Hồ Thế Hà - Đào Duy Anh - Trần Phương Kỳ - Hoàng Lộc - Lê Vũ Trường Giang - Hồng Vinh - Huỳnh Thúy Kiều - Huỳnh Minh Tâm - Nguyễn Minh Khiêm
Ảnh: internet
HỒ THẾ HÀ
Những khu vườn cổ tích
Có một khu vườn cổ tích
Chập chờn, hư ảo trong giấc mơ con tôi
Trong vương quốc tuổi thơ lung linh ánh sáng
Lung linh sắc màu và âm thanh
Đó là thế giới từ trang sách bước ra
Vừa thực vừa mộng
Hiện hữu và hư vô
Có và không
Đêm và ngày
Con người và vũ trụ
Ánh sáng và bóng tối
Và kỳ thú hơn tất cả
Là sự phiêu lưu của một tâm hồn sáng trong như ngọc
Đang lùi xa vào những cánh rừng huyền bí
Những khu vườn cổ tích
Có khi lặn sâu vào đại dương
Hay vút bay vào vũ trụ
Để được lang thang cùng chim muông, hoa cỏ, nước và trăng sao
Cũng chính khi ấy con tôi lạc và ngủ trong mơ cùng thế giới thần tiên
Cũng chính khi ấy bằng tưởng tượng
Con tôi đã nhận ra thời gian chính là thần tự do vĩnh cửu
Nối kết trời đất với con người và vạn vật
Tương hợp như những thế giới tĩnh vật!
Vỹ Dạ, 11/01/2012
Âm thanh từ gió
Những con chim gọi ban mai
Mặt trời mở cửa bình minh
Trăng khép vào biển xanh
Biển xanh sáng lên trước hừng đông
Mọi vật đều chuẩn bị cho dàn đồng ca ngày mới
Cánh đồng xanh dưới bảy sắc cầu vồng
Những chú bướm sẽ vờn hoa, hoa đưa hương đi xa
Có những tầng mây che chở
Tất cả bỗng tấu lên khúc nhạc rộn rã
Từ gió
Gió là người nhạc trưởng lĩnh xướng dàn đồng ca thiên nhiên
Gió là cây đại vĩ cầm tự vang ngân
Đưa tất cả âm thanh, màu sắc và hương thơm đi lang thang
khắp thiên hà cao rộng
Ban phát hoan ca cho con người
Những âm thanh từ gió
Từ nước
Từ lửa
Từ mặt trời, mặt trăng
Từ những lặng thinh thành đồng vọng
Thành sự sống.
ĐÀO DUY ANH
Xao xác tôi
Ngổn ngang lòng
làm sao tôi biết đươc
khoảng giữa mong manh của ánh sáng và bóng tối
những giấc mơ không phải những phát minh - tự phiêu lưu trong không gian tiếng vọng từ em
những phản xạ của ý thức đứt đoạn - con tim mù mờ vết khắc
huyễn hoặc đoạn cuối đời người chờ ngày đầu tiên Sáng Thế
cái Thiêng liêng thánh thiện
em trong veo từ nước mắt...
Dường như Thượng Đế đang tạo dựng lên một hình ảnh chính minh
để thưởng - phạt
cơ hồ ngoai ngớp tôi
có một ngầm ẩn sâu xa định mệnh - minh thị cho tình yêu ấy
em thành Tôn giáo
lâm râm tôi lời kinh - nhào nặng một khung trời diễm tuyệt dung túng cuộc tình
Trong chốn rừng thưa ký ức gió thổi em về
xao xác tôi!
trong những khoảng khắc kỳ lạ như có một sức mạnh ảo giác về quyền năng và sự cô đơn thúc giục con người tìm đến hoàn thiện
lập ra chiếc gương soi sự tồn tại của tình yêu
phản chiếu hoàn hảo
Mật ngôn trái tim tôi
giải mã vô tận những hốc đen cất giấu điều không thể biện giải
tự an ủi mình
có bao giờ còn biết vì sao...?!
TRẦN PHƯƠNG KỲ
Buông neo
người duy nhất có thể thả neo vào giòng sâu chảy xiết chính là em
con tàu dẫn có chòng chềnh rồi cũng nằm im mà thở
người duy nhất đến từ vực sâu tâm thức
giữa giòng chảy xiết này ai có thể buông neo?
khi đêm buông ngoài khung cửa
khi ngàn sao kéo về nơi xa khuất
trong tối tăm này vì sao nào băng xuống lòng đêm
không là em sao đêm bật khóc?
người duy nhất đến từ vực sâu
người buông neo trong cơn thác lũ
con tàu chòng chềnh ngay cả lúc nằm im
neo vào lòng đêm cơn khát chết
là em
Thư gửi tháng mười
ngón tay em dài tựa một mùa trăng
đan dệt những giấc mơ sao
trên
bầu ngực biếc
gió đêm đùa trên sông
thổi
đôi lứa Chagall
vào
giấc
ngủ
*
vầng trăng non
vườn khuya
tiếng gà sớm
hoa dại toả hương
tiếng nước đằm thắm
đỉnh trời
một vì sao
sáng
xưa
sau
*
trôi xa nhất về nơi có thể
là một ngày mưa chim trú
giòng sông
cỏ dại
vài bông tím
tiếng đò vọng đêm
đưa hồn thơ
về
chân trời
tưởng
HOÀNG LỘC
Khi anh rời ngày thu
khi anh rời ngày thu , chưa mùa gì trên phố
chỉ thấy đôi nhân tình vội vã cuối công viên
họ đi đâu, cứ như loài di trú ?
hành trang chẳng có gì ngoài gió nắng mông mênh
anh cũng chẳng có gì ngoài tình em giấu kỹ
không mang trên vai mà gửi tận trong lòng
chiếc lá cuối cùng đã làm nên lữ thứ
có rời ngày thu cũng chưa chắc về đông
đôi điều muốn nói cùng em, rồi không nói
bởi mây bay cũng chẳng nói bao giờ
anh bước mỗi bước nhọc nhằn mà bước vội
để kịp đời mình ở cuối bãi hoang sơ...
HỒNG VINH
Dòng ngụ ngôn
Tìm đâu được dòng sông trên đỉnh núi
Dù những dòng xanh đều từ đó khởi đầu
Từ những hạt mưa trắng xuống đại ngàn
Trở thành dòng trong dòng đục
Trở thành nguồn êm
Trở thành lũ dữ
Nên trong nắng có khi ngọt ngào hương suối
Khi đang mưa lại nỗi khát tràn về
Flaubert – Schopenhauer bảo rằng :
“ Hạnh phúc vẫn chỉ là nỗi khát ”
Phân vân giữa những điều chân giã
Tôi đi nhặt ngụ ngôn khắp chốn hành trình
Giữ vào hành trang nhiều hoa thơm cỏ lạ
Loài dị thảo ẩn mình trong đá
Rể chẳng sâu trong đất thịt đời thường
Chỉ phớt qua lớp bụi vô thường
Đủ phân hóa khiến đau đời thạch thảo
Da thịt trần từ khi mặc áo
Những vải thô – gấm lụa hóa vóc người
Để nên hư bỗng rối bời bời
Dòng xao động tơi bời dưới cõi
Cá mọc cánh vẫy vùng rẽ lối
Loài hải âu tung cánh trùng khơi
Người khoát áo ngụ ngôn đi mãi cuối chân trời.
HUỲNH THÚY KIỀU
Chầm chậm tháng ba
khoét vào đêm tháng ba tiếng thời gian khô khốc
ngày đội nắng vàng thong dong
cây hoa gạo miền anh có còn nép góc vườn xưa nghiêng cành hóng gió?
ấp ôm mùa hoang vu bí mật
trăng xõa dày đan thành những sợi dây rung
phía trước
tháng tư mùa đổ dài vỡ lời ngọng nghịu
sóng nắng ú ớ cơn mê
ép đêm mộng mị
rọi tàn tro tìm vẹn nguyên ký ức ngỡ đã quá mơ hồ
vén ngày nắng để những yêu thương bồng bềnh theo sắc gió
trôi đi
trôi đi
tháng ba
bình minh xanh nằm vắt ngang chùm lá gõ khúc giao mùa
chầm chậm nhé để giấc vô hình kia bật thức
ngày chợt rỗng bởi những bon chen không là gì
không còn nơi trú ngụ
mục cả lời hẹn chưa kịp tàn
với tháng ba. Hoa gạo. Và anh…
HUỲNH MINH TÂM
Những chiếc lá mở
cây bàng trước nhà tôi
những chiếc lá mở
ra nhiều ngăn cửa
ngỡ tôi có thể nhìn xuyên thấu
cuộc đời những người thân xa quê hương
khổ xe nhỏ chạy ì ạch
những người lang bạt thân cô thế cô
ở đâu đó vất vưởng
ngủ trong chiếc lều tạm
làm sao tôi có thể
nhìn xuyên thấu thấm đẫm
cái màu lục nhạt bụi bám
những chấn song tôi bám vào
tôi đu đưa tôi vấp ngã
tôi nhìn xa xôi những cơn đau đớn
ngăn cửa kia tươi xanh mùa xuân
lá bàng tuổi thơ tiếng còi tàu hun hút
ngăn cửa này mùa đông lá rụng
nước đẫm chấn song
những cánh chim bay về
vài hạt đỗ rơi ra
những chiếc lá mở
NGUYỄN MINH KHIÊM
Tự khúc của lá
Đã một thời chiếc áo này đầy nắng
đầy tiếng chim và đầy ánh trăng thơ mộng
Dưới vòm xanh biết bao lời tình tự, bao cuộc hẹn hò
bao thề thốt yêu đương và bao niềm tin hy vọng
Bão tố không quật được sắc xanh. Nắng lửa
không đốt được sắc xanh. Lá cứ vươn lên trời kiêu hãnh
Thơ đến đây tìm sự dịu êm. Nhạc đến đây
tìm sự dịu êm. Sự dịu êm vĩnh hằng trong kinh thánh.
Ngày yêu em có nói được gì đâu. Trao nhau
chiếc lá. Nhịp tim đập ở bàn tay. Mặt trời mọc
lên ở đó. Tôi hát tên em hay hơn hát dân ca.
Giờ đây nằm trên mặt đất, phập phồng như một lá phổi khô
bất lực trước gió mưa, lá vặn mình trong không gian
hình tổ sâu màu xám.
Nụ cười đi qua. Tiếng hát đi qua. Thời gian
không hồn cuốn bụi lên trời vẽ tiên phật.
Chút màu xanh nhập vào cõi vô biên. Một thời
khép lại. Tuổi tên là lá. Hóa thân vào đất mẹ.
Khát vọng lại bắt đầu từ rễ, bền bỉ cất lên
tiếng hát của riêng mình.
(SH277/3-12)
Tải mã QRCode
Fan Tuấn Anh - Trần Văn Liêm - Lê Tấn Quỳnh
Nguyễn Thiền Nghi - Nguyễn Thống Nhất - Hoàng Thụy Anh - Triệu Nguyên Phong - Đặng Văn Sử - Ngô Minh - Nguyên Hào
Hoàng Ngọc Châu - Trần Ngọc Trác - Nguyên Phong - Nguyên Quân - Biển Bắc - Phạm Bá Thịnh - Từ Hoài Tấn
NGUYỄN MIÊN THẢO
NHƯ QUỲNH DE PRELLE
LGT: Biển đang quặn mình trong nỗi đau mù tối, đầy phẫn mù và bi thiết. Lời nguyện cầu cho những sáng trong cháy rực đêm sao, trả lại màu xanh yên bình vốn dĩ muôn triệu năm. Chúng ta đang tự trôi dạt, "kéo theo những đàn cá lặng im" và nếu như biển mãi im lặng, màu bạc nhường chỗ cho tối tăm, tan tan bọt sóng. Những câu thơ của Như Quỳnh De Prelle đã dội vào tâm khảm chúng ta như thế, trong những ngày tháng 4 rực nóng.
Trường Giang gt.
Nguyễn Minh Khiêm - Trần Võ Thành Văn - Bùi Hoàng Vũ - Khaly Chàm - Nguyễn Hưng Hải
ĐỨC SƠN
VƯƠNG KIỀU
Với Vũ, thơ là một cuộc thăm dò, một cuộc thăm dò vào nội giới, vào những va chấn, những áp chế và con đường giải phóng những áp chế ở nội tại. Đọc thơ Vũ khiến chúng ta hoang mang trước thế giới đã trở nên bất ổn. Khát vọng về một thực tại hợp nhất đã tiêu tan, giờ đây, cái trình ra trong thi giới của Vũ là một thế giới bất định, mơ hồ và hoài nghi. Một thế giới không thỏa hiệp với những xúc cảm đèm đẹp mà ngược lại, đó là tiếng nói của sự gây hấn, ít nhất cũng là gây hấn với chính thi sỹ trong cơn siêu thực hoang lạnh của chữ.
S.H
LTS: Đã có đến 15 tập thơ BTT đến với bọn đọc theo phương châm các tác giả cùng với Hội Văn học Nghệ thuật hợp sức xuất bản. Chúng tôi xin giới thiệu 3 chùm thơ của 3 tác giả có tập thơ đầu tiên đến với bạn đọc: Anh Hải Kỳ, anh Vĩnh Nguyên và anh Nguyễn Loan.
Sông Hương
Phan Lệ Dung - Đoàn Trọng Hải - Nguyễn Thánh Ngã - Huỳnh Minh Tâm - Hoàng Vũ Thuật - Võ Ngột - Huỳnh Văn Dung - Tần Hoài Dạ Vũ - Trần Quốc Toàn
PHẠM KHANG
LGT: Một lần nữa, trái tim lương tri của nhân loại bị tổn thương. Sau vụ khủng bố kinh hoàng ở Paris năm ngoái, mới đây 34 người thiệt mạng và hơn 200 người bị thương, đến từ 40 quốc gia trong vụ nổ bom tại sân bay và bến tàu điện ngầm ở Brussels ngày 22/3. "Tinh thần Brussels" đồng loạt được thắp sáng khắp nơi trên địa cầu.
Sông Hương trân trọng giới thiệu bài thơ "Không khóc ở Brussels", tưởng niệm các nạn nhân trong vụ khủng bố vừa qua, của nhà thơ nữ Như Quỳnh de Prelle, hiện đang sinh sống và làm việc tại vương quốc Bỉ.
(L.V.T.G)
NHƯ QUỲNH DE PRELLE
thơ
NGUYỄN NHÃ TIÊN
THẠCH QUỲ
TRỊNH HOÀI GIANG
DƯ THỊ HOÀN
Bạch Diệp - Nguyễn Đông Nhật - Nguyễn Ngọc Hạnh - Trần Huy Minh Phương - Ngô Minh - Nguyễn Thiền Nghi - Lê Vĩnh Thái - Từ Nguyễn - Nguyễn Duy Từ - Phan Trung Thành - Nguyễn Man Kim - Đoàn Mạnh Phương - Nhất Lâm - Vĩnh Nguyên - Mai Văn Hoan - Ngàn Thương - Nguyễn Văn Quang