Thai Sắc - Dương Thắng - Nguyễn Thiện Đức - Trần Hạ Vi
Ảnh: internet
THAI SẮC
Chậm
Chậm để biết nơi gần còn xa
Ngắm trọn phiến lá vàng chao cõi rụng
Tia nắng chót của ngày bịn rịn
Đậu mắt phai như bắt gặp lần đầu
Chậm để ngang đời không đụng nhau đau
Nửa câu nói biết nhọc nhằn đầu lưỡi
Sẽ làm tan nỗi buồn
Gieo ngọc trần đượm đất
Chậm để yêu từ trong tâm ghét
Biết lọc tổ xấu xa chút mật ong rừng
Hoa đã nở nhưng hình như hương biếc
Đang hóa thạch đáy hỏa diệm sơn
Chậm để ghé nơi phượt hờ bao chuyến
Chiêm nghiệm đau bên tóc lạc trắng bờ
Đời ngỡ hẹp té ra siêu rộng
Hạt cát buồn phiêu du trọn tứ thơ
Chậm như sông cuối mùa lũ ác
Duềnh lộc vừng đỏ bến sông quê
Trong cơn ngủ ta thấy mình biết thức
Chìm giấc mơ khao khát lối về
Chậm để đếm xuyên mùa tuổi tác
Gặp bóng mình vẫn mộc như cơm
Gần một đời cuồng nhanh theo bão
Nay men về lánh cuối miền hương
DƯƠNG THẮNG
Bóng mẹ
Ai sinh ra điệu dân ca
Để con cò trắng ngỡ là mẹ tôi
Mưa phùn thấm rách áo tơi
Lẻ loi ướt cả quãng đời mẹ đi
Cánh đồng mưa trắng thầm thì
Mẹ như đốm nhỏ loang đi giữa mùa
Đường trơn bùn nhão gió đưa
Bóng tre nghiêng ngả mẹ chưa thấy về
Bóng mẹ cõng bóng con đê
Nặng vai trĩu cả nón mê đội đầu
Cong cong đòn gánh nông sâu
Phía vui vầy phía âu sầu tâm tư
Lúa đương xanh bởi mưa thưa
Phun từng vạt mẩy đòng đưa ngậm phùn
Mẹ còm cõi giữa rét run
Lê nhanh chân bước dính bùn áo nâu
À ơi tìm lại nông sâu
Khom hình bóng mẹ dãi dầu mang theo
Nhớ thương hạt thóc quê nghèo
Gầy gò gió bấc vẫn theo tôi về
.jpg)
Gia đình 4.0
Trong gia đình bốn chấm không
Người đàn ông cách ly mình bằng bản tin thời sự
Người đàn bà chăm chú smart phone
Đếm thế giới riêng năm nghìn người theo dõi
Bọn trẻ xếp lê gô
Điều khiển ô tô, phi thuyền... ra thế giới
Thế giới phẳng mơ hồ
Trong gia đình bốn chấm không
Khu vườn cổ tích bé lại
Cánh diều tuổi thơ bé lại
Một chấm nhỏ
Bay về phía cung trăng
Trong gia đình bốn chấm không
Một hôm, bao ngày... mất điện phố đông
Ánh sáng xanh vụt tắt
Đôi mắt đêm mơ hồ tiếng côn trùng
Sợi nến cựa mình miên man đốm lửa
Bầu trời sáng thật gần ru từng ngôi sao nhỏ
Ánh trăng sáng tỏ
Quyển sách ở trên bàn
Bấy lâu rồi đã ngủ từng trang
NGUYỄN THIỆN ĐỨC
Dã quỳ
đã bắt đầu tạnh đã bắt đầu nắng
đã bắt đầu khô đã bắt đầu hanh
đã bắt đầu hoa đã bắt đầu nụ
từng chùm từng chùm vàng vàng xanh xanh
từng chùm từng chùm tủm tỉm chúm chím
đã bắt đầu nắng đã bắt đầu gió
đã bắt đầu lạnh đã bắt đầu sương
đã bắt đầu nụ đã bắt đầu chớm
từng chùm từng chùm vừa hé vừa nở
chùm chùm bạt ngàn như là sao giăng
đã nườm nượp gió đã hừng hực nắng
đã nghìn nghịt bông đã rừng rực hoa
từng khóm từng vạt từng dải từng thảm
giống như muôn ngàn mặt trời mới nở
giống như muôn ngàn mặt trời bé con
giữa nắng và gió trập trùng mây trôi
giữa rừng và đồi bạt ngàn thảo dã
giữa Pleiku và hoa mênh mông thương nhớ
đã nườm nượp gió đã vàng rực nắng
đã nghìn nghịt bông đã rừng rực hoa…
TRẦN HẠ VI
Nụ cười đồng đen
Nụ cười đồng đen câm lặng
Cô thị tỳ chết đứng cạnh chiếc vò sen
Anh hẳn đã muốn em
cũng nếm một phần đắng cay tủi hờn câm lặng ấy!
Nhào, nặn, hun, sấy
Em là của anh, ngồi ở góc đằng kia
Ngước đôi mắt đẹp nhìn anh - ơ kìa
Thoảng vời vợi nét buồn phảng phất!
Anh yêu em - anh yêu em rất thực
Mãi mãi bên anh có gì sai?
Phóng nét cọ tô cho em cong vút đôi mày
Gieo vần thơ dắt em vào đường luyến ái
Trăm ngàn lần bên anh không sai trái
Vẫn biết em yêu anh - sao lại nét buồn vương?
Cười đi em thời gian chết sững khóe môi hường
Duyên tiền kiếp may được một lần chung bước
Nụ cười đồng đen câm lặng không trầy xước
Vua chúa nào chẳng muốn sở hữu cung phi
Em không muốn - hãy để cho em đi
Con nhạn trắng trên trời vang lừng tự do khúc hát
Chúng ta một mối duyên lầm lạc
Nếu có lai sinh... vẫn chưa chắc đã thành
Gió rít đầy trời chôn ẩn ức câm thinh
Em sẽ giữ gìn mảnh-anh-em tạo tác
Nụ cười đồng đen
trơ khấc đến gai người!
Anh đã nói yêu một người đàn bà
Anh đã nói yêu một người đàn bà
Dưới bóng tường vi đêm qua
Người đàn bà đã đi rất xa
Qua mấy vòng đại dương, năm sáu ngàn châu lục
Đáp một chiếc đĩa bay thần tốc
Kịp sáng nay về ngồi lại bên anh
Nắm lấy một bàn tay
Ô kìa không phải bàn tay
Mái tóc trắng sương khu vườn rụng hết
Con chim sẻ cuối cùng
cướp hơi ấm bay đi
.jpg)
(TCSH386/04-2021)
Tải mã QRCode
Một khả thể: Tách bóng thế gian ra khỏi sự vật. Trần Quốc Toàn dùng vỏ não múc tháng năm đổ vào cuộc đời mình như một hoài vọng về dòng nước mắt chảy buốt cõi hoang sơ.
LGT: Bắt đầu từ thơ là những hoài thai mơ mộng, Lê Quang Trạng dọ dẫm bước chân mình đi trong đêm “ký ức cứa vào mắt ướt”. Một người sống giữa đồng bằng, hít thở bầy không khí ngọt bùi đồng nội, ăn trái mật trong đêm thả trăng gom bầy tinh tú và theo quang gánh ra tận biên giới của giấc mơ úp mặt. Diễn biến tinh thần của một tác giả trẻ sinh năm 1996 là sự truy vấn trí nhớ, ngõ hầu tìm lại mộc bản chân thật từ những đám cháy ký ức xa xôi, như những dòng thơ gầy cong mà suy tưởng.
Trường Giang (gt)
Trần Duy Trung - Nam Nguyên - Nguyễn Loan - Huỳnh Lê Nhật Tấn - Phan Đạo - Phan Nam - Nguyên Hào - Nguyễn Nghĩa - Hoàng Vũ Thuật - Nguyễn Đông Nhật - Nguyễn Hoàng Thọ - Nguyễn Thanh Hải
PHẠM THỊ PHƯƠNG THẢO
ĐỖ THÀNH ĐỒNG
Trương Đình Phượng - Hạ Nhiên Thảo - Ngô Hoàng Anh - Nguyễn Tân Dân
PHẠM QUYÊN CHI
“Phím sông Hương ngân lên từ phố núi” - là tiêu đề của báo cáo tổng kết sau đợt sáng tác của Hội Nhà văn Thừa Thiên Huế ở Đắk Lắk trong những ngày đầu tháng 12/2017 vừa qua của nhà thơ Võ Quê.
THẠCH ĐÀ
Lê Hào - Võ Ngột - Phan Bùi Bảo Thy - Nguyên Quân - Trần Văn Liêm - Triệu Nguyên Phong
Hoàng Thu Phố là bút danh của Nguyễn Minh Ngọc, sinh năm 1985 ở miền núi Yên Bái, hồi hộp gửi đến Tạp chí Sông Hương những dòng thơ ban đầu và đã có duyên.
NGUYỄN HẢI TRIỀU
VŨ TRỌNG QUANG
NGUYỄN THIỆN ĐỨC
NGUYỄN THỤY VÂN ANH
Tên thật Nguyễn Thị Giáng Vân, sinh năm 1959 tại Nghệ Tĩnh. Tốt nghiệp khoa Ngữ văn, Đại học tổng hợp Hà Nội, 1980. Đã công tác tại Công trường Thủy điện Hòa Bình, biên tập viên Báo Phụ nữ Hà Nội. Tập thơ đầu tay: Năm tháng lãng quên, Nxb Thanh niên, 1990.
ĐÀO NGỌC CHƯƠNG
TRẦN HỒ THÚY HẰNG
Lê Ân - Thảo Nguyên - Thy Lan
VŨ THANH HOA