Thơ Sông Hương 03-2006

08:43 27/11/2008
Thu Nguyệt - Trần Lan Vinh - Phạm Thị Anh Nga - Phạm Tấn Hầu - Tô Ngọc Thạch - Ngô Thái Dương - Nguyễn Văn Soạn

THU NGUYỆT

Phận ta

Phận ta mỏng hơn cánh chuồn
Vui không dám đậu nên buồn cũng im

Nhọc nhằn máu chảy về tim
Tim đập vất vả nuôi mềm mắt môi

Xếp rồi lại mở ra coi
Tài năng như vũng học đòi suối sông

Chuồn chuồn mơ hãng Hàng Không
Nhỏng nha nhỏng nhảnh cũng vòng xuống sân

Nắng mưa không biết đường lần
Bay cao bay thấp cũng thân cánh chuồn

Có là tạm, mất là luôn
Dẫu sao thì phận cánh chuồn phải bay!


Đi cùng đồ giả

Đô thành chen chúc
                              quẩn quanh
Ngắm cây kiểng giả, trời xanh
                                phông nền.
Chơn tình lúc nhớ lúc quên
Biểu đồ bản tính lúc hiền
                                    lúc hung
Thân- sơ... đảo lộn lung tung
Nụ cười tiếp thị đi cùng
                                    khắp nơi.

Trưa nay một góc ta ngồi
Ngó lung một chiếc lá rơi...
                                      treo tường
Đương không gió bỗng thổi ruồng
Bụi pha nước mắt, nỗi buồn
                                           nhập cư.

Cám ơn những thứ hình như
Để ta nhớ lại điều từ bản nguyên.

TRẦN LAN VINH

Trong đục

chẳng tình cờ
chẳng phải mơ
chẳng phải khóc

giữa thực hư
có cơn khát
đắm đuối mời

chợt khoảnh khắc
muốn chọn về
nơi ký ức

thả cõi người
cho trong đục
chốn bụi mưa

bươn chải mãi
những muốn chùng
nơi mê dại

lẫm chẫm chiều
bước mẹ gọi...
......

Vườn gió

Trắc không
Tiếng chuông
Lưu đày
Vườn gió

Hư vô
Đóng mở
Nỗi đau
Khuyết đầy

Cỏ lá
Buông tay
Sương vày
Nước mắt

Bình vôi
Lay lắt
Dại hoá
Hư vô

PHẠM THỊ ANH NGA

Sẽ có một ngày
Để ghi nhớ một chuyến chu du trên xứ sở thần thoại

sẽ có một ngày
trên hành trình đến với những cánh đồng Abydos của Osiris
dương trần tục luỵ em bỏ lại đàng sau
cả những thân sơ giận thương yêu ghét

em không cần mang theo
cuộn papyrus Tử thư dẫn dắt đường đi lối lại cõi âm
em cũng chẳng cần
những chiếc bình di hài chắt chiu cất giữ nội tạng
và trái tim còn tươi nguyên
để Anubis cân đo tội lỗi
với chiếc lông đà điểu đặt lên bàn cân
chẳng cần
những tấm bùa phù chú những hình thù bọ hung
buộc trái tim phải lặng câm lừa dối
chẳng cần
những lớp băng quấn quanh tấm thân giá lạnh
vải lanh ướp xác và thuốc dẻo tẩm hương thơm
chẳng cần
những cảnh trí nhiều màu chạm trổ nơi em ngàn đời an nghỉ
gợi những mảnh đời dương thế
chẳng cần
hình nhân thay em gánh chịu nhọc nhằn lao dịch
theo thánh ý của Osiris
           
dẫu ở góc trời nào
linh hồn-kâ của em cũng có thể thảnh thơi
hát ca và say đắm
cả trong những phút giây lưng và trán đẫm mồ hôi
óc vắt cạn kiệt
và cả những lúc làm thơ
nếu em còn có thể làm thơ

đừng lo gói ghém cho em hành trang lên đường
hãy mau chóng giúp em thành tro bụi
hoá thân qua ánh lửa thiêng
và tro tàn sẽ chất lên một chiếc thuyền mơ
đem thả ở dòng sông Nile huyền thoại
“sông Nile trên trời mưa cho xứ khác
Còn sông Nile dưới đất riêng dành Ai Cập thôi”
Và em sẽ mãi hoài
Lênh đênh một kiếp tang bồng trôi nổi.
      2004-2005

---------------------------
* Trích trong trường ca “Tụng ca mặt trời” của Ikhnaton, vị pharaon- nhà thơ lớn của Ai Cập, vào khoảng năm 1380 trước CN.

Lạ lẫm
Gửi người anh xa xứ

anh nhé
đâu cần phải sóng đôi chung nhịp bước
anh vẫn đồng hành cùng em vào lớp học sáng nay
mưa Brest vỡ nhoà trên mắt môi em trên vai tóc em
hay mưa Huế mưa Paris
những cơn mưa suốt đời nối nhau vần vũ
rồi sẽ có hay không cho em những sợi mưa nhỏ nhoi
                      ngoan hiền hạnh phúc
thay cho những trận mưa oan khiên nghiệt ngã bão bùng

cùng em vào lớp sáng nay
là ngôn từ của anh qua bài thơ bài văn em giảng
khi học trò mải mê theo âm hưởng mưa Brest nắng Algérie
và vỡ nhoà trong lòng em những hạt mưa lung linh xa xứ
anh nghe không anh
không gian dẫu xa ôi xa mà thời gian sao gần thật là gần
bởi tức thì những điều anh dặn dò kịp theo em đến lớp
ôi nhiệm mầu cái tình mến thương dịu dàng ấm áp
chiếc đũa thần kỳ phù phép của anh

anh là ai
là ai là ai
giữa cõi nhân gian hư thực chập chùng
anh tít tận cuối muôn trùng
hay anh đâu đây quẩn quanh gần gũi

12/2005

PHẠM TẤN HẦU

Từ sa mạc

Trắng trong đêm trắng
Những trang giấy lặng im
Và lớn dần
Như sa mạc
Và những chữ của tôi
Vượt qua cơn khát
Theo con lạc đà lạc lõng
Từ sa mạc
Trở về
                          14/2/06

Ngoài đêm tối của em
                                                Để nhớ TNS


Hãy nhắm mắt lại với nỗi buồn nào chưa kịp nói ra
Dưới những cành hoa dại này đang chờ mùa thu trở lại
Và xác thân anh nên dịu dàng như đất
Mềm yếu theo từng bước em
Tựa như trong cùng một niềm rung động
Chúng ta sẽ được quay trở lại vì nỗi cô đơn thường bao dung hơn
Vì thời gian dãn ra khi chẳng cần thêm cầu ước
Vì sự dối trá dần trở nên già nua chiếm đoạt
Anh đem đổi cả thế giới xác thân
Thành đêm tối
                             của em
Để chẳng còn ai biết
Nỗi buồn nào của anh
Đã tìm ra chất ngọc.

TÔ NGỌC THẠCH

Bão nổi

Anh như chiếc lá cuối mùa
                 rụng từ cây đa mặt trăng
Viên đá cuội chỏng chơ rơi từ thiên hà xa lắc
Tia nắng mồ côi nhoi nhói phía hoàng hôn tít tắp
Nhành hoa dại xác xơ bên vệ cỏ ven đường

Em lang thang
              nhặt được ánh nắng vàng thoi thóp
                                                   sưởi ấm nỗi niềm
Nuốt cánh hoa hoang mong đậu quả vô thường
Đêm đêm nằm ủ chiếc lá khô trong cơn mơ run rẩy
Ngày ngày thả tấm thân ngọc ngà
             vào dòng nước trong, lấy hòn đá cuội kỳ mình
Từ buổi ấy tình yêu theo máu về: Bão nổi trong tim.

NGÔ THÁI DƯƠNG

Đời phu

Ném mình
Cùng tấm chài khơi
Múc trăng thiên cổ
Vít lời biển ru
Ném chài lóc mặt sóng thu
Bước ra từ phía sương mù ban mai
Lung linh
trút nắng đêm dài
Niềm vui chở biển
Mẻ chài xôn xao
Dõi hồn tựa bóng Nam Lào
Miên man
đàn cá thét gào đai dương
Nhớ em biển nở phố phường
Nhặt từ tấm lưới
                    tình thương....
                                        gửi về...

NGUYỄN VĂN SOẠN

Đêm sông Hương

Thuyền buông neo giữa dòng
Điệu Lý chiều chiều
Em hát.
Con thuyền nghiêng
Anh bỗng chòng chành...
Đêm sông Hương mơ màng
Du khách về cõi mộng
Ngất ngây trong điệu nhạc
Anh mắc bùa trong  câu hát dân ca.

Những du khách chưa bao giờ làm thơ
Đêm sông Hương chợt trở thành thi sĩ

(nguồn: TCSH số 205 - 03 - 2006)

 

 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • Huỳnh Quang Nam - Huy Phương - Trần Dzụ - Trần Hữu Lục - Lê Huy Mậu - Tôn Nữ Ngọc Hoa - Hồ Ngọc Chương

  • ĐINH THỊ NHƯ THÚYĐã buồn trước cho những ngày chưa đếnnhững chia xa đang sum họpnhững mỏi mệt đang hân hoannhững bóng tối khuất lấp đang rực sángĐã nhìn thấy vết chémròng ròng máu đỏ tươi trên da thịtnhư nhìn thấy bước chân người hành khấtchậm rãi lê trên đường

  • Ở những đỉnh cột

  • Sinh năm Nhâm Thìn, Phan Văn Chương từng tham gia quân đội, hiện là hiệu trưởng trường THCS Quảng Phương, huyện Quảng Trạch, tỉnh Quảng Bình. Thơ đến với anh như người tình muộn. Có điều anh biết chọn lọc, học hỏi, vượt qua những cản trở thế tục, tiếp thu cái mới của đời sống văn học hôm nay đang chuyển đổi. Nhờ thế thơ anh sớm tạo được không gian riêng, cách nói riêng. Phan Văn Chương chứng minh rằng, ở bất kỳ lứa tuổi nào, người ta vẫn có thể tìm cách vượt lên, nếu tự mình khai phá, xác lập được con đường mình đang đi.                                     HOÀNG VŨ THUẬT

  • Hoàng Vũ Thuật - Lê Thái Sơn - Thiết Mộc Lan - Ngô Hà Phương - Lê Tấn Quỳnh - Nguyễn Quốc Hiền - Phan Bùi Bảo Thy

  • Năm sinh: 1950Quê quán: Đại Lộc, Quảng NamThơ đã in trên nhiều báo, tạp chí, tuyển tập (1971- 2004)Đã xuất bản: Trong hoàng hôn gió  (1995), Trăng của ngày (1999), Thơ bốn câu (2001), Bài ca của gió (2002), Phía sau tôi (2003).

  • Bóng xưa            Đập cổ kính ra tìm thấy bóng                Xếp tàn y lại để cầm hơi                                                Tự Đức

  • TRẦN PHƯƠNG TRÀ                                                 Kính viếng bác Hoài Chân Nguyễn Đức Phiên.                 đồng tác giả “Thi nhân Việt Nam”, 1941

  • Từ Nữ Triệu Vương - Trần Thị Vĩnh Liên -  Chử Văn Long - Lê Văn Kính - Nguyễn Quốc Anh - Ma Trường Nguyên - Tôn Phong -  Nguyễn Thánh Ngã - Ngô Đức Tiến - Đặng Nguyệt Anh

  • Lam Hạnh - Tuệ Lam - Chử Văn Long - Nguyễn Man Kim - Hoàng Vũ Thuật - Khaly Chàm

  • Tên thật: Nguyễn Phạm Tú TrinhSinh 1983Sinh viên Khoa Ngữ Văn - Đại học Khoa học Xã hội và Nhân vănGiải nhất cuộc thi thơ “Đất nước và lục bát” của báo Tuổi Trẻ. 2003.

  • NGUYỄN TRỌNG TẠO chọn và giới thiệuThời Thơ Mới ở ta đã có thơ hình thoi, thơ hình tam giác, thơ hình thập giá... Và bây giờ thơ “tân hình thức” của người Việt ở hải ngoại cũng đã làm nao lòng một số người làm thơ trong nước. Những loại thơ hình thức ấy thường là bắt chước những cách tân kỳ dị của thơ phương Tây từ thế kỷ XIX đến ngày nay. Thực ra thì thơ chữ Nho ở ta cũng đã từng có thơ hình tròn, thậm chí có bài đọc được đến 18 cách, nhưng những “người hiện đại” ở ta lại thường vẫn chuộng thơ Tây và từ đó cũng “sáng tạo” ra những hình thức kỳ dị khác gây chú ý cho người đọc (xem).

  • …Cả rừng cây thấy mẹ cườiMẹ ơi! nước mắt đầy cơi đựng trầuThác ngàn xa vẫn nguyện cầuVô thường! mẹ nhuộm biếc màu trời xanh.

  • Có phải em là HuếDùng dằng tôi chẳng muốn xaHỡi em gái Huế dạo qua bên cầuMắt đen, tóc mượt mái đầuCười duyên như thể từ lâu thương rồi

  • Minh Đức Triều Tâm Ảnh - Tùng Bách - Nguyễn Sĩ Cứ - Lê Anh Dũng - Văn Công Hùng - Lê Thiếu Nhơn - Công Nam - Nguyễn Thiền Nghi - Nhất Lâm - Ngô Minh - Trần Văn Khởi - Lê Ngã Lễ - Trương Đăng Dung - Đặng Kim Liên - Tạ Vũ - Nguyễn Ngọc Phú - Nguyễn Hàn Chung

  • Sinh năm: 1952 tại Nga Sơn, Thanh Hoá.Hiện đang công tác tại Hà Nội.Tiến sĩ Sử học, Phó giáo sư Xã hội học.Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam

  • ...Ta cứ hẹn gặp nhau nơi HuếGió xòa lang thang tóc thả mờiMắt lá nghiêng cười cho ai đợiAnh để lòng bỏ ngỏ cõi hoang...

  • Khoảnh khắc               Cõi yêu                       Tự khúc