Thơ Sông Hương 03-2005

16:57 17/02/2009
Võ Thị Kim Liên - Thuý Nga - Phạm Thị Anh Nga - Lê Thu Thuỳ - Kim Minh - Tôn Nữ Thu Thuỷ - Võ Ngọc Lan - Châu Thu Hà - Đào Duy Anh - Nguyễn Trọng Bính - Đức Sơn - Bùi Đức Vinh - Diễm Châu - Phạm Xuân Trường


VÕ THỊ KIM LIÊN

Vết bỏng

Chẳng đâm nổi da non
cái vết bỏng trong tim
một thời... thiếu nữ!

Tôi mang cái vết bỏng ấy
đi ngược chiều
ngọn lửa!

Mảnh hồn nào
run vỡ!...
phía
trăng lên!

Viết trong đêm
                          
                 Yêu kính tặng Trái tim cỏ xanh

Nghe tiếng chị xi đái cho anh
Em bừng dậy
Vén màn đêm lạnh
Tình yêu là gì?
Vỡ oà...
Sóng sánh!
Trái tim cỏ xanh*
Bật máu...
Dịu dàng!

----------------------------------
(*): Thơ Lâm Thị Mỹ Dạ


THUÝ NGA

Huế    em

Em là thế!
Em rất đẹp trước bình minh và những phút hoàng hôn
Nét độc đáo đắm chìm bao thi sĩ
Thơ và  Nhạc tôn vinh Em hằng thế kỷ
Em là em - Hương Giang - Huế cố đô
Giữa thành Huế, em dịu dàng trầm lắng
Vẻ cao sang ẩn dấu nét ưu tư
Và lắng đọng sau hồi chuông Linh Mụ
Màn sương bạc, ánh trăng vàng, con thuyền trôi lờ lững
Khúc Nam ai man mác dòng Hương
Lời kỹ nữ hồi sinh, xiêu lòng du khách
Nước Hương Giang xanh ngát tuổi xuân
Festival pháo hoa, Trường Tiền màu ngũ sắc
Rực sáng dòng Hương, háo hức lòng dân
Hoa đăng trôi,  ánh đèn hồng lấp lánh
Nuôi điều lành cho bao trái tim người ...
Em nổi tiếng nhưng nào em có biết!
Xứ Huế em quen ẩn dấu,  lặng thầm
Giữa phong cảnh thiên nhiên khắc nghiệt
Và những người không hiểu Huế là Em
Nếu một mai Em trở thành Di Sản
Triệu triệu người ngơ ngẩn
                         Trước vẻ đẹp của riêng Em

PHẠM THỊ ANH NGA

nhật nguyệt dấu yêu

trong nhiệm mầu tiết xuân
trời đất giao hoan
không gian thời gian quấn quít
chìm lỉm trong nhau
chẳng còn đâu giới hạn
vũ trụ mênh mang bỗng thật gần
như chưa từng có thể

nhẹ nhàng nhưng hút sâu
ngọt ngào mà xoáy xoay vũ bão
tình dại tê trong đắm say huyền thoại
vẫn đời thường mà quá đỗi diệu kỳ
ta tan ra trong nhau
tỉnh tỉnh mê mê
còn đâu bến bờ hư thực

dấu lặng

ai tung bụi nắng
vào cỏ non xưa
em thiếu nữ

em nhặt nhạnh đến một đời
chưa tài nào gom đủ
dấu thu phai
ai gieo hò hẹn
vào thơ ngây
em một thủa

và mù tăm
mù tăm
mù tăm


LÊ THU THUỲ

Tiên cảm

Trên những vùng sáng đầu tiên
Vang âm lời ca dìu dặt
Từng mầm sống cựa quậy
Báo hiệu điều thiêng liêng đang phát khởi âm thầm.

Khi con đường vừa phát lộ được khai thông
Những bàn chân tiếp nhau hành trình lên phía trước
Vài ánh mắt hãy còn vương niềm u uẩn
Chợt hắt lên sự hứng khởi vô biên
Như quả trứng rồng vừa tách vỏ trong đêm
Nét màu nhiệm chọn bình minh lấp lánh.

KIM MINH

Ngày anh về

Chợt thấy anh về như giáng hạ
Gặp lại anh em buông thả xuôi giòng
Niềm hoan lạc reo vui dồn thác đá
Nụ hôn đầu nồng thắm cả mai sau...

TÔN NỮ THU THUỶ

Biển thức

Mây đổi thay rồi hàng dương oằn gốc
Mùa qua hư huyền cánh chim bặt tăm
Cát vàng trôi đi đầy vơi vỏ ốc
Tình yêu nào buộc ràng biển thức bao năm?

Bài thơ cho ngày vừa đến

Ngày của em
Vang tiếng chim khuyên thức dậy
Một tiếng dội trọn vẹn.

Mặt trời ngoài cửa kính
Hơi lạnh của ban mai vẫn còn
Cành dương xỉ lấp lánh
Tường gạch sáng ngôi nhà bên.

Em ngồi chiếc ghế gỗ của mình
Tất cả ở trong em hay em ở trong tất cả
Tiếng nói của anh
Cả điệu nhạc vừa trỗi lên.

Ngày của em
Đâu chỉ trọn dành cho em
Thật tự nhiên em muốn san sẻ
Thật tự nhiên em chỉ là một nửa
Hay em chỉ là một phần trăm, một phần nghìn
Những điều lớn lao những điều nhỏ bé.

Có thể nhìn thấy em trong vòm lá kia
Khung cửa chút nắng
Bức tranh con đường...

VÕ NGỌC LAN

Mơ Huyền Trân

Hai châu Ô, Lý - Huyền Trân
Tình riêng u uẩn xin dành núi sông
Tấm thân ngà ngọc xa chồng
Chế Mân vui đón hoài công - chẳng cười
Nhìn về cố lý xa xôi
Vòng tay con trẻ buông rời Phụ Vương.
Bước đi vời vợi tấc lòng
Lệ nào nhỏ xuống đêm bềnh bồng trôi
Sử vàng nhắc chuyện người ơi!
Tấm gương công chúa muôn đời khắc ghi
Chiều nay qua phố thầm thì
Nghe sông trở giấc vu quy cỏ hồng
Giá như tôi được Huyền Trân
Cũng xin đổi lấy trăm năm nụ cười...


Huyền Không Sơn Thượng
                                               
                           Kính tặng Sư Minh Đức Triều Tâm Ảnh

Lên Huyền Không Sơn Thượng
Nơi thâm cốc cùng sơn
Hồ thênh thênh chớp sóng
Ngày vui chợt theo dòng

Bóng Y vàng phất phới
Lượn lờ dưới vòm thông
Con cá chiều đớp nắng
Biết nơi đâu vĩnh hằng

Cây trồng chưa bén rễ
Vẫn bám chặt bờ quen
Một mình tôi lặng lẽ
Nghe đất thầm gọi tên

Lên Huyền Không Sơn Thượng
Miền Chăm xưa đón chào
Tháng sáu nhiều mưa quá!
Mây xám về trên cao...

CHÂU THU HÀ

Tìm về

Rồi cũng biết ngày sau sẽ khác
Lối đi xưa cỏ mọc rêu mờ
Còn lại gì sau thành son dáng khói
Chút nắng chiều chia nửa bơ vơ

Vẫn còn đây dòng Hương ngày xưa
Kỷ niệm xa mùa nhoà nhạt nắng
Trầm tư bên ly cà phê đắng
Tôn Nữ năm nào có trở lại nơi đây

Chiều kinh thành lất phất mưa bay
Nghe câu hò đổ dài trên bến
Tóc thề nghiêng chiều hò hẹn
Tím hoàng hôn bối rối mắt nhìn

Ngậm ngùi bên kỷ niệm vẹn nguyên
Lần lữa bước dọc đường đại nội
Giữa cô đơn thuyền yêu không bến đợi
Nghe lòng mình với Huế bâng khuâng.

Lặng lẽ

Gửi lại nỗi buồn với gió
Nghe nhoi nhói chiều cô đơn
So vai lạnh trời tháng chạp
Tìm nhau trong khúc ca buồn

Thì thôi người ơi quên hết
Tháng năm hạnh phúc ngọt ngào
Trao chi đôi lời từ giã
Tình yêu trả về trăng sao

Một mình ta ru ta vậy
Xanh xao một câu thơ tình
Ai so vai trời tháng chạp
Đôi tà áo khép mong manh?

ĐÀO DUY ANH

Khoảng trống

Em đã sống bằng những giấc mơ
sợ hiện thực đắm mê trong thống nỗi...
sợ bàn tay cầm tay bối rối
lòng cầm lòng giọt nước mắt chẳng bình yên

Phía sau một hạnh phúc là khoảng trống mênh mông và
mong manh em
bàn tay vô hình chẻ đường định phận
đưa người vào đêm - đêm càng đêm như chưa bao giờ dám vượt thoát
bí ẩn mình
khép một khoảng đời hay dựng một cõi trời khoảng trống vẫn
                                                                 chênh vênh giữa thực và ảo

Thắp một ngọn nến trong tâm tư
soi sáng mọi  ngõ ngách tâm hồn
bất chợt khoảng trống ùn lên trùng trùng con sóng dịu mềm
ngõ ngách tràn lời ru
em đêm nay ngồi mơ một góc đời hạnh phúc

Tôi lối mòn thẳm sâu
bóng tối tưởng chừng miên viễn
bóng tối lấp đầy tôi
khoảng trống điếng hồn!
khoảng trống là cơn đói trùng khơi chờ nuốt chửng triệu triệu tế bào
khát vọng
rồi tan vào cõi lặng...

Và tôi và em
bên vực bờ huyễn mộng
khoảng trống đầy khoảng trống...

Sợ...

Ta sợ lắm mình già hai thế kỷ
chưa đi hết đường tình
Sợ một ngày mặt trời thôi bất tử
dòng máu người đen điêu linh
Sợ một ngày trái đất không quay trên trục nghiêng
trái tim lưng chừng khoảng giữa
Em ơi! bờ ngực trái chúng mình
kịp rộn rã yêu thương...?

NGUYỄN TRỌNG BÍNH

Áo cưới bây giờ

Áo cưới bây giờ, có người khen mốt
Sao tôi thấy giống hồi chiến tranh
Có cái phồng ra tầng tầng lớp lớp
Cứ y như chiến luỹ, cứ như thành...
Có cái rì rào như lá biếc
Ngã ba nào em khoác ngụy trang xanh?
Có cái lê thê ngoằn ngoèo quét đất
Công sự này chả lẽ có người canh

Áo cưới bây giờ có người khen mốt
Nghệ - sỹ - may
            khát vọng vẫn chưa thành.

ĐỨC SƠN

Dấu hạ 2

Anh tìm trong đống cỏ khô
Tìm ngọn lửa vùi ngày dài rộng
Cỏ hiếm, lời hoá vàng hoá cạn
Chỉ còn hoang, anh con sói ngước nhìn

Con sói chạy trốn thần tượng cây thông mởn không còn thỉ thầm
Bão và sóng đi lùi trước ngực em lời dấu sau chiếc lá
Anh không hát nữa

Vòng nguyệt quế chẳng khoác em tận choút
Chẳng phải dòng sông em chảy miết ngày chưa uống
Chẳng phải tia chớp em hằn phía chân trời

Anh tìm chiếc áo hoa vàng, meöm lời tận đaúy
Tận vệt sao xa không sánh một bông hồng
Em sao hiểu được núi đá nghiền thành bột
Thành mây bay trắng giữa trời cao!

Anh không tìm được mái nhà chiêm bao trú ngụ
Đơn giản thế thôi, không tìm được cỗ hư không
Không tìm được tổ kiến trong lòng đất
Để cất giữ lời em, Hạ trong trẻo ngày nào!

Anh cũng xin em chân thành dẫu như chì
Dẫu như sợi đàn rung lên rồi đứt
Nhưng chỉ là tưởng tượng kim cương rơi trên mặt đĩa
Chỉ là tiếng thở dài thúng mủng khoắt khuya.

Gió sông

Ngày gió sông gặp em Cồn Hến
Em hẹn về rắc phấn cuối bãi ngô
Em trang điểm, tôi thì liếc gió
Tôi gọi đò, nặng nỗi nhớ chở qua

Tôi vọc cát, sông vô tư tới biển
Con nước ròng, em chân sóng níu tôi
Em khẽ hỏi sông Hương sao trong trẻo?
Ngời gương soi, chao bóng kinh thành

Tôi với em thường chơi trò khoả  nước
Chơi trốn tìm, tìm em được xuôi dòng
Ngọn nồm, nam con đò trễ muộn
Yêu sông em, tôi muốn dắt tới nguồn

Một ngày tôi ra sông nhớ gió
Sông dát vàng, trắng ngọn cỏ lau
Vườn hong nắng, nhìn sông sao hiền thế?
Tôi gọi sông ơi! sao đi mãi chưa về.

BÙI ĐỨC VINH

Khoảng lặng

Nằm mơ hơi ấm cha tôi
Thấy mê man trắng chân trời khói sương
Câu thơ nấc rụng canh trường
Gió ơi đừng hú nẻo đường mồ côi
                                         (Nhân ngày giỗ đầu cha)

Lời tiên cảm mùa xuân

Nôn nao ngôi nhà hoang vắng chiều cuối năm
Heo may kéo giá lạnh tràn qua ô cửa vỡ
Thiêng liêng tiếng gọi im bặt mãi mãi
Chan chứa nước mắt con tắm khung ảnh cha khuôn mặt gầy gò
Ngày cha độc hành về nẻo nghìn trùng mưa gió
Tựa cửa mòn đêm tàn mẹ ngóng hụt phía xa xăm
Âm âm tiếng rắn huýt sáo rờn rợn cuối làng
Mô đất bỏ hoang rét mướt cha nằm yên giấc với cỏ xanh
Mùi rượu hồi tưới còn thơm hi vọng linh hồn cha sẽ bớt tủi men nồng
Lã chã giọt cầu hồn rơi trắng cả mùa thương
Chợt con nhìn thấy cha hiện hữu cùng mây khói -
người hành khách không
Sắm sửa hành trang mua tấm vé hư vô lên chuyến tàu định mệnh
lao vun vút về trời
Đánh rơi cuồng vọng nhỏ nhen của thói đời. Con người thường hay chà đạp nhau để sống rồi dành dật chôm trỉa cho mình tấm áo
       lợi danh
Cha để  lại gia tài cho con chẳng có gì ngoài kỷ vật ân tình -
           là bức chân dung giản dị khiêm nhường
Con nơm nớp sợ mỗi khi đứng soi gương để còn nhận ra vết bẩn trên mặt kẻ hãnh tiến thường ăn trên ngồi trốc hay đóng giả bậc quân tử
Lẻ loi quá con hụt hơi chạy đến khóc với bình minh
Một tội đồ cuồng tín ẩn ức trên con đường mùa đông vật vờ khốn khổ mải miết đi tìm hơi ấm của tiền nhân trong ngôi đền thi ca sót lại
Cha ơi! Người biên tập có đôi mắt phong trần đêm nay đọc thơ con, dang dở bản thảo viết tay ngổn ngang sấp ngửa chuyện vui buồn
Thất vọng ê chề mỗi lần ra sạp báo. Bất giác có hàng cây cô đơn trút lá ưu tư xuống đỉnh tháp tâm hồn con bơ vơ thương tổn chiều ngóng đợi
Ngọn lửa trái tim con kiệt cùng cháy âm ỉ
Cành củi mục đam mê cời đượm lò than hoa đào ý nghĩ
Con giống như bao đứa trẻ nghèo mơ nằm ấm trọn một mùa xuân.

DIỄM CHÂU

Của những người sinh ra
                                                       Gửi Hoàng Ngọc Biên

Có những người cười như khóc
có những người khóc như cười
khi ta sinh ra ít nhất cũng có hai người cười
một là mẹ ta hai là cha ta
dĩ nhiên!
còn ta ta cười hay khóc
ta mừng rỡ điều chi
được mở mắt nhìn người
được ngửi mùi éther
hay được nếm vị bùi của bầu sữa?
chắc chắn là ta đã không hiểu được
có những người cười như khóc
lại có những người khóc như cười…
khi ta nấc lên từng hồi
những tiếng oa-oa
mẹ ta - bà Nữ Oa đội đá vá trời -
nhìn ta khoan dung
còn cha ta
ông đã nghĩ tới những ngày lặn lội
nơi rừng xanh núi biếc của ông
                                     lang Nhỡn?
ta ta không thể khóc
cũng không thể cười
khóc với cười là những triệu chứng
                                            suy đồi
của những kiếp người về sau...
ta oa-oa để báo hiệu
cùng mây trắng qua cửa sổ
cùng con gi sừng làm tổ trên
                                           cành cọ
con chim mang trên lưỡi một
                                    chiếc nhẫn -

rằng trời đất mênh mông
                          đã  có ta
ta cũng mang một hạt đá
                                 quý
- trong miệng -
ta vật vã trước một kiếp
                           nổi trôi
với gió
ta ngang ngửa trước  như
                    một cọng cỏ
ta chờ ta chín tới và
              ánh sáng tỏa ra
từ hạt ngọc ấy
ở cõi đời mà ta sẽ biết tiếng khóc tiếng cười
của những người sinh ra.
                                      18.1.2005

PHẠM XUÂN TRƯỜNG

Con đường mồ côi

“Vầng trăng ai xẻ làm đôi”
Nửa em thì khuyết, nửa tôi chẳng đầy

Mùa đi phơ phất liễu cây
Dòng sông ai chuốt mà gầy thế kia!?

Mai về, mai nhớ, mai đi
Vầng trăng như gái lỡ thì bỏ quên

Chống sào về phía không tên
Chật khoang gió bấc, chất thêm nỗi buồn

Tay cầm tiếng vạc kêu sương
Tôi đi về phía con đường mồ côi

Giá như chẳng có tháng mười
Bờ sông đầy gió em cười mê duyên

Giá mà tôi cũng biết quên
Thì trăng chả sáng cả đêm lẫn ngày

Người ta uống rượu để say
Mắt em rót xuống đất này chung thiêng
                                                                12-2004

Tháng mười

Tháng mười trở gió heo may
Câu thơ mắc nợ kiếp này đa đoan

Đò đầy nước cả đừng sang
Mặc cho gió dọc sóng ngang em chèo

Nỗi buồn con nước cuốn theo
Nhìn trăng trăng vỡ, nhìn bèo bèo trôi

Dòng sông bỗng hoá mồ côi
Em gom góp những nụ cười bị thương

Gió gầy buốt những hàng dương
Xoè tay em đếm giọt sương đầu mùa

Ủ làm men của ngày xưa
Được say như thể bỏ bùa anh ơi!

Em qua mấy trận bão người
Chiều nay lại thấy tháng mười nổi giông.
                                                                Hải Phòng 21.11.2004

(nguồn: TCSH số 193 - 03 - 2005)

 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • Huỳnh Quang Nam - Huy Phương - Trần Dzụ - Trần Hữu Lục - Lê Huy Mậu - Tôn Nữ Ngọc Hoa - Hồ Ngọc Chương

  • ĐINH THỊ NHƯ THÚYĐã buồn trước cho những ngày chưa đếnnhững chia xa đang sum họpnhững mỏi mệt đang hân hoannhững bóng tối khuất lấp đang rực sángĐã nhìn thấy vết chémròng ròng máu đỏ tươi trên da thịtnhư nhìn thấy bước chân người hành khấtchậm rãi lê trên đường

  • Ở những đỉnh cột

  • Sinh năm Nhâm Thìn, Phan Văn Chương từng tham gia quân đội, hiện là hiệu trưởng trường THCS Quảng Phương, huyện Quảng Trạch, tỉnh Quảng Bình. Thơ đến với anh như người tình muộn. Có điều anh biết chọn lọc, học hỏi, vượt qua những cản trở thế tục, tiếp thu cái mới của đời sống văn học hôm nay đang chuyển đổi. Nhờ thế thơ anh sớm tạo được không gian riêng, cách nói riêng. Phan Văn Chương chứng minh rằng, ở bất kỳ lứa tuổi nào, người ta vẫn có thể tìm cách vượt lên, nếu tự mình khai phá, xác lập được con đường mình đang đi.                                     HOÀNG VŨ THUẬT

  • Hoàng Vũ Thuật - Lê Thái Sơn - Thiết Mộc Lan - Ngô Hà Phương - Lê Tấn Quỳnh - Nguyễn Quốc Hiền - Phan Bùi Bảo Thy

  • Năm sinh: 1950Quê quán: Đại Lộc, Quảng NamThơ đã in trên nhiều báo, tạp chí, tuyển tập (1971- 2004)Đã xuất bản: Trong hoàng hôn gió  (1995), Trăng của ngày (1999), Thơ bốn câu (2001), Bài ca của gió (2002), Phía sau tôi (2003).

  • Bóng xưa            Đập cổ kính ra tìm thấy bóng                Xếp tàn y lại để cầm hơi                                                Tự Đức

  • TRẦN PHƯƠNG TRÀ                                                 Kính viếng bác Hoài Chân Nguyễn Đức Phiên.                 đồng tác giả “Thi nhân Việt Nam”, 1941

  • Từ Nữ Triệu Vương - Trần Thị Vĩnh Liên -  Chử Văn Long - Lê Văn Kính - Nguyễn Quốc Anh - Ma Trường Nguyên - Tôn Phong -  Nguyễn Thánh Ngã - Ngô Đức Tiến - Đặng Nguyệt Anh

  • Lam Hạnh - Tuệ Lam - Chử Văn Long - Nguyễn Man Kim - Hoàng Vũ Thuật - Khaly Chàm

  • Tên thật: Nguyễn Phạm Tú TrinhSinh 1983Sinh viên Khoa Ngữ Văn - Đại học Khoa học Xã hội và Nhân vănGiải nhất cuộc thi thơ “Đất nước và lục bát” của báo Tuổi Trẻ. 2003.

  • NGUYỄN TRỌNG TẠO chọn và giới thiệuThời Thơ Mới ở ta đã có thơ hình thoi, thơ hình tam giác, thơ hình thập giá... Và bây giờ thơ “tân hình thức” của người Việt ở hải ngoại cũng đã làm nao lòng một số người làm thơ trong nước. Những loại thơ hình thức ấy thường là bắt chước những cách tân kỳ dị của thơ phương Tây từ thế kỷ XIX đến ngày nay. Thực ra thì thơ chữ Nho ở ta cũng đã từng có thơ hình tròn, thậm chí có bài đọc được đến 18 cách, nhưng những “người hiện đại” ở ta lại thường vẫn chuộng thơ Tây và từ đó cũng “sáng tạo” ra những hình thức kỳ dị khác gây chú ý cho người đọc (xem).

  • …Cả rừng cây thấy mẹ cườiMẹ ơi! nước mắt đầy cơi đựng trầuThác ngàn xa vẫn nguyện cầuVô thường! mẹ nhuộm biếc màu trời xanh.

  • Có phải em là HuếDùng dằng tôi chẳng muốn xaHỡi em gái Huế dạo qua bên cầuMắt đen, tóc mượt mái đầuCười duyên như thể từ lâu thương rồi

  • Minh Đức Triều Tâm Ảnh - Tùng Bách - Nguyễn Sĩ Cứ - Lê Anh Dũng - Văn Công Hùng - Lê Thiếu Nhơn - Công Nam - Nguyễn Thiền Nghi - Nhất Lâm - Ngô Minh - Trần Văn Khởi - Lê Ngã Lễ - Trương Đăng Dung - Đặng Kim Liên - Tạ Vũ - Nguyễn Ngọc Phú - Nguyễn Hàn Chung

  • Sinh năm: 1952 tại Nga Sơn, Thanh Hoá.Hiện đang công tác tại Hà Nội.Tiến sĩ Sử học, Phó giáo sư Xã hội học.Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam

  • ...Ta cứ hẹn gặp nhau nơi HuếGió xòa lang thang tóc thả mờiMắt lá nghiêng cười cho ai đợiAnh để lòng bỏ ngỏ cõi hoang...

  • Khoảnh khắc               Cõi yêu                       Tự khúc