Thơ Sông Hương 04-2010

15:42 04/05/2010
Quang Huy - Tuệ Lam - Tôn Phong - Dương Thành Vũ - Nguyễn Thánh Ngã - Hoàng Thị Thương - Nguyễn Văn Thanh - Nguyễn Bắc Sơn - Nguyễn Thị Anh Đào

Ảnh: Internet






QUANG HUY



Mười năm


Cành xoan tím nụ vô thường
Phù du ngọn gió mười phương thổi về.

Cổng làng khép mở cuối đê
Dòng sông tuổi cũ, buồm nghe lạnh lùng.

Nghe tàn ngọn gió huyền cung
Nghe hương khói thở một vùng cỏ hoa.

Mười năm biền biệt xa nhà
Ngõ quê đã cạn tiếng gà trở canh.

Mười năm món nợ vô hình
Theo ta khắp nẻo gập ghềnh khói sương.

Mười năm bỗng mỏi phố phường
Cành xoan tím nụ vô thường.
Đợi ta!


TUỆ LAM


Đám rước


Đám rước nào qua đây
Náo nức phố phường
Em vụng về xiêm y không nếp gấp
lạc lõng
đám bụi đường nhòe ô cửa nhỏ
góc phố chiều run rẩy cơn dông

anh nói hãy tựa vào anh
anh nói tặng em cả một bầu trời xanh
anh nói anh yêu em như chưa bao giờ có thể
anh nói...

sao lũ trẻ vẫn chơi trò đuổi bắt
sao trời xanh và nắng vẫn thắm vàng
những ngả đường qua phố thênh thang
lối cũ bờ vai tê lạnh

sao không nhảy múa cùng em
quay cuồng cho đến khi gục ngã
ai cũng muốn làm người cao thượng
em chỉ cần anh mỗi ngày với tình yêu

đám rước anh qua đời em
vắng bặt tiếng cười
gió, lá khô
xao xác những vỉa hè xám lạnh

anh đã không làm điều anh nói
mà trời đang đổ mưa.


TÔN PHONG


Lao xao đời


Lật từng
trang sóng lao xao
Ai ru tôi tiếng thầm thào rất xa

Kể từ
mộng mị bước ra
trần gian một cõi như là hanh hao

Sóng đời
va đập chát chao
con người chìm nổi xiêu xao lạ thường

Giữ mình
ngoài cuộc tơ vương
cũng không ra khỏi dặm trường trần ai


DƯƠNG THÀNH VŨ


Buổi sáng giáo đường


Sáng chủ nhật em mặc áo tím than
Giả đò làm cô bé rất ngoan
Khiến Chúa mỉm cười trên thánh giá
Biết quá mà cô bé làm duyên

Thánh lễ bắt đầu bài phúc âm
Chúa ơi! Em thanh khiết vô cùng
Thánh đường vang lên bài nhạc đạo
Cây thông già xao động tán lá kim

Lễ tan rồi em ra về hớn hở
Sao nỡ bỏ quên trong giáo đường
Tấm lòng bao dung Chúa vừa ban tặng
Đành chôn đời trong màu áo tím than


NGUYỄN THÁNH NGÃ


Khúc valse cho mùa hè


mặt hồ
và bầy le le bay đi
chỉ còn chiếc lá cuối xuân
đang hỏi gió
cách rơi chậm cho điệu Valse lướt trên…

niềm hy vọng mùa hè
bức bối mặt trời rót lửa
anh yêu em bằng niềm hy vọng lá

và điệu Valse lướt trên
nỗi đắng đót dại khờ
bờ môi khô đắng giọt cà-phê @
rơi vào đáy ly hoang

đôi mắt hoang sơ em hát
lời hát về mặt hồ
không sóng
chỉ là mặt hồ chết!

anh và em
hóa thành chiếc lá
cho khúc Valse lướt trên
nông sâu lòng nhau
vũ điệu gầy và cung phím loang
trầm…
gió có thể xoay xoay
ngón tay em mùa hạnh phúc đã tuột
trên cuống lá nầy
ngón chân bầy le le lướt trên
niềm cam phận

Valse vẫn nồng
và mưa nồng
có phải?…
em đã…!
em đã…!


HOÀNG THỊ THƯƠNG


Người bán kẹo kéo


Nhạc xập xình khi ông lão đi qua
Chiếc dù đỏ hơn màu nắng lửa
Che cho máy bên ông lão đầu trần
Lưng áo mồ hôi lấm tấm.
 
Hẻm nhỏ buồn tênh phơi nắng
Ông lão ngừng. Nhạc khua động trưa im.
Chỉ có nắng và mây rất trắng
Ả mèo nằm sưởi lim dim...

Tôi chợt nghe từ dĩ vãng vọng về
Tiếng kẹo rao một thời thơ ấu
Người bán kẹo không nhạc, không xe, không trò xổ số
Kẹp bên nách chiếc ghế xếp đơn sơ
“Kẹo kéo đây...” lanh lảnh gọi mời
Bầy con nít xúm quanh không kịp kéo
Chút ngọt bùi thơ dại chẳng phôi pha!

Chiếc máy hát bắt đầu đổi điệu
Bản cải lương buồn não nuột trong trưa
Lòng tôi chợt như ngày thơ dại
Không tiền mua kẹo đứng rưng rưng...

Bản cải lương vẫn da diết điệu sầu
Trưa vẫn nắng. Xóm nghèo vẫn vắng.
Ả mèo vẫn lim dim phơi nắng
Khúc kẹo nằm đợi kéo thiu thiu...

Đã lâu lắm giữa hai lần mua kẹo kéo
Cũng thật khác nhau lối bán hai thời
Nhưng đói nghèo nhức nhối vẫn như nhau
Ông lão đi xa... tiếng nhạc xập xình!


NGUYỄN VĂN THANH


Những mũi kim lặng lẽ


Những mũi kim lặng lẽ xuyên qua sớ vải
người đàn bà
vá chiếc áo rách cho chồng
nhíp chiếc quần sứt chỉ đứa con thơ

Những mũi kim lặng lẽ xuyên qua đêm
người đàn bà
vá từng tiếng khóc
nhíp từng hạt nước mắt khô

Những mũi kim lặng lẽ xuyên qua hồn
người đàn bà
không thể vá mảnh tim đã vỡ
khi chồng khuất núi

con khuất sông!


NGUYỄN BẮC SƠN


Trà Cú Sơn

                           Tặng LT

Phiêu bồng, núi lẫn trong mây
Có người thôn nữ loay hoay hái Đào
Ờ trong những hạt mưa rào
Sáng nghìn con mắt nhìn vào cõi Tâm


NGUYỄN THỊ ANH ĐÀO


Này đốm lửa


Này đốm lửa
cháy lên từ tâm em không tĩnh lặng
lạ gió
lạ sương
ngưỡng vọng điều hư vô trên hình dung khói thuốc
chiều hôn nhẹ những nụ môi lên tóc
ngang qua cuộc đời bỏ trống bước chân đau?

đau đáu nhớ nhau như mùa sông cạn nước
thác ghềnh cơn giông
tuổi lên tóc môi bạc mờ những vết chân chim chiếc võng thời gian từ tốn
ngưng giữa lời chưa buông?

Này đốm lửa
vừa lóe sáng cuối mắt anh
không dưng em cười chiều rơi trong thoáng giây hờn giận
không dưng em khóc như ngày trôi đêm trả về tàn trắng
đốm lửa đó
vút mũi tên lên trời
khảm những lời có sóng

chiều nay đưa nhau về chốn bình yên
để nhìn một vùng trời chớm nắng

à
mây bay ngang đầu nửa đời còn khất nợ
cuộc tình rong!

(254/04-10)



 

 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật

  • Fan Tuấn Anh - Trần Văn Liêm - Lê Tấn Quỳnh

  • Nguyễn Thiền Nghi - Nguyễn Thống Nhất - Hoàng Thụy Anh - Triệu Nguyên Phong - Đặng Văn Sử - Ngô Minh - Nguyên Hào

  • Hoàng Ngọc Châu - Trần Ngọc Trác - Nguyên Phong - Nguyên Quân - Biển Bắc - Phạm Bá Thịnh - Từ Hoài Tấn


  • NHƯ QUỲNH DE PRELLE

  • LGT: Biển đang quặn mình trong nỗi đau mù tối, đầy phẫn mù và bi thiết. Lời nguyện cầu cho những sáng trong cháy rực đêm sao, trả lại màu xanh yên bình vốn dĩ muôn triệu năm. Chúng ta đang tự trôi dạt, "kéo theo những đàn cá lặng im" và nếu như biển mãi im lặng, màu bạc nhường chỗ cho tối tăm, tan tan bọt sóng. Những câu thơ của Như Quỳnh De Prelle đã dội vào tâm khảm chúng ta như thế, trong những ngày tháng 4 rực nóng.
    Trường Giang gt.

     

     

  • Nguyễn Minh Khiêm - Trần Võ Thành Văn - Bùi Hoàng Vũ - Khaly Chàm - Nguyễn Hưng Hải

  • Với Vũ, thơ là một cuộc thăm dò, một cuộc thăm dò vào nội giới, vào những va chấn, những áp chế và con đường giải phóng những áp chế ở nội tại. Đọc thơ Vũ khiến chúng ta hoang mang trước thế giới đã trở nên bất ổn. Khát vọng về một thực tại hợp nhất đã tiêu tan, giờ đây, cái trình ra trong thi giới của Vũ là một thế giới bất định, mơ hồ và hoài nghi. Một thế giới không thỏa hiệp với những xúc cảm đèm đẹp mà ngược lại, đó là tiếng nói của sự gây hấn, ít nhất cũng là gây hấn với chính thi sỹ trong cơn siêu thực hoang lạnh của chữ.
    S.H

  • LTS: Đã có đến 15 tập thơ BTT đến với bọn đọc theo phương châm các tác giả cùng với Hội Văn học Nghệ thuật hợp sức xuất bản. Chúng tôi xin giới thiệu 3 chùm thơ của 3 tác giả có tập thơ đầu tiên đến với bạn đọc: Anh Hải Kỳ, anh Vĩnh Nguyên và anh Nguyễn Loan.
    Sông Hương

  • Phan Lệ Dung - Đoàn Trọng Hải - Nguyễn Thánh Ngã - Huỳnh Minh Tâm - Hoàng Vũ Thuật - Võ Ngột - Huỳnh Văn Dung - Tần Hoài Dạ Vũ - Trần Quốc Toàn

  • LGT: Một lần nữa, trái tim lương tri của nhân loại bị tổn thương. Sau vụ khủng bố kinh hoàng ở Paris năm ngoái, mới đây 34 người thiệt mạng và hơn 200 người bị thương, đến từ 40 quốc gia trong vụ nổ bom tại sân bay và bến tàu điện ngầm ở Brussels ngày 22/3.  "Tinh thần Brussels" đồng loạt được thắp sáng khắp nơi trên địa cầu.

    Sông Hương trân trọng giới thiệu bài thơ "Không khóc ở Brussels", tưởng niệm các nạn nhân trong vụ khủng bố vừa qua, của nhà thơ nữ Như Quỳnh de Prelle, hiện đang sinh sống và làm việc tại vương quốc Bỉ.

    (L.V.T.G)

    NHƯ QUỲNH DE PRELLE

    thơ

     


  • NGUYỄN NHÃ TIÊN

  • Bạch Diệp - Nguyễn Đông Nhật - Nguyễn Ngọc Hạnh - Trần Huy Minh Phương - Ngô Minh - Nguyễn Thiền Nghi - Lê Vĩnh Thái - Từ Nguyễn - Nguyễn Duy Từ - Phan Trung Thành - Nguyễn Man Kim - Đoàn Mạnh Phương - Nhất Lâm - Vĩnh Nguyên - Mai Văn Hoan - Ngàn Thương - Nguyễn Văn Quang