Trần Huê - Thảo Thư - Phan Văn Chương - Nguyễn Trọng Lĩnh - Hà Phi Phượng - Trần Thanh Thoa - Lê Viết Xuân
Tác phẩm "Hoa chuối" (Acrylic, 70cm x 70cm) của họa sỹ Hoàng Phúc Quý
TRẦN HUÊ
Cuộc đời dòng sông
làm mẹ bao mùa
Cuộc đời dòng sông làm mẹ bao mùa
Mùa thứ nhất
xuân đầu tiên sông êm dải lụa.
Mùa thứ hai
Gió mang cơn gió nồm Nam
Mùa thứ ba
Đục ngầu lũ cuốn
Mùa thứ tư
Sông buốt giá bàn chân
Sâu đến mấy tầng đời sông không thể kể hết cho ai
Kể cả chính nông sâu hay vỗ bờ theo triều lên bến vắng
Cuộc đời dòng sông
Ru giấc ngủ phù sa
Đất mới đựng ngôi nhà bên trong nụ hôn mở mắt
Tiếng khóc cất lên sau chín tháng
Đời sông
Phẳng lì đời sông bão táp
viết lên nét chữ nghìn năm
Đời sông không một lần trang điểm
Chỉ rửa sạch mọi ưu tư
Chỉ ngọt lành mía mật
Tu hú cất lên
Soi khuôn mặt mình
Tiếng gáy cất giấu vào đời sông
Vỗ cánh về nơi con nước
Những chú cá mở mắt
Câu thơ mắc cạn
Câu thơ thả cần câu để không làm mồi con cá
Chỉ kể với bao mùa đời gánh nặng dòng sông.
THẢO THƯ
Phía sau vòm lá
Có mùa hạ thâm u
trốn sau vòm nắng lá
Tôi có thể nói với em
một bí mật
được không?
Tôi có thể nói với em
nỗi hoang mang lạc mẹ
cánh đồng chiều mang mang tiếng hú
những cơn mưa trùng trùng
dòng sông nước xiết
bãi cát trơ lòng
hay có khi chỉ là
một con giun
chụt lại
trước hơi lạnh lưỡi cày
Làm sao tôi nói hết
làm sao em thấu được
nên tôi đã vô hình
nên em xanh nõn
Có con nhện
chăng tơ
giữa hai chiếc lá
lặng thinh
.png)
PHAN VĂN CHƯƠNG
Cao nguyên đá
Lưỡi đá lởm chởm dựng ngược bên trời
mây trắng
chen ngựa trắng
chở khát khao một vòng ôm chợ tình Khau Vai
thẳm xa tiếng vọng ngựa hí
ngược dốc
lốc cốc
nhịp núi
nàng đội chiếc mũ thổ cẩm
hàng tua rua sắc màu buông thõng
bóng chiều chín mẫy
cong cong hẻm vực Mã Pí Lèng
mùi thắng cố
ruộng bậc thang
trôn ốc
chon von
ngôi nhà như một chấm mơ hồ
môi hoa
tam giác mạch
cao nguyên bầu rượu nóng ran
muốn vít cần nhưng sợ thiếu mấy tháng mấy ngày
ngược dốc cao nguyên đá Đồng Văn vịn theo
tiếng khèn A Páo
mù say say
lò say say ngày trở lại
Thẩm Mã đèo.
NGUYỄN TRỌNG LĨNH
Chiếc bóng thời gian
Tôi vẽ nét cọ hồn nhiên lên chiếc bóng thời gian
cánh diều chao nghiêng cánh đồng nắng mật
quạ liếc mỏ sừng trâu săm se mồi bắt
cọ cựa nhột mình lất phất mưa rơi
đám chúng tôi còn đá bóng rơm ướt như chuột lột phả cười
chiếc bóng xanh lúa thì con gái
mỗi ngày trổ một hoa tươi
rôm rả khoảng đời
Tôi vẽ hình em lên chiếc bóng thời gian
nét cọ li tâm giữa một hình một bóng
cánh phượng hồng rơi chia đôi bờ mặt phẳng
một nửa thương thầm một nửa nhớ xa xăm
chẳng biết từ lúc nào em hóa áo thời gian
choàng vào tôi vô hình không mà có
đã hơn một lần tôi dằn lòng cởi bỏ
nét cọ run run bối rối vô cùng
Tôi vẽ bóng tôi lên chiếc bóng thời gian
mang tất cả hình hài cây ký ức
những mùa không chắc lép
ngọt đắng nảy mầm trên nhánh rêu phong
.png)
HÀ PHI PHƯỢNG
Thắp
Thắp lên một niềm tin
trong đêm mảnh nến cháy
mùi thảo mộc ân cần can vết gãy
Thắp lên một bình minh
tiếng nước reo vườn thơm
cánh hồng thấm nắng mới
rung rinh hạt chữ
giọt mồ hôi sau vầng tóc của anh...
Thắp lên một vòm xanh
bằng nhiều màu không xanh
lặng lẽ nỗi niềm
lá mục.
TRẦN THANH THOA
Giấc giao mùa…
Bầy sẻ nâu chở mùa về hiên cũ
Trăng cuối chiều ru khẽ ngọn hoa lau
Miền cỏ thơm đôi cánh chuồn bay lạc
Phải chăng gió vừa ngân khúc giao mùa?
Sương lạnh vương bước ai về thổn thức
Con ngõ dài đã rợp tím sầu đông
Phía sa mù tiếng gà buông lặng lẽ
Sợi khói đồng buộc lưng gió du miên
Ngang vườn cũ nghe ấu thơ vẫy gọi
Tiếng chim trời thầm hót lời nhớ thương
Mẹ gánh chiều qua những triền hoa nở
Đổ đầy hương trong giấc mộng giao mùa
Mắt hoàng hôn vỡ giọt mưa thánh thót
Thềm giếng rêu thăm thẳm tiếng vục gầu
Phiến sương loang màu bể dâu tóc mẹ
Hoa khế rụng trên cánh gió chiêm bao…
LÊ VIẾT XUÂN
Về nơi ước hẹn
Về thiền viện Trúc Lâm Bạch Mã
Sáng mùa thu nắng tỏa xanh trời
Lắng xanh trong êm ả Hồ Truồi
Nơi sơn thủy, đất trời gặp gỡ
Nơi một thời cam go, gian khổ
Lối mòn nào còn dấu chân anh
Ơi những người chiến sĩ vô danh
Nghe mát lành căng tràn rừng thở
Con đò nối đôi bờ thương nhớ
Chở vui buồn năm tháng lặng trôi
Chỉ Hồ Truồi mới biết mà thôi
Nước lách chách mạn đò tâm sự
Tiếng chim gù vòm xanh tình tự
Nâng bước chân từng bậc đá cửa thiền
Một khoảng trời quá đỗi bình yên
Hương hoa cỏ ngọt ngào lan mãi
Nắm tay em, đất trời gần lại
Lòng dịu êm, lằng lặng mây trôi
Đắm đuối xanh sắc nước Hồ Truồi
Mang theo về, bài thơ nơi ước hẹn.
.png)
(TCSH48SDB/03-2023)
Tải mã QRCode
Tuệ Lam - Nguyễn Việt Chiến - Nguyễn Hồng Hạnh - Phạm Bá Thịnh - Võ Quê - Nguyen Su Tu
LGT: Thông Thanh Khánh - người bạn Chăm mới đến với trang thơ Sông Hương vốn là nhà nghiên cứu và giảng dạy văn hóa Chăm ở một số trường Đại học phía Nam.
PHAN TRUNG THÀNH
Trần Phương Kỳ - Phương Uy - Lê Thu Thùy - Lê Hưng Tiến - Trần Thu Hà - Đức Phổ - Hồng Vinh - Nguyễn Thiện Đức - Lê Hà Ngân
PHẠM XUÂN PHỤNG
TỪ HOÀI TẤN
LTS: Nhà thơ Phạm Thị Phương Thảo bước vào làng thơ từ rất sớm, nhưng phải đến sau này chị mới cho xuất bản những ấn phẩm: “Dòng sông khát vọng” (thơ - Nxb. Văn học 2010), “Hoa nắng” (thơ - Nxb. Văn học 2011), “Trao em mùa hạ” (thơ - Nxb. Hội Nhà văn 2012), “Khúc ru nơi lưng núi” (thơ - Nxb. Hội Nhà văn 2012), “Hà Nội dấu yêu” (tản văn - Nxb. Hội Nhà văn 2013).
TRẦN ĐỨC LIÊM
Vân Nguyễn - Phạm Trường Thi - Hồ Đắc Thiếu Anh - Đông Hương - Phan Như
Phạm Ngọc Túy - Hà Duy Phương - Ngô Thị Ý Nhi - Phan Lệ Dung - Lê Vĩnh Thái - Đức Sơn - Nguyễn Hoàng Thọ - Mai Văn Phấn - Huỳnh Ngọc Thương - Lan Hoàng Miên
DUY TỪ
ĐINH THỊ NHƯ THÚY
LGT: Sinh tháng 10, tuổi con Ngựa, là tác giả truyện ngắn với tên thật Vũ Thanh Lịch, Nguyễn Hải Minh là bút danh dành cho thơ, chị hiện công tác tại Hội VHNT Ninh Bình. Hải Minh làm thơ lúc 16 tuổi, thơ của chị ăm ắp hơi thở của núi, vị mặn của biển, cùng những vui buồn mê thức trong cõi tình, cõi người mang mang… và cũng có lúc mê đắm, mải miết như con ngựa hoang rong ruổi qua từng cung bậc cảm xúc. Nhân ngày Phụ nữ Việt Nam 20/10, xin giới thiệu đến bạn đọc chùm thơ tác giả trẻ Nguyễn Hải Minh.
Tường Thi (gt)
LTS: “Niềm đam mê vô tận của tôi là đọc, làm thơ, viết văn và khao khát đến cháy bỏng là có đủ thời gian để thực hiện niềm đam mê ấy”. Khát khao ấy đã đi cùng năm tháng với nữ thi sĩ Vũ Thiên Kiều từ khi còn là cô học trò giỏi văn toàn quốc (1985), cho đến hôm nay, khi công tác tại Ban Dân vận huyện Hòn Đất, tỉnh Kiên Giang.
Ngôn ngữ như một phương tiện truyền đạt thông tin, đối với thi sĩ, ngôn ngữ là công cụ để truyền cảm xúc của mình đến mọi người. Người làm thơ, điều quý nhất là cảm xúc. Nghệ thuật tu từ là phần kế tiếp để tác giả chia sẻ trọn vẹn cảm xúc của chính mình đến với mọi người.
(SHO). Người đã ra đi thật rồi
Đại Tướng Huyền Thoại của chúng ta – Đại Tướng Võ Nguyên Giáp
Người Đại Tướng Vĩnh Viễn, Người Đại Tướng Của Nhân Dân
NGUYỄN PHI TRINH
NGUYỄN DUY
Đặng Huy Giang - Nguyên Quân - Mai Văn Hoan - Nguyễn Miên Thảo - Phan Văn Chương - Phạm Xuân Phụng