Thơ Sông Hương 03-2010

11:01 26/04/2010
Nguyễn Hoa - Hoàng Vân Khánh - Trần Hoàng Vũ Nguyên - Nguyễn Man Kim - Võ Công Liêm

Ảnh: anninhthudo.vn


NGUYỄN HOA



Hồn tình


Thế nào
hồn phố, hồn làng
hồn mây, hồn biển
lang thang hồn mình

Mai này
làm kiếp chúng sinh
có ai bền gọi
hồn tình
bay lên?


HOÀNG VÂN KHÁNH


Nghe em hát trong chiều


Có con chim ngủ quên trong đồng cỏ
Bình yên với giấc mơ về bầu trời cao xanh
Bỗng nghe em hát
Nỏ nhận ra cuộc sống thật yên bình

Tôi đi qua cánh đồng một ngày không có nắng
Và hái chùm hoa không biết tên
Bỗng nghe em hát
Loài hoa trắng trong e ấp rất hiền

Chiều ơi ngát xanh và dịu êm hơi thở
Tôi nghiêng hết nỗi buồn
Khi nghe em hát
Trong vắt tiếng hoạ mi chan chứa vào đời

Ngày xanh ơi hãy nói giùm tôi
Tiếng hát em xanh như thời con gái
Biết đâu ngày xanh em xa vời vợi
Cánh đồng mùa thu còn thơm mát một loài hoa...



TRẦN HOÀNG VŨ NGUYÊN


Lạnh


Có nỗi đau không thể nói bằng lời
nước mắt chẳng còn rơi trên mặt đất
lặng chìm đáy bể ký ức
tự kiêu ngự trì trái tim
khổ đau nén em không còn là em nữa
anh cũng chẳng là anh của thuở nào

Người lặng sang sông khi trời tối
Tôi ngột ngạt nửa đêm thức trắng
nghe con sóng lòng ngầm thét nuốt chửng - Tôi!
đêm tối mịt - mắt vỡ nhìn lục bình trôi.
Người bên kia hẳn có mộng lành?

Dòng Cổ Chiên vẫn âm thầm chảy
chúng mình tự hào với những điều vớ vẩn
để mất nhau trong cay đắng dại khờ

Khởi điểm - xuôi theo miền
và kết thúc khi dòng sông rẽ nhánh

Nắng đồng bằng hả hê căng ngực
nỗi buồn dúm dó rét run



NGUYỄN MAN KIM


Ví như


ngày không hoàng hôn
khói rét
không gian bạc màu
vô thanh.

mùa thu đãng trí
quên vàng
vũ điệu lá
oằn giấc mơ đá núi.

biển cạn lòng
thay sóng
rừng vỡ gương soi
bóng gãy.

cõi tạm gió chướng
mặt trời
trốn vào hốc mắt
ủ lửa.

                11 - 2008


VÕ CÔNG LIÊM


Tiếng ngất của biển 2

                                   Gởi: Võ Thị Xuân Hà

giữa đời này
biết bao điều chưa nói
biển mặn
gió lùa
núi thở miên man

em đứng đó
đợi ngày mai sắp tới
bằng tiếng hú chơi vơi
trong tay gảy nắng chảy miền quê mẹ
ta; phiêu du một thời rất cổ sơ
mặt trần gian gào thét
cõi sinh linh
ơn sủng ái mềm môi
khô rượu đắng
rơi âm thầm trôi giạt bóng thời gian

đêm nhỏ lệ
hồi tưởng mắt sao rơi
cõi vô thường có đôi khi là mộng
chết trăm năm còn lại bãi sa mù

đời thật hư
chết trôi bên dòng cạn
ngỡ như mơ
vỡ tiếng cười hoang dại
ta; đăm chiêu chiều quá khứ
vô cùng…

tình nhân ơi!
biển xô
sóng vỗ
đời cô tịch
lấp vơi đầy giữa bến bãi phù du

ta; đói một cơn say
ảo tưởng với muôn trùng.


(253/03-10)




 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • TRẦN VẠN GIÃBài nhã ca mùa xuân

  • NGUYỄN HOADự cảm

  • Nguyễn Khắc Thạch - Võ Quê - Trần Quốc Toàn - Thục Quân - Nguyễn Loan - Nguyễn Văn Phương - Thái Doãn Long - Vương Hồng Hoan - Nguyễn Khoa Như Ý - Lê Viết Xuân - Đỗ Văn Khoái - Thanh Tú

  • Hoàng Phủ Ngọc Tường - Nguyễn Sơn Nhân - Lê Thị Hường - Phạm Nguyên Tường - Ngô Cang - Hồ Thế Hà - Ngô Minh - Mai Văn Hoan - Nguyên Quân - Đoàn Thương Hải - Ngàn Thương

  • Phạm Tấn Hầu - Văn Hữu Tứ - Dương Lễ - Nhất Lâm - Văn Cầm Hải - Phan Trung Thành - Trương Quân - Lê Tấn Quỳnh - Hồ Trường An - Hải Yến - Tôn Nữ Như Ngân - Thủy Chi

  • Tóc Nguyệt - Huỳnh Minh Tâm - Cát Du - Anh Nguyễn - Hải Trung

  • ĐÀO DUY ANHLời nói dối

  • TUỆ GIẢI NGUYỄN MẠNH QUÝKhúc tình tự dòng sông

  • LTS: Ngày 10-12-2009, thi sỹ Nguyễn Trung Bình đã qua đời sau cơn bệnh. Anh sinh ngày 10/5/1968 tại thị xã Hội An. Sau khi tốt nghiệp Khoa Ngữ văn, ĐH Tổng hợp Huế (1991), thi nhân đã lang bạt khắp nơi rồi về sống ở Sài Gòn suốt hơn 15 năm qua với đủ nghề gắn liền với thơ, sách và nghệ thuật.

  • Nguyễn Thái Sơn - Nguyễn Hiệp - Chu Minh Khôi - Hà Huy Tuấn - Nguyễn Thánh Ngã - Minh Tự - Diệp Thảo Minh Dzương - Hàn Nhật Châu - Bá Vi Tuân

  • NGUYỄN HỮU HỒNG MINHTổ quốc

  • LGT: Quê ngoại xứ Huế, quê cha gốc Bắc nhưng Nguyễn Thị Ánh Huỳnh lại là con gái Cần Đước, Long An. Chị đã xuất bản 3 tập thơ, nhận một số giải thưởng thơ. Nhưng những điều đó với chị không quan trọng bằng việc làm thơ để “khiến ta được giải phóng khỏi bản thân mình để thử làm kẻ khác, làm chim muông cây cỏ, sương gió... ngu ngơ hơn, huyền ảo, linh diệu hơn”, và nữa “để làm mình làm mẩy với phận số cô đơn của mình, được giải toả, được thoát khỏi cái chật hẹp của tham - sân - si...” (tự bạch).

  • Nguyễn Văn Tam - Mai Thanh - Cao Hạnh - Phan Văn Chương - Nguyễn Hoa - Từ Hoài Tấn - Ngàn Thương - Vân Anh - Trần Hữu Lục - Lê Tấn Quỳnh

  • Đào Phương - Hồ Trường An - Văn Lợi - Nguyễn Lương Hiệu - Đoàn Mạnh Phương - Phan Đình Tiến - Nguyễn Thanh Mừng - Trương Quang Thứ - Nguyễn Thụy Kha - Lê Quốc Hán - Phụng Lam

  • LƯƠNG NGỌC AN               (Trích Phác thảo những lời ru)

  • Nguyễn Thiền Nghi - Nguyễn Thánh Ngã - Trần Tịnh Yên - Huỳnh Lê Nhật Tấn - Nguyễn Quang Hưng

  • Lê Lâm Ứng - Nguyễn Sĩ Cứ - Lê Viết Xuân - Nguyễn Sơn Nhân - Nguyễn Ngọc Phú - Minh Quang

  • MAI VĂN PHẤNMũi tên bóng tối

  • LÊ THANH NGANgười thổi sáo

  • Trịnh Thanh Sơn - Nguyễn Văn Thọ - Phan Xuân Sơn - Lãng Hiển Xuân - Hoàng Vũ Thuật - Nguyễn Lê Hoa - Lê Khánh Tuyết - Vương Hồng Hoan - Hà Vũ Giang Châu