Huỳnh Gia - Mai Tuyết - Nguyễn Ngọc Phú - Như Không - Nguyễn Viết Luyện - Võ Ngột - Sơn Trần - Trần Sang
HUỲNH GIA
Có khoảng trống nào bình yên
Có khoảng rộng nào dung chứa
đủ bình yên
Ta nép vào náu nương
ngoài kia đầy giông tố
nghiêng giấc ngủ vùi không chiêm bao ấm ớ
chờ tia nắng bình minh đánh thức mắt môi cười
Có hạt nắng nào đủ ấm tựa làn hơi
ủ mượt sợi tóc phai - tìm chút hương hoa mộc
ngày phơi cả mênh mông
ngày bỏ quên trên đầu dốc
chiều lấn bấn những lần xoay sở - trượt dấu mơ
Thời gian trôi nhanh - nhanh đến không ngờ
thoắt thôi... đã trở thành ký ức
đã bao lần cố xoay ngược hướng đời
lựng khựng...
phía vọng trông sương dày đặc đến không ngờ
Chiếc đũa thần của bà phù thủy trong mơ
có linh nghiệm hóa thành trang cổ tích
một tia sáng lóe lên
từng nỗi buồn biến mất
thoát ra trong niềm kiêu hãnh tự cầm tù
Có khoảng trống nào đủ dung chứa
hình như...
Ta nghe thấy tiếng thời gian đang gõ cửa
một tia nắng lóe lên cuối chân trời có tạo thành đóm lửa
sưởi ấm những lần câu thơ lạnh tựa mùa đông
MAI TUYẾT
Cất giấu một mùi hương
Nhìn mỗi mùa thu đi
màu thời gian thêm trắng xóa
ngỡ mây về vẽ lại gương mặt xưa
ngỡ ai về nắm níu phút dây dưa
em nhắm mắt
trở mình trên chiếc giường kỷ niệm
Thời gian trôi
nhạt dần những ngữ ngôn phù phiếm
mái tóc xanh dài thêm những hồ nghi
gió ban phát cho em từng nụ hôn rát mặt
một mảng đêm nhú ra ký ức bỗng xanh rì
Nghe hơi thở
chất chồng theo mùi hương đi lạc
thị trấn khuya đánh rớt tiếng càu nhàu
chiếc lá trọ ngủ quên trong làn sương biếng nhác
rơi ra từ đêm tiếng thở sâu
Dấu vết cũ buộc vào bao lở dở
cụm thời gian không ký tự, vô thanh
em cất giấu một mùi hương treo trên mắt gió
ôm giấc mơ đêm
cạn kiệt tự dỗ mình.
NGUYỄN NGỌC PHÚ
Cỏ - Thiếu - Phụ
Thời trinh nữ như giọt sương long lanh chạm đất là tan
Cỏ -Thiếu - Phụ lan đến ngày hạ huyệt
Nước mắt vỡ ra: Tấm - Voan - Hạnh - Phúc.
Không đề
Chín đến như trái cây
Có khi còn bỏ vỏ
Nát nhàu như ngọn cỏ
Nâng đỡ ta cuối đời
Sỏi có làm ta trượt
Vẫn chỉ là sỏi thôi.
NHƯ KHÔNG
Như màu mây bay
Còn chưa
Hết cuộc hành trình
Đau chân em mỏi
Một mình tôi đi
Đời nghiêng một bóng mây về
Lòng thêm một nỗi chia lìa
Buông nhau
Đi
Về đâu?
Đến
Về đâu?
Cõi trăm năm trắng một màu mây bay
NGUYỄN VIẾT LUYỆN
Dòng sông của mẹ
Sông chảy qua làng
Mẹ gọi là sông cái
con nước ròng chạy dọc tuổi thơ con
mùa thu bắt còng
mùa đông mò hến
giêng hai hạt mầm tách vỏ đội phù sa
dệt thời gian may áo tháng ba
sông ôm con, hiền hòa sợi mưa giăng cửa sóng
cát mẳn bùn lắng đọng
chắt chiu ngô đỏ lúa vàng
quấn quanh làng
cần mẫn dòng trôi
hè đổ lửa...
tiếng ve lõm khoảng trời
vục nón khỏa phù sa
mồ hôi vã đồng chiều đỏ quạnh
đêm trở giấc
chuyến đò đầy mái đẩy vệt trăng phai.
vắt cơm ủ...
bãi bồi gió bấc sương mai
sóng quẫy đạp
chạy mùa con nước
bạc tóc
mòn đòn tre
đời cong miền nắng ngược
mẹ gánh thời gian về phía cuối con đường
bóng chiều loang
lời ru khắc khoải
con lớn khôn
sông mẹ trở về nguồn
thao thiết phù sa hồng mặt ruộng
VÕ NGỘT
Lên Hà Giang mùa mưa lũ
lên Hà Giang mùa mưa
tiếng mõ trâu trôi theo nước lũ
tiếng mõ trâu thả vào xơ xác đại ngàn
người H’Mông buộc vào cổ trâu nhịp điệu thời gian
con đường trăng xuống núi
ngổn ngang đất đá - nước reo
con đường mây vượt đèo - hàng cây xoay gió
bản nhìn xa nhạt nhòa như bức tranh vẽ dở
đứng bên dòng Nho Quế
nhìn ngọn cờ Lũng Cú điểm tên…
cửa sổ nhà bên…
hồn thổ cẩm dắt người xuống chợ
men lá rượu cần núi rừng nghiêng ngả
người đàn bà H’Mông nhen lửa xay ngô
trong đêm mưa tầm tã
sáng mai chồng có mèn mén lên nương
con vượt suối đến trường
Lũng Cú Đồng Văn Quản Bạ
mưa từng cơn xối xả
Hà Giang nối đất với trời.
SƠN TRẦN
Cổng đêm
Cổng đêm vừa khép
Chút tàn phai hóa vầng trăng hờ hững
Lưng chừng trời
Bầy chim chưa kịp về tổ
Giật mình
Rơi vài kí tự
Không câu nệ nhịp thanh
Chiếc đồng hồ gieo vần vào thinh lặng
Tích tắc..
Cổng đêm vừa khép
Vùng tối mở ra
Nỗi sợ hãi đồng hành cùng tiếng mèo hoang
Cấu xé và hoan lạc
Mái nhà nghiêng trong sự thổn thức
Một mình...
Cổng đêm vừa khép
Phủ dụ lời câm
Riết róng trong vòng ôm
Trong tiếng cười ma mị
Rượu mạnh và đèn mờ
Đồng lõa với cơn say
Gập ghềnh đường đêm
Cô độc...
TRẦN SANG
Sám hối
Tôi trở về với đất
quỳ lên những tâm hồn quê
quỳ lên lời thề ngày ra đi
sám hối!
vẫn còn một phần tôi trong mất mát
tôi vẫn đi trên đất
không phải đi trên bia bọt
không phải đi trên những giọt mồ hôi
tôi quỳ đây thú tội?
Tôi quỳ lên cánh đồng trơ gốc rạ
để thấm tàn tro cuộc đời
lột bỏ cái áo tri thức đạo mạo
với những lý thuyết cao siêu
của những chồng sách vở cổ kim…
mà cây lúa quắt quay
mà hạt gạo thắc thỏm về giá
và người quê tôi long đong
ly hương
ly nông…
Tôi quỳ lên những luống cày chai đất
những nấm mồ phù sa
sám hối…
(TCSH374/04-2020)
Tải mã QRCode
Nguyễn Quang Đương - Lê Đình Tiến - Huỳnh Thị Quỳnh Nga - Võ Tấn Cường
HUỲNH MINH TÂM
Hải Như - Nguyễn Khắc Thạch - Hải Bằng
NGUYỄN VĨNH TIẾN
HOÀNG THỤY ANH
NGUYÊN QUÂN
Trần Đức Tín - My Tiên - Nguyễn Hưng Hải - Nguyễn Đức Tùng - Phan Duy - Khaly Chàm - Huỳnh Thị Kim Cương - Đặng Như Phồn
Thai Sắc - Dương Thắng - Nguyễn Thiện Đức - Trần Hạ Vi
VƯƠNG HUY
NGUYỄN TRỌNG TẠO
“Vết chân trần rớm máu trên gai” là một chương trong trường ca của cây bút trẻ Lệ Hằng. Tác phẩm là nỗi khát khao của cô bé mù về một thế giới có sắc màu, là trái tim bỏng rát những ước mơ của những người cha người mẹ, là tiếng hát giữa cuộc đời nhem nhuốc bất hạnh vút lên cao để ngợi ca cuộc sống, ngợi ca sự hy sinh, ngợi ca tình yêu, ngợi ca nghị lực vươn lên đạp bung chiếc kén giới hạn, khám phá cuộc sống diệu kỳ.
ANH THƠ
Thúy Bắc - Yến Lan - Trần Nhuận Minh - Vũ Quần Phương - Thái Bá Tân - Nguyễn Đình Thi - Hữu Thỉnh - Trần Hữu Thung - Diệp Minh Tuyền - Hoàng Phủ Ngọc Tường - Đinh Thị Thu Vân - Bằng Việt
TỪ HOÀI TẤN
Nguyễn Thiền Nghi - Nguyễn Khắc Thạch - Nguyễn Xuân Hoa - Đoàn Mạnh Phương - P.N.Thường Đoan - Nguyễn Việt Chiến - Vĩnh Nguyên - Nguyễn Man Kim - Nguyễn Văn Quang - Tần Hoài Dạ Vũ - Đỗ Văn Khoái - Đoàn Nho - Đặng Văn Sử - Phạm Trường Thi - Lê Quốc Hán
HOÀNG VŨ THUẬT
PHAN ĐẠO
LỮ MAI
NGUYÊN HÀO
PHAN LỆ DUNG