu và giảng dạy văn hóa Chăm ở một số trường Đại học phía Nam.
PHAN TRUNG THÀNH
Trần Phương Kỳ - Phương Uy - Lê Thu Thùy - Lê Hưng Tiến - Trần Thu Hà - Đức Phổ - Hồng Vinh - Nguyễn Thiện Đức - Lê Hà Ngân
PHẠM XUÂN PHỤNG
TỪ HOÀI TẤN
LTS: Nhà thơ Phạm Thị Phương Thảo bước vào làng thơ từ rất sớm, nhưng phải đến sau này chị mới cho xuất bản những ấn phẩm: “Dòng sông khát vọng” (thơ - Nxb. Văn học 2010), “Hoa nắng” (thơ - Nxb. Văn học 2011), “Trao em mùa hạ” (thơ - Nxb. Hội Nhà văn 2012), “Khúc ru nơi lưng núi” (thơ - Nxb. Hội Nhà văn 2012), “Hà Nội dấu yêu” (tản văn - Nxb. Hội Nhà văn 2013).
TRẦN ĐỨC LIÊM
Vân Nguyễn - Phạm Trường Thi - Hồ Đắc Thiếu Anh - Đông Hương - Phan Như
Phạm Ngọc Túy - Hà Duy Phương - Ngô Thị Ý Nhi - Phan Lệ Dung - Lê Vĩnh Thái - Đức Sơn - Nguyễn Hoàng Thọ - Mai Văn Phấn - Huỳnh Ngọc Thương - Lan Hoàng Miên
DUY TỪ
ĐINH THỊ NHƯ THÚY
LGT: Sinh tháng 10, tuổi con Ngựa, là tác giả truyện ngắn với tên thật Vũ Thanh Lịch, Nguyễn Hải Minh là bút danh dành cho thơ, chị hiện công tác tại Hội VHNT Ninh Bình. Hải Minh làm thơ lúc 16 tuổi, thơ của chị ăm ắp hơi thở của núi, vị mặn của biển, cùng những vui buồn mê thức trong cõi tình, cõi người mang mang… và cũng có lúc mê đắm, mải miết như con ngựa hoang rong ruổi qua từng cung bậc cảm xúc. Nhân ngày Phụ nữ Việt Nam 20/10, xin giới thiệu đến bạn đọc chùm thơ tác giả trẻ Nguyễn Hải Minh.
Tường Thi (gt)
LTS: “Niềm đam mê vô tận của tôi là đọc, làm thơ, viết văn và khao khát đến cháy bỏng là có đủ thời gian để thực hiện niềm đam mê ấy”. Khát khao ấy đã đi cùng năm tháng với nữ thi sĩ Vũ Thiên Kiều từ khi còn là cô học trò giỏi văn toàn quốc (1985), cho đến hôm nay, khi công tác tại Ban Dân vận huyện Hòn Đất, tỉnh Kiên Giang.
Ngôn ngữ như một phương tiện truyền đạt thông tin, đối với thi sĩ, ngôn ngữ là công cụ để truyền cảm xúc của mình đến mọi người. Người làm thơ, điều quý nhất là cảm xúc. Nghệ thuật tu từ là phần kế tiếp để tác giả chia sẻ trọn vẹn cảm xúc của chính mình đến với mọi người.
(SHO). Người đã ra đi thật rồi
Đại Tướng Huyền Thoại của chúng ta – Đại Tướng Võ Nguyên Giáp
Người Đại Tướng Vĩnh Viễn, Người Đại Tướng Của Nhân Dân
NGUYỄN PHI TRINH
NGUYỄN DUY
Đặng Huy Giang - Nguyên Quân - Mai Văn Hoan - Nguyễn Miên Thảo - Phan Văn Chương - Phạm Xuân Phụng