Thơ Sông Hương 03-2024

08:37 01/04/2024


Lê Tấn Quỳnh - Nguyễn Ngọc Vượng - Đặng Văn Sử - Nguyễn Thị Bội Nhiên - Nhất Mạt Hương

Tác phẩm "Hoa xuân ca" (Sơn dầu, 80cm x 65cm, 2024) của họa sỹ Đặng Tiến

 TẤN QUỲNH

Hồng Hạ

Những gió đã đi qua mấy thung đồi
Xanh
Màu xanh Hồng Hạ
Cuộn tròn rơm rạ những tổ chim
Nơi bếp lửa lăn mãi tiếng cười khuya
 từng khuôn mặt ánh lên nỗi nhớ

Hồng Hạ thổi vào tôi ngọn nguồn của suối
Mải hát quên giấc ngủ mây bay
Những câu hát pha sương mù buổi sớm
 thương nhau tháng tháng ngày ngày…

Hồng Hạ rót vào tôi ly rượu đoác
Chạm môi thôi đã chếnh choáng mưa rừng
Đôi khi chỉ nhìn mưa là đủ
Buổi chia tay ngấm cả rưng rưng…

Hồng Hạ bâng khuâng
Những bình minh cứ ngọt
Để tôi đi hoài những ngày ngược gió…




NGUYỄN NGỌC VƯỢNG

Cơn mê

Rúc vào bóng râm tuổi thơ cánh chuồn vang bay thấp
Trước khi cơn bão tức tưởi đổ về nào đâu ta có biết
Lối ngô đồng hôn mê
Mùa lá rụng mùa lá sum sê cưu mang thị xã quê mình qua bao mùa
tai biến!

Sáu mươi năm gác tay qua trán
Chuồn chuồn vang vẫn rộng trời xòe đôi cánh mỏng
Che chắn mùa suy ngẫm.


Mùa thu ấy

Mùa thu ấy xui ta về Cửa Sót
Những con sóng rụng tơi bời trên bãi cát hư hao
Mây thiếu phụ rót li chiều nghiêng ngả
Hốt biển về thay áo chiêm bao!




ĐẶNG VĂN SỬ

Khung chiều lạc phím

Dưới chiếc lá thiếu con sâu nên chim nhỏ buồn đôi mắt
như mùa đông trông về xứ sở
khói lam vòng man mác trên từng phím âm giai
 em có biết không, trong giấc mơ thiếu chăn đắp mộng
lạnh lùng từ cuộc nhớ hôm nao.

Dưới bóng tre thiếu con trâu nằm nhai lại nên mục đồng
từ tạ tiếng sáo vang
cỏ miết mọc xanh xao bờ
đủ trú ẩn cho tiếng cuốc kêu vào đêm thăm thẳm
đánh thức lòng - phiên bản đàn đầy tâm can
 ai thấy từng giọt sương tách mầm xuôi về biển.

Dưới mái hiên quen từ ngày người thiếu lại
nên cuộc tình hò hẹn đến khó tin!
để kẻ gió rít qua tay làm chiếc khăn vàng bay ngược
 mưa khờ khạo miên trường đến tím nhau
 phía đàn sáu dây từ khung chiều lạc phím, còn chi?




NGUYỄN THỊ BỘI NHIÊN

Vẫn còn đây

Bên kia con đường là những mùa thu
Em và ta dắt nhau đi mãi
Như dưới bầu trời là dòng sông tuôn chảy
Dẫu chỉ là tới bể

Trong ngôi nhà trên đỉnh núi hoang vu
Em chỉ cho ta giá sương và ngọn lửa
Giữa những ngón tay đan vô thường năm, tháng
Để giữ ngày ta vẫn còn đây.

Em đợi ngày dưới những tàng cây
Ta dữ dội đắng cay và khát vọng
A ha! Nước mắt còn trong mộng
Trăng rụng vàng trên sóng và thơ.




NHẤT MẠT HƯƠNG

Ngày cạn

Khi ánh hoàng hôn vừa điểm mặt
Cơn gió thổi qua điểm cuối của ánh nhìn
Rải một nỗi buồn như răng cưa của lá.
Niềm vui
hiếm hoi
ồn ã…

Phía bên kia ngày trôi
Những vệt màu loang lổ
Vẽ dấu chân loài côn trùng rỉ rả
 những bông hoa
Muộn phiền
hắt nỗi buồn riêng.

Đôi khi
Người ta thèm sự bình yên
Hơn cả ngọt ngào
Thèm sự tĩnh lặng
Hơn sẻ chia vô nghĩa.

Màn đêm bao bọc sự cô đơn
 nỗi suy tư
cuộn mình
…nhân bản.

Ngày cạn
Từ bóng mình
Thanh thản
Chênh vênh!

(TCSH421/03-2024)
 

 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • LGT: Gia đình Kim Quý là một gia đình nghệ sĩ nổi tiếng. Chồng, nghệ sĩ Nhân dân Xuân Đàm, tác giả kịch bản đồng thời là đạo diễn của nhiều vở kịch nói, để lại dấu ấn cho nền sân khấu Việt Nam một thời không thể nào quên.

  • HOÀNG VŨ THUẬT Nếu tôi chết đi Xin cứ để bao lơn rộng mở… (F. Garcia Lorca)

  • Huỳnh Thúy Kiều - Nguyễn Đông Nhật - Thạch Quỳ - Trần Tịnh Yên - Đoàn Vĩnh Phúc - Lê Huỳnh Lâm - Khaly Chàm - Tôn Phong - Nguyễn Lãm Thắng - Đình Thu

  • NGUYỄN NGỌC PHÚ                   (Trích trường ca)

  • TRẦN HỒ THÚY HẰNG

  • TUỆ NGUYÊN

  • Trần Mạnh Hảo - Lý Toàn Thắng - Trần Bá Đại Dương - Thái Ngọc San - Trúc Chi - Phạm Tấn Hầu - Ngô Minh - Văn Tăng - Nguyễn Khắc Thạch - Lý Hoài Xuân - Trần Hải Sâm

  • Hoàng Vũ Thuật - Lê Vĩnh Thái - Nguyễn Ngọc Hòa - Nguyễn Văn Quang  - Trần Gia Thái - Hiếu Vinh - Chử Văn Long - Đông Hà - Trần Hoàng Phố - Nguyễn Hoa - Fan Tuấn Anh - Vạn Lộc - Nguyễn Thánh Ngã - Nguyễn Tất Hanh

  • LGT: Mộng là cõi cứu chuộc tâm hồn của thi nhân khi thực tại không còn là nơi để họ hiện hữu. Với Lưu Trọng Lư thì điều đó hiển nhiên đúng. Không phải một cách vô cớ mà trong Thi nhân Việt Nam Hoài Thanh viết: “Giá một ngày kia Lư có nhảy xuống sông ôm bóng trăng mà chết ta cũng không ngạc nhiên một tí nào.” Nếu thế thì đó cũng  chính là cái “mơ về”, cái “tìm đến” trong miền sáng tạo riêng của thi nhân.

  • Hoàng Vân - Nguyễn Đạt - Vĩnh Nguyên - Ngàn Thương

  • Thanh Thảo - Phạm Ngọc Cảnh - Nguyễn Thị Hồng - Tạ Hữu Yên - Bảo Định Giang

  • Vương Kiều - Lê Đình Ty - Huệ Nguyên - Từ Nguyễn - Từ Dạ Linh - Hoàng Xuân Thảo - Đoàn Mạnh Phương

  • Tôn Phong - Nguyễn Thất Hanh - Bùi Tấn Xương - Trần Thị Ngọc Mai - Nguyễn Tuất