Thơ Sông Hương 03-2023

09:01 31/03/2023


Nguyễn Thánh Ngã - Hoàng Thị Hiền - Nguyễn Ngọc Hạnh - Nguyễn Văn Thanh

Tác phẩm "Tuổi thần tiên" (Sơn dầu kết hợp vàng bạc, 109 x 134cm, 2022) của họa sỹ Đặng Thị Thu An

NGUYỄN THÁNH NGÃ

Cỏ xuân thì

 cỏ giọt sương,
Đội trời xanh nở ngực
mặt đất mềm đỡ gót chân mưa

Chú dế cơm vung cánh
lão ngựa trời mài gươm
ngọn gió sắc heo may gờn gợn
đứa bé nghèo trang vở úa bi bô…

Quả bưởi vo mùi hương tròn trịa
treo trên cành sương giá long lanh

Con sâu kèn thổi một khúc du ca
con nhện nước đạp mặt trời lướt sóng

 chăn bò đội nón lá cầm roi
tiếng nghé ọ kêu mềm ngọn cỏ

Chiếc móng non gõ trên đường nhựa
ngồi nhớ bùn chú ếch lom khom

 ai biết cỏ vừa đầy xuân thắm
Rướn mình lên
cho mặt đất xanh rì

Đóa hoa trắng
ngẩn ngơ mềm lưỡi ướt
con ong nhìn trời xẻ một đường bay…



HOÀNG THỊ HIỀN

Ngọn đồi phía bình minh

Người ta hun tổ ong đất
tàn rơi xuống rừng hồi
xuống hai mươi năm của cha

tàn tro nức nở nhìn trời
gục xuống cơn mưa
 quét cuốn phăng nốt mùa thất bát
môi càng ngấm men rượu càng khô
tay càng khua khoảng không càng rát

sáu mươi tuổi
cha lật đất trồng na xen chuối
đàn ong rủ nhau về xây tổ
mái tranh thêm dây bầu dây bí
mồ hôi khơi hào cản lửa quanh đồi

hướng ánh mặt trời
tôi như thân cây trở mình sau trận bão
làm đường cho con kiến nhỏ
cõng trên vai bốn mùa.


Lân đá cổ tích

về hang Hú căng tràn ngực gió*
hong quýt đường chín ruộm Bắc Sơn
bữa trưa gác sang chiều em hái
những mặt trời đã nguội trong thung

lời then quyện sánh dây tính tẩu
kể chuyện rừng nghiến trên cõi sương
ai ngả nón lần theo tiếng sáo
chân đã dừng lại với núi thương

khói bếp mời khách mâm cơm rượu
say tìm phiến đá trải giữa thung
vòng tay với mảnh trăng làm gối
 thấy nàng tiên tới ngủ cùng.

------------
* Hang Hú: Một địa danh ở xã Chiến Thắng, huyện Bắc Sơn, tỉnh Lạng Sơn.
Theo tiếng Tày địa phương: Lân đá nghĩa là thung lũng đá.





NGUYỄN NGỌC HẠNH

Chân dung

Người đàn bà sống lặng lẽ trong ngôi nhà hạnh phúc chật chội
của mình
Lặng lẽ cam chịu như là số phận
Từng đêm vầng trăng ngoài ô cửa nhỏ kia
không sẻ chia hết những u hoài trong đôi mắt thiếu phụ

 điều gì thẳm sâu, ẩn ức, nuối tiếc khôn nguôi
Tâm hồn ngào ngạt hương thơm
bồng bềnh nắng thu, nhỏ nhẹ tiếng dương cầm
 đơn lẻ một mình giữa bốn bề hoang vắng, thiếu tri âm.

Lặng lẽ vui rồi lâu ngày lại buồn
Lặng lẽ quên, lâu ngày vẫn nhớ
Lặng lẽ làm hết mọi điều để lấp đầy nỗi trống vắng
 sao vầng trăng cứ đi ngang qua ô cửa lạnh lùng

Ít ai biết bên ngoài sự tĩnh lặng là nỗi lòng của những ngọn sóng
của những cơn khát xô bờ
Người đàn bà luôn nhớ về những hoài niệm
Cứ ngỡ thời gian sẽ qua, sự bù trừ ở đời sẽ lấp dần những trống vắng
 điều ấy lại không giản đơn như vậy.

Cuộc đời này đã bày ra những bi kịch
những so le của số phận đều có ý nghĩa của nó
 người đàn bà hạnh phúc nào không qua khổ hạnh
Cái đẹp thường không đi cùng với sự suôn sẻ.

Mất mát là để tồn tại, để được là mình
Hạnh phúc đều là những tạm bợ giữa cõi đời này
Lấy cái dịu ngọt mơ hồ mà nâng niu
Lấy cái cảm thấy mà tô thành tranh vẽ

Tôi đã vẽ cả những bất hạnh trở thành niềm vui
 vẫn không hề hay biết
 bao nhiêu người đến cuối cuộc đời
Vẫn chưa vẽ ra nổi chân dung hạnh phúc riêng mình.



NGUYỄN VĂN THANH

Nắng xuân

Trời tháng giêng giá buốt bàn tay
Hoa sầu đông cũng vừa đơm nụ
Sợi nắng xuân mong manh như lụa
Mẹ phơi áo ngoài sân

Mẹ chắt chiu từng tia nắng mai
Đem rải đều lên tấm áo
Bàn tay nhăn nheo một thời tần tảo
Lần theo từng múi chỉ đường kim

Hoa sầu đông chợt tím giật mình
Mẹ vẫn xâu sợi nắng xuân trước cửa
Trong sâu thẳm như vẫn thầm nhắc nhủ
Sầu đông đang dệt nắng ngày xuân



(TCSH409/03-2023)
 

 

 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • Tuệ Lam - Nguyễn Việt Chiến - Nguyễn Hồng Hạnh - Phạm Bá Thịnh - Võ Quê - Nguyen Su Tu

  • LGT: Thông Thanh Khánh - người bạn Chăm mới đến với trang thơ Sông Hương vốn là nhà nghiên cứu và giảng dạy văn hóa Chăm ở một số trường Đại học phía Nam.


  • PHAN TRUNG THÀNH

  • Trần Phương Kỳ - Phương Uy - Lê Thu Thùy - Lê Hưng Tiến - Trần Thu Hà - Đức Phổ - Hồng Vinh - Nguyễn Thiện Đức - Lê Hà Ngân


  • PHẠM XUÂN PHỤNG


  • TỪ HOÀI TẤN

  • LTS: Nhà thơ Phạm Thị Phương Thảo bước vào làng thơ từ rất sớm, nhưng phải đến sau này chị mới cho xuất bản những ấn phẩm: “Dòng sông khát vọng” (thơ - Nxb. Văn học 2010), “Hoa nắng” (thơ - Nxb. Văn học 2011), “Trao em mùa hạ” (thơ - Nxb. Hội Nhà văn 2012), “Khúc ru nơi lưng núi” (thơ - Nxb. Hội Nhà văn 2012), “Hà Nội dấu yêu” (tản văn - Nxb. Hội Nhà văn 2013).


  • TRẦN ĐỨC LIÊM


  • Vân Nguyễn - Phạm Trường Thi - Hồ Đắc Thiếu Anh - Đông Hương - Phan Như

  • Phạm Ngọc Túy - Hà Duy Phương - Ngô Thị Ý Nhi - Phan Lệ Dung - Lê Vĩnh Thái - Đức Sơn - Nguyễn Hoàng Thọ - Mai Văn Phấn - Huỳnh Ngọc Thương - Lan Hoàng Miên

  • LGT: Sinh tháng 10, tuổi con Ngựa, là tác giả truyện ngắn với tên thật Vũ Thanh Lịch, Nguyễn Hải Minh là bút danh dành cho thơ, chị hiện công tác tại Hội VHNT Ninh Bình. Hải Minh làm thơ lúc 16 tuổi, thơ của chị ăm ắp hơi thở của núi, vị mặn của biển, cùng những vui buồn mê thức trong cõi tình, cõi người mang mang… và cũng có lúc mê đắm, mải miết như con ngựa hoang rong ruổi qua từng cung bậc cảm xúc. Nhân ngày Phụ nữ Việt Nam 20/10, xin giới thiệu đến bạn đọc chùm thơ tác giả trẻ Nguyễn Hải Minh.
    Tường Thi (gt)

  • LTS: “Niềm đam mê vô tận của tôi là đọc, làm thơ, viết văn và khao khát đến cháy bỏng là có đủ thời gian để thực hiện niềm đam mê ấy”. Khát khao ấy đã đi cùng năm tháng với nữ thi sĩ Vũ Thiên Kiều từ khi còn là cô học trò giỏi văn toàn quốc (1985), cho đến hôm nay, khi công tác tại Ban Dân vận huyện Hòn Đất, tỉnh Kiên Giang.

  • Ngôn ngữ như một phương tiện truyền đạt thông tin, đối với thi sĩ, ngôn ngữ là công cụ để truyền cảm xúc của mình đến mọi người. Người làm thơ, điều quý nhất là cảm xúc. Nghệ thuật tu từ là phần kế tiếp để tác giả chia sẻ trọn vẹn cảm xúc của chính mình đến với mọi người.

  • (SHO). Người đã ra đi thật rồi

    Đại Tướng Huyền Thoại của chúng ta – Đại Tướng Võ Nguyên Giáp

    Người Đại Tướng Vĩnh Viễn, Người Đại Tướng Của Nhân Dân

  • Đặng Huy Giang - Nguyên Quân - Mai Văn Hoan - Nguyễn Miên Thảo - Phan Văn Chương - Phạm Xuân Phụng