Thơ Sông Hương 03SDB-2021

10:39 11/05/2021

Trần Đức Tín - My Tiên - Nguyễn Hưng Hải - Nguyễn Đức Tùng - Phan Duy - Khaly Chàm - Huỳnh Thị Kim Cương - Đặng Như Phồn

Ảnh: internet

TRẦN ĐỨC TÍN

Chạy đi cánh đồng

con đã chạy về phía cánh đồng
chân trần và đầy vết xước
bước vương hương mạ non và có bước nhỏ máu
quay đầu lại
mùa mưa quê nghèo trùng trùng thâm quầng lên mắt mẹ
có phải không mẹ
bên kia là bầu trời
bên kia đá cũng biết khóc
cánh cò trắng mang củi lửa ra đồng đốt bớt chút long đong


con đã chạy qua mấy tuổi người mới hay mình thiếu mẹ
vạt áo nâu sòng phẳng lòng con nghẹn đắng
ai gọi đò
hay là tiếng hư không


con phải chạy qua mấy đỉnh buồn nữa mới đến
chiếc võng cuối trời
gió mùa này đong vào con tím bầm câu cổ tích
mẹ ơi
hay con quỵ xuống giữa đồng để biết mẹ
mênh mông...




MY TIÊN

Ký ức của rừng

Nơi ấy chị ra đi
Hàng cây hóa điên vì thất lạc buổi chiều
Gió tràn lên như từng đợt thủy triều
Nhấn ngọn đồi ngụp lặn trong bóng đêm


Nơi ấy chị ra đi
Chỉ còn tháng năm nằm lên men ký ức
Và những mùa thu vén vạt rừng xưa
Bỗng tìm thấy chiếc lá hồng hẹn ước
Đã gãy đôi trong hồn chị bao giờ...


Nơi ấy chị ra đi
Cánh rừng ngủ yên giữa đại dương ảo mộng
Không hẹn ngày về
Chìm sâu trong vô tận
Để lại bầu trời vuông vức những nỗi đau...




NGUYỄN HƯNG HẢI

Tiếng chuông chùa Trường Sa

Cũng như là ở đất liền
Tiếng chuông chùa gợi nỗi niềm thẳm sâu
Sóng như hết sóng bạc đầu
Biển như biển chỉ một màu xanh trong


Chuông chùa át tiếng bão giông
Át đi khô khát nhớ mong quê nhà
Như là lời dặn của bà
Lời khuyên của mẹ Trường Sa đêm về


Áp tai vào sóng con nghe
Tiếng chuông chùa cứ vọng về trái tim
Ngỡ nâng lên cả đảo Chìm
Ngỡ bay lên tựa cánh chim trên đầu


Lắng sâu - lắng sâu - lắng sâu
Tiếng chuông chùa vọng ở đâu chân trời
Mây đen tan cả đi rồi
Trăng lên, đảo khác gì nơi quê nhà


Tiếng chuông chùa ở Trường Sa
Như là tiếng của ông bà xưa nay
Ngỡ cầm lên được trên tay
Gieo vào ngọn sóng mọc đầy ánh trăng.





NGUYỄN ĐỨC TÙNG

Sương mù

Sương mù dày đặc
Một người đi
Để lại khoảng trống



Gương

Người đàn bà
Đi quá nhanh
Để lại cái bóng của mình trong gương



Mùa hè

Đôi khi một lời hứa được giữ
Hoa tử đinh hương
Nở bừng trong tối



Lý do

Có những lý do bí mật
Khiến em ngẩng đầu nhìn anh nhưng không chào
Trong chiêm bao



Mùa thu

Chiếc lá vàng đầu tiên
Rơi xuống mũ
Người ăn xin




PHAN DUY

Tiếng chuông hòa bình

Mưa lất phất chằm theo chuông vọng
núi Ngự xa mờ


Sông An Cựu mùa này trong hay đục
chỉ nghe chơi vơi
phía chân trời


Trên đồi cao ai buông nhịp
mà giọng chuông vang nghe ấm cõi lòng
chút lắng đọng
bình yên rừng núi
cùng nhau gửi những nguyện cầu


Ánh mắt đăm chiêu
vị sư già ngồi đó
bốn phía mênh mông trầm mặc dải mưa đầy


Giận ai núi tròn rồi méo
sông đục nửa dòng nửa trong vắt riêng tư


Tiếng nước non thâm trầm day dứt
hay tiếng chuông đời
pha lẫn giữa chiều mưa




KHALY CHÀM

Bâng khuâng rồi cũng hết ngày

bên kia nắng rộng khung trời tưởng tượng
vi âm rơi bí nhiệm hóa khôn cùng
tìm dăm phút khoảng ngày xanh tái hiện
thoáng dịu dàng xưa cũ giữa mông lung


hư ảo gió chẳng thể nào giữ được
tuổi thơ bay tay với chạm thinh không
diềm mây lụa viền quanh căng sợi chỉ
chao cánh diều ký ức trắng đường cong


cất lời chứ, bóng cùng ta trải nghiệm
hát ru đời chuyện sinh tử như nhiên
cái chớp mắt mộng phù du sương khói
đảo điên chưa khi bạc tóc muộn phiền


chiều cạn nắng ngậm mặt trời tứa máu
vịn thần hồn… sợ lạc chốn mê cung
phiếm ái chăng lưới tình giăng ma trận
thủy chung ơi, sao ta mãi chạnh lòng!


bên kia đêm có điểm nào để tựa
rụng vô thanh vụt tắt ngóm sao trời
vốc cát bụi xát bôi trơn vòm ngực
thơ trong tim theo máu chuyển luân hồi




HUỲNH THỊ KIM CƯƠNG

Khúc tự tình…

Gọi về năm tháng xa xưa
Cánh chuồn tuổi nhỏ như vừa bay đi
Triền sông hoa cải lỡ thì
Con đò gác mái hoài nghi tháng ngày


Đường về mưa bụi bay bay
Ướt làn tóc rối bờ vai lỡ lầm
Mẹ ngồi bếp lửa lặng thầm
Khói bay trắng cả tháng năm bạc nhàu


Lững lờ mặt nước cầu ao
Ta về đứng lại bên rào tìm em
Dòng đời gió bụi lấm lem
Biết người còn nhớ những đêm trăng vàng?


Ngõ nhà bầy trẻ râm ran
Trốn tìm, cút bắt rộn vang sân nhà
Ba ngồi trước ngõ uống trà
Ta về kể chuyện ngày qua dại khờ…




ĐẶNG NHƯ PHỒN

Tháng ba

Tôi lỡ chạm vào cái đuôi mùa xuân
Bao mầm nụ cuối mùa sực giấc
Như cố tình níu kéo
Những xanh tươi hoa trái...


Tháng ba
Tôi lùa bàn tay vào ký ức
Tuổi xuân qua tuồn tuột mỗi ngày
Vẫn chưa đủ hanh hao ngày cũ
Thấy lòng vẫn an nhiên


Tháng ba
Em rút tơ vương đan kỷ niệm
Áo hoàng hoa độ xuân thì
Những niềm yêu không bao giờ trễ
Nếu ta đã phải lòng...


Tháng ba
Không có gì phải vội


Ví dụ,
Em có lỡ vụng về đan áo
Đã có rét nàng Bân...



(SHSDB40/03-2021)





 

-

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • Tuệ Lam - Nguyễn Việt Chiến - Nguyễn Hồng Hạnh - Phạm Bá Thịnh - Võ Quê - Nguyen Su Tu

  • LGT: Thông Thanh Khánh - người bạn Chăm mới đến với trang thơ Sông Hương vốn là nhà nghiên cứu và giảng dạy văn hóa Chăm ở một số trường Đại học phía Nam.


  • PHAN TRUNG THÀNH

  • Trần Phương Kỳ - Phương Uy - Lê Thu Thùy - Lê Hưng Tiến - Trần Thu Hà - Đức Phổ - Hồng Vinh - Nguyễn Thiện Đức - Lê Hà Ngân


  • PHẠM XUÂN PHỤNG


  • TỪ HOÀI TẤN

  • LTS: Nhà thơ Phạm Thị Phương Thảo bước vào làng thơ từ rất sớm, nhưng phải đến sau này chị mới cho xuất bản những ấn phẩm: “Dòng sông khát vọng” (thơ - Nxb. Văn học 2010), “Hoa nắng” (thơ - Nxb. Văn học 2011), “Trao em mùa hạ” (thơ - Nxb. Hội Nhà văn 2012), “Khúc ru nơi lưng núi” (thơ - Nxb. Hội Nhà văn 2012), “Hà Nội dấu yêu” (tản văn - Nxb. Hội Nhà văn 2013).


  • TRẦN ĐỨC LIÊM


  • Vân Nguyễn - Phạm Trường Thi - Hồ Đắc Thiếu Anh - Đông Hương - Phan Như

  • Phạm Ngọc Túy - Hà Duy Phương - Ngô Thị Ý Nhi - Phan Lệ Dung - Lê Vĩnh Thái - Đức Sơn - Nguyễn Hoàng Thọ - Mai Văn Phấn - Huỳnh Ngọc Thương - Lan Hoàng Miên

  • LGT: Sinh tháng 10, tuổi con Ngựa, là tác giả truyện ngắn với tên thật Vũ Thanh Lịch, Nguyễn Hải Minh là bút danh dành cho thơ, chị hiện công tác tại Hội VHNT Ninh Bình. Hải Minh làm thơ lúc 16 tuổi, thơ của chị ăm ắp hơi thở của núi, vị mặn của biển, cùng những vui buồn mê thức trong cõi tình, cõi người mang mang… và cũng có lúc mê đắm, mải miết như con ngựa hoang rong ruổi qua từng cung bậc cảm xúc. Nhân ngày Phụ nữ Việt Nam 20/10, xin giới thiệu đến bạn đọc chùm thơ tác giả trẻ Nguyễn Hải Minh.
    Tường Thi (gt)

  • LTS: “Niềm đam mê vô tận của tôi là đọc, làm thơ, viết văn và khao khát đến cháy bỏng là có đủ thời gian để thực hiện niềm đam mê ấy”. Khát khao ấy đã đi cùng năm tháng với nữ thi sĩ Vũ Thiên Kiều từ khi còn là cô học trò giỏi văn toàn quốc (1985), cho đến hôm nay, khi công tác tại Ban Dân vận huyện Hòn Đất, tỉnh Kiên Giang.

  • Ngôn ngữ như một phương tiện truyền đạt thông tin, đối với thi sĩ, ngôn ngữ là công cụ để truyền cảm xúc của mình đến mọi người. Người làm thơ, điều quý nhất là cảm xúc. Nghệ thuật tu từ là phần kế tiếp để tác giả chia sẻ trọn vẹn cảm xúc của chính mình đến với mọi người.

  • (SHO). Người đã ra đi thật rồi

    Đại Tướng Huyền Thoại của chúng ta – Đại Tướng Võ Nguyên Giáp

    Người Đại Tướng Vĩnh Viễn, Người Đại Tướng Của Nhân Dân

  • Đặng Huy Giang - Nguyên Quân - Mai Văn Hoan - Nguyễn Miên Thảo - Phan Văn Chương - Phạm Xuân Phụng