Thơ Sông Hương 04-2004

10:36 30/07/2009
Phạm Xuân Trường - Đức Sơn - Hoàng Quý - Hoàng Niên

Mỵ Châu Trọng Thủy (Ảnh: tuanvietnam.net)

PHẠM XUÂN TRƯỜNG

Truyền thuyết Sơn Tinh Thuỷ Tinh

Giá mà chẳng có Mỵ Nương
Thế gian đâu lắm tai ương đến giờ
Giá ngày ấy chẳng có vua
Thảo dân đâu hoá trò đùa nỗi đau!

Thánh thần lừa miếng hại nhau
Trách chi nhân thế khổ đau kiếp người
Bầy tôi đến thế thì thôi
Mồ cha, mộ mẹ hết trôi lại tìm...

Chỉ vì một chút tình riêng
Nuôi thù chuốc hận triền miên bao đời
Cha này con ấy nối ngôi
Máu dân, xương lính trò chơi thánh thần...

Ngước nhìn lớp lớp phù vân
Người còn “bận” với mỹ nhân trên trời
Chỉ là truyền thuyết thế thôi
Câu thơ tôi bỗng nửa trôi... nửa chìm.
                                                        11/2003


Nhớ...

Chạm môi vào kỷ niệm xưa
Trăng tan thành những giọt mưa luân hồi
Ngang trời đọng tiếng vạc rơi
Em vào thơ bỗng thành lời tri âm

Bồi hồi mõ đổ chuông ngân
Dãi dầu đếm được mấy lần nhớ em
Nỗi buồn vô cớ nhặt lên
Vầng trăng sương giá treo trên cánh rừng

Còn duyên: đem bán ngập ngừng
Để anh mua cái dửng dưng cầm về
Trăng vàng chuốc rượu bùa mê
Gió say nghiêng cả con đê cuối làng

Nhớ em nhớ cũng vội vàng...


Truyền kiếp

Hết bà là đến mẹ tôi
Chiếc đòn gánh gánh cuộc đời... bà trao
Mẹ tôi bước thấp, bước cao
Một đời sấp ngửa lao đao thay chồng

Lũ về lấp ló bờ sông
Oằn lưng cõng cả cánh đồng lên đê
Bão giông bom đạn tứ bề
Còng lưng mẹ quẩy lời thề non sông

Chiều mưa đưa mẹ ra đồng
Chiếc đòn gánh lại rộp phồng vai con...
Hoa gạo chín đỏ bờ sông
Bịm bịp kêu suốt mùa đông kêu về...

Măng non rồi lại thành tre
Vít cong con gái nhà quê chúng mình.


ĐỨC SƠN

Lời ru ngọn lửa

Ta nghiêng gió chọn lời ru ngọn lửa
Ru à em... nồng ấm lửa ngày mai
Ta cứ mặc đêm nay về lạnh giá
Lửa đam mê liu riu cháy thật thà

Dẫu khuya khoắt cửa phòng em chưa khép
Giọt sương môi, tàn tro trắng ủ ta
Vầng hắt sáng em mồi thêm lửa
Lửa, lửa về triệu độ mà em

Ta giấu kín râm ran lửa hát
Hành khúc xanh, lửa nhớ chuyện xanh
Ngày chưa tắt ta giành nhen cho kịp
Con cúi chưa tàn thì thầm lửa miên man

Chợ đời dài có lần xa bếp lửa
Ta xa em đóng băng rượu vô hồn
Vì lỡ chuyến à em... lửa nhỡ
Ta lỡ em rơi lửa thật vàng.


Lời thỉnh cầu chiều

Như chiều buông con nước đang lên
Ráng ta lời nhắn gửi
Chiều ơi! chiều rơi rơi chậm lại
Cho ta níu lảnh lót tiếng cười

Chiều sưởi ấm cánh đồng ta mùa đầu gặt hái
Ly ly trắng ngút mắt tìm
Khoảng trời âm âm chưa lọt
xuân chiều

Ta biết chiều gượng nắng vậy thôi
Dẫu óng chiều mật rót
Không che nổi chiều nhịp đập
Có biết chiều chiều dựng xé
cơn dông

Nhớ lay xa chiều phía cháy lòng
Ngơ ngác biết ta khờ dại
Ta ru trong veo mắt chiều ngoái lại
Và ngồi nghịch cát nói một mình
Chiều đừng lấp cát dấu lời ta

Lời thỉnh cầu!
Chiều ngưng ngưng trôi
Chiều hãy nghiêng trao cho ta lời báu vật.
                                Ngày thơ Việt Nam 2004


Không tên số 6

Ta gieo em trót lời đầu năm
Rung khẽ chuông niệm cầu màu hoàng yến
Lởn vởn hoa khôi và tri âm
Như những dãy nến cung điện
Soi vào em chiếc nhẫn khoe ngón tay ngà

Ta tin ta lấp kẽ hở chói loà
Tuổi vút lên không chối từ âm thầm nghiệt ngã
Lời nói thánh đường hoa trái
Trang sức một thời, nhưng thua cỏ vẫn xanh

Em ngân nốt trầm cao thượng
Lời đào thắm cám dỗ mùa xuân
Trải thảm phong trần
Để nhìn tim em phập phồng
                                   vào lễ hội

Em đi đâu vời vợi?

Ngụp lặn chiêm bao thấy em về
                                   vào tranh
Em vương miện ta mai sau không đổi khác


HOÀNG QUÝ

Và...
         Những khoảnh khắc


Mẹ sinh tôi
Tháng 3 rét nàng Bân tái tàu lá cọ
Chim chiềng chiềng tha trái gắm xanh
Quả sim dại chưa tới mùa ngậm mật
Và hoa lau bạc trắng con đường...

Tôi khôn lớn bởi xanh xao của mẹ
Túm măng bòn, lọn sắn, mớ rau môn
Câu mẹ hát xót cả miền che chở
Cái cò...
Là...
Cái cò con!

Em có biết tôi tuổi vừa lẫm chẫm
Mới thạo gọi cha ơi, cha đã đi rồi
Anh tôi mất ở Điện Biên tháng năm mùng bảy
Cha theo anh, bỏ tôi lại trên đời

Rồi năm tháng với rất nhiều dữ dội
Tôi lớn vội vàng như không thể thiếu niên
Tổ quốc lại một phen binh lửa
Tôi ba lô con cóc lên đường

Tôi đã đến nhiều nẻo đường xa lắm
Đã đợi thư nhà bên những hút bom
Đã đào huyệt chôn nhiều đồng đội
Đã sốt rét rừng, đã đói muốn điên lên
Những khi ấy gương mặt người rất thật
Gương mặt người như lửa thắp từng đêm
Bao trai gái muôn miền tụ lại
Anh trai Tày hát với chị Kiên Giang
Vài viên ký ninh xẻ làm mấy nửa
Mong nhau lui cơn sốt trong rừng
Bi đông nước chia từng ngụm nhỏ
Lá trung quân biếc ở trong hồn...

Trở lại quê trong một ngày rất nắng
Chả có mấy nhà vắng chiếc khăn tang
Bè bạn cũ chỉ còn lác đác
Không may mắn như tôi, họ nằm lại chiến trường!

Những đám trẻ rủ nhau ra thành phố
Mắt tròn to ít nhớ, nhiều quên
Có lớp người sáng trưng như vàng khối
Và lớp người như chẳng hề quen

Em có biết bây giờ tôi rất lạ
Tôi hay buồn, hay cáu rất vu vơ
Cơn sốt rét từ lâu không sốt lại
Sao đêm đêm cái lạnh cứ theo về
Em có biết giờ thì tôi đã khác
Chán mặt mình tôi giấu mặt vào đêm
Tôi nhang nhác con thò lò hai mặt
Mặt ngửa vung vinh
Mặt sấp ăn tiền

Những khoảnh khắc đời người, khoảnh khắc
Ác - Thiện, vinh hư, giả ảo, bon chen
Tháng tôi sinh
Rét nàng Bân tái tàu lá cọ!
Và lau kia... bạc trắng con đương
                                                2003


HOÀNG NIÊN

Nước mắt

Nước mắt chảy ra
Nước mắt chảy vào
Chảy ra chát mặn
Chảy vào đắng thay!
Chảy ra mưa gội gió bay
Chảy vào nuốt hết những ngày bão giông
                                                              1/2002


Bóng

Phía trước sáng ngọn đèn
Phía sau lẻ loi bóng
Mấy ai để ý bao giờ?
Mải đọc báo làm thơ
Rượu nhấp tan vào máu
Quờ cổ chai lạnh khô
Phía trước đèn thêm sáng
Còn chữ chảy qua hàng
Khuya khoắt không ai thấy
Bóng biết gửi hồn sang.
                                                9/2003

(182/04-04)

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • Huỳnh Quang Nam - Huy Phương - Trần Dzụ - Trần Hữu Lục - Lê Huy Mậu - Tôn Nữ Ngọc Hoa - Hồ Ngọc Chương

  • ĐINH THỊ NHƯ THÚYĐã buồn trước cho những ngày chưa đếnnhững chia xa đang sum họpnhững mỏi mệt đang hân hoannhững bóng tối khuất lấp đang rực sángĐã nhìn thấy vết chémròng ròng máu đỏ tươi trên da thịtnhư nhìn thấy bước chân người hành khấtchậm rãi lê trên đường

  • Ở những đỉnh cột

  • Sinh năm Nhâm Thìn, Phan Văn Chương từng tham gia quân đội, hiện là hiệu trưởng trường THCS Quảng Phương, huyện Quảng Trạch, tỉnh Quảng Bình. Thơ đến với anh như người tình muộn. Có điều anh biết chọn lọc, học hỏi, vượt qua những cản trở thế tục, tiếp thu cái mới của đời sống văn học hôm nay đang chuyển đổi. Nhờ thế thơ anh sớm tạo được không gian riêng, cách nói riêng. Phan Văn Chương chứng minh rằng, ở bất kỳ lứa tuổi nào, người ta vẫn có thể tìm cách vượt lên, nếu tự mình khai phá, xác lập được con đường mình đang đi.                                     HOÀNG VŨ THUẬT

  • Hoàng Vũ Thuật - Lê Thái Sơn - Thiết Mộc Lan - Ngô Hà Phương - Lê Tấn Quỳnh - Nguyễn Quốc Hiền - Phan Bùi Bảo Thy

  • Năm sinh: 1950Quê quán: Đại Lộc, Quảng NamThơ đã in trên nhiều báo, tạp chí, tuyển tập (1971- 2004)Đã xuất bản: Trong hoàng hôn gió  (1995), Trăng của ngày (1999), Thơ bốn câu (2001), Bài ca của gió (2002), Phía sau tôi (2003).

  • Bóng xưa            Đập cổ kính ra tìm thấy bóng                Xếp tàn y lại để cầm hơi                                                Tự Đức

  • TRẦN PHƯƠNG TRÀ                                                 Kính viếng bác Hoài Chân Nguyễn Đức Phiên.                 đồng tác giả “Thi nhân Việt Nam”, 1941

  • Từ Nữ Triệu Vương - Trần Thị Vĩnh Liên -  Chử Văn Long - Lê Văn Kính - Nguyễn Quốc Anh - Ma Trường Nguyên - Tôn Phong -  Nguyễn Thánh Ngã - Ngô Đức Tiến - Đặng Nguyệt Anh

  • Lam Hạnh - Tuệ Lam - Chử Văn Long - Nguyễn Man Kim - Hoàng Vũ Thuật - Khaly Chàm

  • Tên thật: Nguyễn Phạm Tú TrinhSinh 1983Sinh viên Khoa Ngữ Văn - Đại học Khoa học Xã hội và Nhân vănGiải nhất cuộc thi thơ “Đất nước và lục bát” của báo Tuổi Trẻ. 2003.

  • NGUYỄN TRỌNG TẠO chọn và giới thiệuThời Thơ Mới ở ta đã có thơ hình thoi, thơ hình tam giác, thơ hình thập giá... Và bây giờ thơ “tân hình thức” của người Việt ở hải ngoại cũng đã làm nao lòng một số người làm thơ trong nước. Những loại thơ hình thức ấy thường là bắt chước những cách tân kỳ dị của thơ phương Tây từ thế kỷ XIX đến ngày nay. Thực ra thì thơ chữ Nho ở ta cũng đã từng có thơ hình tròn, thậm chí có bài đọc được đến 18 cách, nhưng những “người hiện đại” ở ta lại thường vẫn chuộng thơ Tây và từ đó cũng “sáng tạo” ra những hình thức kỳ dị khác gây chú ý cho người đọc (xem).

  • …Cả rừng cây thấy mẹ cườiMẹ ơi! nước mắt đầy cơi đựng trầuThác ngàn xa vẫn nguyện cầuVô thường! mẹ nhuộm biếc màu trời xanh.

  • Có phải em là HuếDùng dằng tôi chẳng muốn xaHỡi em gái Huế dạo qua bên cầuMắt đen, tóc mượt mái đầuCười duyên như thể từ lâu thương rồi

  • Minh Đức Triều Tâm Ảnh - Tùng Bách - Nguyễn Sĩ Cứ - Lê Anh Dũng - Văn Công Hùng - Lê Thiếu Nhơn - Công Nam - Nguyễn Thiền Nghi - Nhất Lâm - Ngô Minh - Trần Văn Khởi - Lê Ngã Lễ - Trương Đăng Dung - Đặng Kim Liên - Tạ Vũ - Nguyễn Ngọc Phú - Nguyễn Hàn Chung

  • Sinh năm: 1952 tại Nga Sơn, Thanh Hoá.Hiện đang công tác tại Hà Nội.Tiến sĩ Sử học, Phó giáo sư Xã hội học.Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam

  • ...Ta cứ hẹn gặp nhau nơi HuếGió xòa lang thang tóc thả mờiMắt lá nghiêng cười cho ai đợiAnh để lòng bỏ ngỏ cõi hoang...

  • Khoảnh khắc               Cõi yêu                       Tự khúc