Thơ Sông Hương 04-2009

14:50 28/04/2009
Lê Ngọc Thuận - Từ Dạ Thảo - Đặng Hùng Thường  - Tuệ Lam  - Hoàng Thị Thiều Anh - Trần Tịnh Yên - Nguyễn Hoa - Nguyễn Thị Tân Hoa - Đỗ Văn Khoái - Nguyễn Thụy Kha


LÊ NGỌC THUẬN

Không sắc

Rượu mệ Năng liêu xiêu thân pháp
Trăng Vỹ Dạ thăm thẳm mù sương
Nguyễn tiên sinh cột tóc dây thun
Với cơn say ôn-tân tri-cố

Tim con người trùng tu tôn tạo
Nỗi cô đơn không rõ mặt mày
Ngôn ngữ cũng man khai lý lịch
Huế kỳ nhân đỏng đảnh ven sông

Có gã điên lêu bêu trên phố
Bụng đói meo, danh không, vọng không
Gã nhe răng cười văng nước bọt
Chắc rằng gã không phải đại gia

Chút tịch mịch khô vần héo điệu
Người đàn ông ẩn mình trong thơ
Đã qua sông, mơ hồ tâm huyết
Quay lại bờ, nhan sắc tàn phai

Tu hành không tới nơi tới chốn
Buồn chiều boleroo hát chơi
Kẻ sĩ bao năm chừ nhậu sĩ
Mõ chuông chay mặn hề! Sắc không.

TỪ DẠ THẢO

Một ngày trong đời Chagall

Buổi sáng vỡ vụn thành nhiều mảnh
Trong ghetto nào dành cho người Do Thái
Bóng ai đang bay trên vòm trời
Trong tiếng vĩ cầm xanh lên da non

Có tình yêu dành cho nước Nga. Có nỗi đau dành cho nước Nga. Những linh hồn bị đánh cắp số phận, những nét vẽ máu ứa ra từ móng tay. Gương mặt một người không nhớ rõ, ngồi trên máng xối gặm cà rốt.

Không lời chào trước lập thể, những con bò bị chia thành nhiều mảnh, những ngôi nhà bị chia thành nhiều mảnh, những bông hoa bị chia thành nhiều mảnh, những quả lê vuông trên chiếc bàn hình tam giác…, không phải của tôi.

Con đường đến Paris
Cùng cực hay vô vọng cũng như nhau
Nghệ thuật là sự khước từ
Như miếng gạc xa lìa vết thương

Không vinh danh ngày lên ngôi biểu hiện. Sự va đập thân xác. Những con bò cong vẹo, những ngôi nhà cong vẹo, những bông hoa cong vẹo, ý nghĩ bay trên đầu sự vật, xoắn vặn và đứt gãy…, tất cả không dành cho tôi.

Đi về phía mặt trời
Đừng hỏi tại sao là màu xanh
Một con bò trong một con bò
Anh đã từng nhìn thấy

Dưới mái tóc xoăn kia là ngọn gió. Thổi ra từ ô cửa nhỏ. Thổi qua nhiều ngã đường khói bụi và xú khí. Những con cá mòi hy sinh cho nghệ thuật. Một gam màu không ai vẽ nổi.

Buổi sáng của ngày chưa đến
Buổi sáng của ngày đang đến
Âm thanh nào vang lên
Witebsk
Witebsk
Bóng anh chìm vào ô cửa nhỏ
Như vết thương rồi xanh lên da non

Trong ký ức người không cùng thời
Anh dừng lại trên đường
Một chấm xanh
lộng lẫy.

ĐẶNG HÙNG THƯỜNG

Tôi

Khi chú ngựa buồn về nghỉ mệt bên sông
Em vốc nước thấy tay mình hóa thạch


Tôi lịm đi trong mạch tưởng riêng
Ngôn ngữ thoát khỏi sự kiềm tỏa
Chẳng là gì cả
Đôi mắt em cứ buồn
Và như thế tôi nghĩ rằng
Tiếng chim ngày xưa
tinh khiết
Duy chỉ có nó là tinh khiết…

Tôi không biết làm gì,
Thật sự không biết
Ngoài kia
Dòng sông thao thiết
Chảy
Tôi không hề chảy
Mà cũng không hề bình yên…
                                   
10.96

TUỆ LAM

Vũ điệu

               
Tặng L.

Em thắp lên khoảng chiều xanh lắm
Phía ấy con đường anh qua
Phía ấy hút tầm mắt em
Những bông bằng lăng nở muộn

Em khe khẽ hát
Mắt lung liếng cười
bầy chim sẻ màu vàng kim
đuổi bắt trên cánh đồng nhìn em ngơ ngác

Ô cửa vuông nhà em
bốn mùa đong đầy phiền muộn
màu nắng anh mang tới
trong veo nụ cười trẻ thơ

em thả bước đường khuya
cắn quả táo xanh giòn
xua ký ức chông chênh tháng ngày dài khắc khoải
anh nghe không khát khao
dềnh lên như lớp lớp sóng dài

Em tan chảy
Sóng yêu thương cuộn trôi phiền muộn…
Em lung linh tỏa sáng
Rơi và bay trên từng cung bậc
Không nhịp phách
Quay cuồng vũ điệu yêu anh…
                               
6-2008

HOÀNG THỊ THIỀU ANH

Em bước vào đời tôi

Em bước vào đời tôi
Bằng lời ca êm ái.
Ru hồn tôi dịu vợi.
Vần thơ mẹ đưa nôi.

Em bước vào đời tôi
Bồng bềnh làn tóc rối.
Tôi hong đời mộng mị.
Tình ngập ngời lên ngôi.

Em bước vào đời tôi
Một đời tôi băng giá.
Một đời tôi sa ngã.
Một đời tôi chơi vơi.

Em bước vào đời tôi
Vì sao khuya lẻ bóng.
Chợt giật mình sóng sánh.
Tôi tìm tôi trong đời.

Hỡi em yêu dấu ơi!
Cuộc đời tôi chỉ một.
Trái tim tôi chỉ một.
Hiến dâng em cả rồi…

TRẦN TỊNH YÊN

Ảo khúc

Không còn màu xanh mát mẻ của đất thơm
Những con đường tình như cổ thi
Đêm như thiếu nữ dạ hành chân đất
Ấy là khi tôi nhận ra sương khói phù vân
cùng bụi đường trộn lẫn với hy vọng
buồn vui của những tháng ngày
                              yêu em nghiệt ngã
Em đã thổi tắt ngọn nến tân hôn
Khép lại những gì tôi mang theo đã cạn khô
Qua rồi bước chân em vàng óng
chạm vào sâu thẳm tình tôi
Sau đám bụi mù của sấm rền và ánh sáng
Là bóng tối phủ đầy trái tim rỗng không
Tôi trải tóc ra lau khô những hạt buồn
Mơ hồ trong hương trời có hương
của hình hài em ngào ngạt sen tươi

Thời gian trùng điệp đi qua
Đời không ngừng rót xuống
Nhưng lòng tôi thì vẫn còn vơi!
                               
10/2008

NGUYỄN HOA

Viên mãn

Em tan vào anh
Sông vào biển
Phù sa ngọt vào mặn
Biển xanh.

Anh viên mãn
Vàng
Rạng rỡ
Vầng trăng!

NGUYỄN THỊ TÂN HOA

Nếu một ngày...

Nếu một ngày không có tình yêu
Con sóng vỗ chẳng dạt dào đến thế
Gió sẽ ngừng thổi về muôn phía
Bước chân mình chỉ lặng lẽ phố đông

Nếu một ngày không còn nữa chờ mong
Cuộc đời sẽ bình yên theo năm tháng
Bao kỷ niệm trôi vào quên lãng
Nỗi niềm mình có bảng lảng trong thơ.

Nếu một ngày thôi những ước mơ
Màu trời cũng chẳng còn xanh thẳm nữa
Trái tim chỉ làm điều muôn thuở
Nơi đi về của máu đỏ mà thôi

Nếu không anh vầng trăng cũng lẻ loi
Tiếng em hát vơi ngọt ngào say đắm
Chỉ có biển đêm nay và sóng
Thao thức cùng khoảng lặng trong em

ĐỖ VĂN KHOÁI

Nến trắng

Có một cây nến trắng
Sáng lung linh giữa trời
Hồn nhiên và say đắm
Cháy hết mình vì ai?

Có một cây nến trắng
Gần gũi và xa xôi
Đêm đêm ngọn nến ấy
Thắp trong tôi nụ cười

Với hôm buồn hiu hắt
Trên đường về gió xô
Qua đồng chiều chưa tắt
Tóc biến thành râu ngô

Có bao nhiêu sáp trắng
Tôi đem nặn mặt người
Và một đêm trăng sáng
Hoá em ngồi bên tôi

NGUYỄN THỤY KHA

Tạt

Em tạt vào anh một lạnh xuân
làm ấm lại con tim cỗi cằn và giá rét
rồi vội đi tan một cơn mơ đẹp
trống trải anh gió lùa

tháng giêng lạ kỳ Sài Gòn tuôn mưa
anh lủi thủi trong nước mắt trời khóc tân duyên vừa dứt
đến ngắn ngủi
đi tự nhiên
chẳng cách nào hiểu được
chẳng cách nào an ủi sầu thương

giai nhân ơi xin cứ lại lên đường
sau thoáng chốc tạt vào anh rong chơi một chút
đâu biết đã làm tuột rơi mong manh hạnh phúc
có khi một đời không lặp lại lần sau.

(242/04-09)

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật

  • Thái Kim Lan - Nguyễn Đặng Mừng - Đông Hương

  • Tuệ Lam - Nguyễn Việt Chiến - Nguyễn Hồng Hạnh - Phạm Bá Thịnh - Võ Quê - Nguyen Su Tu

  • LGT: Thông Thanh Khánh - người bạn Chăm mới đến với trang thơ Sông Hương vốn là nhà nghiên cứu và giảng dạy văn hóa Chăm ở một số trường Đại học phía Nam.


  • PHAN TRUNG THÀNH

  • Trần Phương Kỳ - Phương Uy - Lê Thu Thùy - Lê Hưng Tiến - Trần Thu Hà - Đức Phổ - Hồng Vinh - Nguyễn Thiện Đức - Lê Hà Ngân


  • PHẠM XUÂN PHỤNG


  • TỪ HOÀI TẤN

  • LTS: Nhà thơ Phạm Thị Phương Thảo bước vào làng thơ từ rất sớm, nhưng phải đến sau này chị mới cho xuất bản những ấn phẩm: “Dòng sông khát vọng” (thơ - Nxb. Văn học 2010), “Hoa nắng” (thơ - Nxb. Văn học 2011), “Trao em mùa hạ” (thơ - Nxb. Hội Nhà văn 2012), “Khúc ru nơi lưng núi” (thơ - Nxb. Hội Nhà văn 2012), “Hà Nội dấu yêu” (tản văn - Nxb. Hội Nhà văn 2013).


  • TRẦN ĐỨC LIÊM


  • Vân Nguyễn - Phạm Trường Thi - Hồ Đắc Thiếu Anh - Đông Hương - Phan Như

  • Phạm Ngọc Túy - Hà Duy Phương - Ngô Thị Ý Nhi - Phan Lệ Dung - Lê Vĩnh Thái - Đức Sơn - Nguyễn Hoàng Thọ - Mai Văn Phấn - Huỳnh Ngọc Thương - Lan Hoàng Miên

  • LGT: Sinh tháng 10, tuổi con Ngựa, là tác giả truyện ngắn với tên thật Vũ Thanh Lịch, Nguyễn Hải Minh là bút danh dành cho thơ, chị hiện công tác tại Hội VHNT Ninh Bình. Hải Minh làm thơ lúc 16 tuổi, thơ của chị ăm ắp hơi thở của núi, vị mặn của biển, cùng những vui buồn mê thức trong cõi tình, cõi người mang mang… và cũng có lúc mê đắm, mải miết như con ngựa hoang rong ruổi qua từng cung bậc cảm xúc. Nhân ngày Phụ nữ Việt Nam 20/10, xin giới thiệu đến bạn đọc chùm thơ tác giả trẻ Nguyễn Hải Minh.
    Tường Thi (gt)

  • LTS: “Niềm đam mê vô tận của tôi là đọc, làm thơ, viết văn và khao khát đến cháy bỏng là có đủ thời gian để thực hiện niềm đam mê ấy”. Khát khao ấy đã đi cùng năm tháng với nữ thi sĩ Vũ Thiên Kiều từ khi còn là cô học trò giỏi văn toàn quốc (1985), cho đến hôm nay, khi công tác tại Ban Dân vận huyện Hòn Đất, tỉnh Kiên Giang.

  • Ngôn ngữ như một phương tiện truyền đạt thông tin, đối với thi sĩ, ngôn ngữ là công cụ để truyền cảm xúc của mình đến mọi người. Người làm thơ, điều quý nhất là cảm xúc. Nghệ thuật tu từ là phần kế tiếp để tác giả chia sẻ trọn vẹn cảm xúc của chính mình đến với mọi người.

  • (SHO). Người đã ra đi thật rồi

    Đại Tướng Huyền Thoại của chúng ta – Đại Tướng Võ Nguyên Giáp

    Người Đại Tướng Vĩnh Viễn, Người Đại Tướng Của Nhân Dân