Thơ Sông Hương 05-15

15:15 29/05/2015

Đông Triều - Nguyễn Đông Nhật - Nhất Lâm - Nguyễn Tấn Tuấn - Triệu Nguyên Phong

"Nốt nhạc chiều" - Ảnh: Trần Hướng (Hà Tĩnh)

ĐÔNG TRIỀU

Thành phố và những ô cửa trống

Thành phố
là buổi ngày đánh võng đôi bàn chân lại lên đồi lại xuống suối
là buổi đêm ngồi nghe gió nói lạnh thưa rồi
không có quá nhiều tiếng đuổi nhau trong đời sống tìm mồi
như nơi anh ở, như nơi em mơ những ngày bình yên sấm vỗ


dưới bóng lòng hồ còn in tiếng thở lay rừng hoa nở
thành phố di cư những tiềm thức mạng nhện xe, đặc dụng cao ốc,
hơi người...
em quá yêu thương dù lửa nắng, mưa trắng và lạnh băng xuống
sườn đồi
chưa lúc nào buồn nâng trên tay loang theo từng ngày như khối núi
thành phố và em vẫn hỏi đến bao giờ anh cô đơn?


Có quá nhiều ô cửa trống và trơn
trôi ánh nhìn quên đường về của suy tưởng
tình yêu múa may bắt đầu một lộ trình xác rỗng
có tiếng vói lên thinh không những tên người lồng lộng
từ ô cửa một cành hồng đã bật thêm lá nhoài ra...


trước ngày về và trước một tiếng ca
trong ô cửa trống có hoang mang từng bước nhảy
trong ô cửa trống chưa kịp kéo rèm lại
chảy xuống phố này hoa nở dọc đường đi
chảy xuống phố này chiều lạnh mắt chia ly


Anh cũng không biết để làm gì
những ám tượng đó gửi vào lòng thư cho em
từ nơi anh ở...




NGUYỄN ĐÔNG NHẬT

Thái độ

I.
cũng đành nói một điều gì đó.
cũng đành hát một bài vui hay buồn.


đứng trước tấm gương, nhìn và phải thấy
khuôn mặt người trên vách tường câm.


II.
đôi mắt nhìn thẳng
không cần mang kính.


nghe hết mọi điều
nói điều im lặng.


III.
cuộc đời
có lẽ là một giọt nước
chỉ nhận ra mình
khi bị hút vào cát phỏng.




NHẤT LÂM

Trăng báo hiếu

Trăng trong mùa báo hiếu
Sáng viên mãn đêm xanh
Em trong mùa báo hiếu
Đạo hạnh thơm hương lành


Anh thức tròn đêm hạ
Trăng vàng chảy mùa rằm
Tiếng chuông chùa lan tỏa
Người khổ đau vợi dần


Trăng sáng còn hơn gương
Chiếu vàng mùa lúa trổ
Con sông dài dát lụa
Chảy thanh tịnh miền quê


Có đi qua cơn mê
Mới thành người đốn ngộ
Phật là mẹ ta đó
Con báo hiếu vĩnh hằng.
                  
Huế, 10/8/2014



NGUYỄN TẤN TUẤN

Bâng khuâng chiều đại ngàn

Cơn gió ngang chiều mộng mị
Vạt nắng cuối ngày trốn vào mây khúc xạ vết hoàng hôn
Em địu mùa thu qua bên kia suối
Đường về bản gập ghềnh
Hoa chen đá núi
Thung lũng sương mờ thoảng lạnh bờ vai


Tháng mười một
Đông chớm trở mình, nhớ thu nào phơn phớt nụ Ta vai
Đèo Aco tím thẫm
Em gái Tà ôi gùi hạt lúa lên nương gieo mùa giấc mơ cô Tấm
Có đôi hài vạn dặm
Bàn chân ướm vào chiếc lá cuối thu rơi


Chiều mộng mị ngang đồi, ẩn dụ khúc ầu ơi
Mười sáu tuổi em làm dâu bản lạ
Đêm hội Azakooh, sàn nhà rông ngập ngừng điệu Tung tung za za
(1)
Con còn say giấc trên lưng
Ngân ngấn trăng soi vòng cườm mã não
Suối A roàng say vỗ nhịp cồng chiêng


Chiều đại ngàn
Bất chợt tiếng chim
Bất chợt rừng xanh, ai đánh thức giấc mơ ngàn đời trầm tích?
Vệt nắng loang cuối trời
Hoàng hôn u tịch
Bóng rẫy nghiêng vào gùi, em địu trăng về làng sau buổi lên nương


...........................................
(1) Điệu múa của người Tà Ôi




TRIỆU NGUYÊN PHONG

Tiếng than dài

Ngước nhìn lên
ráng trời cao
Khúc chiều tan nắng
hắt sau vũng sầu
Bâng quơ trôi dạt về đâu?
Mặt trời rát bỏng
gối đầu bóng mây


Dưới chân
rụng trắng sương gầy
Ngậm ngùi giọt nước mắt đầy lo toan
Góc chiều
gối bóng thời gian
Căng ngang sợi gió
tiếng than thở dài


Mang theo khát vọng nửa vời
Nghe trong cánh gió nói lời buồn vui
Một đời mưa nắng trong tôi
Bỏ trần gian lại
bỏ trời đất xa...
          
Viết tại Bệnh viện T.Ư Huế

(SH315/05-15)




 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • Phạm Quyên Chi là một tác giả trẻ đang sống tại thành phố Quy Nhơn, mới đến lần đầu với Tạp chí Sông Hương. Trong những sáng tác đầu tay, Phạm Quyên Chi từng bộc bạch: “Tôi là một đứa con gái thích tưởng tượng. Dường như những tứ thơ của tôi đã hình thành nên trong những “khoảnh khắc của tưởng tượng” như thế. Tôi cũng không hiểu được chính mình, chỉ có thơ là hiểu tôi…”.

  • Nguyễn Thanh Lâm - Từ Quốc Hoài - Hoàng Ngọc Giang

  • LTS: Lữ Quỳnh là bút hiệu của Phan Ngô, sinh năm 1942 tại Thừa Thiên-Huế. Học sinh Quốc Học - Huế năm 1959 - 1962. Là nhóm bạn với Trịnh Công Sơn, Bửu Ý, Shiphani, Lê Văn Ngăn, Võ Chân Cửu...

  • ĐINH CƯỜNG

    Như tiếng thì thầm vĩnh biệt
                                               Khi hay tin Lê Văn Ngăn mất

  • (SHO) BẠN VỀ BÊN PHỐ XƯA MƯỜI BỐN NĂM RỒI SAO SƠN.

    CHIỀU NAY TÔI ĐI TRÊN PHỐ XƯA GEORGETOWN MÀ NHỚ BẠN

  • Nguyễn Thị Anh Đào - Lê Vi Thủy - Trần Tịnh Yên - Ngô Hà Phương - Trần Quốc Toàn - Bạch Diệp - Đinh Thị Như Thúy - Hạnh Ngộ - Hạc Thành Hoa


  • LÊ MINH CHÁNH

  • Nguyễn Đông Nhật - Nhất Lâm - Nguyễn Văn Quang - Trần Hữu Dũng - Đỗ Hàn - Hồ Đắc Thiếu Anh - Mai Văn Hoan - Nguyễn Man Kim - Nguyễn Thị Ngọc Hà - Lưu Ly - Vĩnh Nguyên - Cao Quảng Văn - Ngàn Thương - Nguyễn Đạt - Phan Đạo - Phương Việt - Châu Thu Hà - Nguyễn Hoàng Thọ - Lê Hồ Ngạn

  • Đông Hà - Phạm Trường Thi - Nguyễn Hoa - Đoàn Mạnh Phương - Văn Công Hùng - Trần Thị Ngọc Mai - Duy Mong - Xuân Thảo - Hồng Vinh - P.N. Thường Đoan - Hoàng Ngọc Châu - Triệu Nguyên Phong - Ngô Thái Dương

  • PHẠM THỊ PHƯƠNG THẢO

    Yếm Đào

  • PHÙNG TẤN ĐÔNG

    Em còn chờ ta ở đó không

  • TRẦN THỊ TƯỜNG VY

    Tháng Chạp bông hồng vàng

  • Đỗ Nam Cao - Nguyễn Trọng Tạo - Trần Chấn Uy - Nguyễn Văn Chương - Phùng Tấn Đông - Trần Quang Đạo - Trần Lê Văn

  • Hương xuân - Bài ca mùa xuân 

  • Bạch Diệp - Nguyễn Hữu Minh Quân - Nguyên Tiêu - Nguyễn Thiền Nghi - Phan Lệ Dung - Lê Viết Xuân - Nguyễn Tấn Tuấn - Ngô Thiên Thu - Đinh Ngọc Diệp - Trịnh Bửu Hoài