Thơ Sông Hương 03-2003

16:42 11/05/2009
Nguyễn Đông Nhật - Chử Văn Long - Lê Hoàng Anh - Trịnh Lữ - Đào Trung Việt - Nguyễn Trần Thái - Nguyễn Thị Anh Đào - Nguyễn Loan - Nguyễn Văn Quang



NGUYỄN ĐÔNG NHẬT

Nhà ở Huế

Những vườn cây những ngôi nhà
dường như giống nhau nên lại khác
giống trong ý nghĩ thô xù
khác nhau khi bàn tay gõ cửa

Có con đường nối những ngôi nhà
vô hình băng qua mùa im lá
nên vườn cây là giấc mơ ngân
tiếng trẻ đùa nô bên giọng hát.

Bao dân thường bao quan liêm chính
từng đi qua vô tận giấc mơ
trong màu lá vỡ họ còn nhớ
hạnh phúc nối liền người nữ - người nam.

Những nhà thơ những vị vua hiền minh
ngủ dưới bóng sao cùng lời chim
họ không quên cung đàn bất hạnh
giọt máu rơi môi cười sửng lạnh.

Cuộc sống và cái chết của họ
đã nhuộm thơm bao nhiêu thời gian
xui mùa thu gởi lòng xuống dòng sông
trên vẻ đẹp ánh hồi quang cũ.

Và hôm nay ngoài hành lang gió
giữa thanh âm của ngày bình thường
chầm chậm một màu hoa không nói
nở yên tĩnh sắc vàng trong sạch.

Yên lặng, vì vườn cây - ngôi nhà
đã trở thành không khí đầy cảm xúc
lọc qua tiếng ngân bài ngụ ngôn quên lãng
vừa rơi từ giấc mộng ngàn năm
.

CHỬ VĂN LONG

Con ngựa buộc bên rào

Con ngựa buộc bên hàng rào
Cỗ xe cũng nằm cạnh đó
Cô em ở trong cửa sổ
Ngựa ai đã thắng yên cương

Mùa xuân đi dạo trên đường
Tôi qua trước nhà em ở
Chỉ tại cái gốc cây bàng
Mà tôi ghé vào bên cửa
Sau nữa tại vì con ngựa
Yên cương đã sắp sẵn rồi
Nên tôi muốn được em ngồi
Để tôi đánh xe dong duổi...

Lẽ nào cô em từ chối
Ngựa xe thì đã sẵn sàng
Vàì buổi chiều nay đẹp thế
Lòng nào không thấy xôn xang


LÊ HOÀNG ANH

Gió xuân

Ngôi sao xa xanh nhấp nháy
Gió xuân về như quầng sáng lung linh.

Lá me bay nhè nhẹ trên mái tóc
Gió xuân về xanh biếc lộc đầu cành.

Giàn hoa tím mang hơi lạnh trong gió
Cánh thả hương vẫn từng chùm bung nở.

Ta nghe trong gió hạt mưa xuân
Sắc đào hồng se se, bất chợt nắng như hè.


TRỊNH LỮ

Đốm nắng xanh

hôi hổi lườn chim câu ra ràng
hạt ngô vàng mẩy tròn mướt mát
tay ngây thơ e ấp vuốt ve
bồi hồi thịt chim non trần trụi
ngỡ quả tim ai đánh rơi
ngước lên
            búp đa vàng
                        đốm nắng xanh
cúi xuống
            đàn kiến bồng đỏ ối...

mở mắt thấy trần nhà trắng xoá
cố ngủ lại nhưng cõi mơ đã chốt cửa rồi

Mẹ ơi...


ĐÀO TRUNG VIỆT

Và ta sẽ thấy

Bạn ơi,
đồng hành cùng tôi
và em bé đánh giầy
chân đất đi mãi chưa về
                        được quê hương
Bạn ơi,
cùng tôi nói điều giản dị
như hạt thóc, củ khoai,
như ai đó trồng hoa, trồng sắn
như cô gái hái chè
                        tay đâu có búp măng
Bạn ơi,
hãy cùng tôi nặng lòng
ta nhịn đói, nhịn khát
                        và chân đất,
                                    đi trên trắng cát
giữa trời nắng chang chang
Và ta sẽ thấy
Sự giầu sang: là khái niệm
Giữa quê hương quặn siết đói nghèo.


NGUYỄN TRẦN THÁI

Lỡ nhịp

Đi tìm sắc Huế xưa Đồng Khánh
Lỡ nhịp dòng Hương lặng đổ ngang
Tưởng đâu đã chạm tà áo tím
Linh Đàm chuông thỉnh gọi thiền sang


NGUYỄN THỊ ANH ĐÀO

Đêm say

Thì anh cứ trở về nghiêng chén xuống dòng sông
Thời gian xoã tóc sau bờ vai em bối rối
Anh mắc nợ một đời trai trẻ
Khi trên đầu tóc đã điểm màu sương.

Những kỷ niệm thơ trinh từ thuở giảng đường
Chực trở về gọi tên rối rít...
Khi Huế đã vào xuân
Dòng sông trầm tư chảy ngược thời quên - nhớ.

Em
Mái tóc dài mắc nợ
Một đời anh.

Nếu mai anh có về
Đêm say đừng nghiêng chén
Dòng Hương in bóng hình em còn trẻ
Vẫn một mái tóc dài
Buông thả đắm say anh
.

NGUYỄN LOAN

Lời ngỏ tháng hai

           
(Tặng một nữ sinh)

Tháng hai em về qua ngõ
Lòng mang theo cả mùa hương
Tóc xanh ru mềm cơn gió
Dàn chân ngân NỐT ĐÀN SON

Tháng hai chim kêu đợi nắng
Bầu trời mờ đục màu sương
Mùa xuân đi bên áo trắng
Tay em cặp vở còn thơm

Tháng hai dù đang mưa bụi
Nụ cười em đã ấm lên
Lòng ta được chút an ủi
Khi bài thơ chưa thành tên...
                       
Huế, xuân 2003

NGUYỄN VĂN QUANG

Mở trái tim

Có những bức tường đè lên khối thịt
Bằng sự thâm tím để phương đêm mù mịt
Khi tiếng gọi của linh hồn tháo gỡ bức tâm linh
Em đến với những cuộc tình...

Để nghe người Huế ví trái tim
Nhưng sự hoài nghi cứ lặng thinh
Sao em vô tình để sợi vô hình trói buộc
Ngày sang sông sóng không tiễn nữa, thành bọt nước vỡ..

Ta đến sau thập kỷ bẻ bóng làm sóng
Tìm sông ra biển tìm bờ ra bóng
Tìm sóng trong lòng
Tìm em mở cánh tim đau giải thoát tâm hồn.

Vẫn còn...

Ta thấy loài cầm thú xạo
Như trang đời láo nháo
Ta treo mình giữa chốn
ngổn ngang
Để xuống hàng...

Dẫu đổ lệ nơi quan tài hay
địa đàng
Ta chỉ biết cười vang...
Em ơi! đâu? loài người nói trạng
Và sự câm lặng để có thêm bạn

Ta im hơi từ trời vọng xuống
Chút tài hoa kéo câu thơ trôi nổi
Tôi chẳng còn chi ngoài cái
                                    thằng tôi
Để bà con đâm soi

Chẳng còn ai ngoài nội ngoại
Chỉ còn lại, sớm chiều
                                  môn khoai
Nghe cánh đồng gọi...
Phía rừng trầm nở một
                                     chữ tâm
.

(169/03-03)

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật

  • Thái Kim Lan - Nguyễn Đặng Mừng - Đông Hương

  • Tuệ Lam - Nguyễn Việt Chiến - Nguyễn Hồng Hạnh - Phạm Bá Thịnh - Võ Quê - Nguyen Su Tu

  • LGT: Thông Thanh Khánh - người bạn Chăm mới đến với trang thơ Sông Hương vốn là nhà nghiên cứu và giảng dạy văn hóa Chăm ở một số trường Đại học phía Nam.


  • PHAN TRUNG THÀNH

  • Trần Phương Kỳ - Phương Uy - Lê Thu Thùy - Lê Hưng Tiến - Trần Thu Hà - Đức Phổ - Hồng Vinh - Nguyễn Thiện Đức - Lê Hà Ngân


  • PHẠM XUÂN PHỤNG


  • TỪ HOÀI TẤN

  • LTS: Nhà thơ Phạm Thị Phương Thảo bước vào làng thơ từ rất sớm, nhưng phải đến sau này chị mới cho xuất bản những ấn phẩm: “Dòng sông khát vọng” (thơ - Nxb. Văn học 2010), “Hoa nắng” (thơ - Nxb. Văn học 2011), “Trao em mùa hạ” (thơ - Nxb. Hội Nhà văn 2012), “Khúc ru nơi lưng núi” (thơ - Nxb. Hội Nhà văn 2012), “Hà Nội dấu yêu” (tản văn - Nxb. Hội Nhà văn 2013).


  • TRẦN ĐỨC LIÊM


  • Vân Nguyễn - Phạm Trường Thi - Hồ Đắc Thiếu Anh - Đông Hương - Phan Như

  • Phạm Ngọc Túy - Hà Duy Phương - Ngô Thị Ý Nhi - Phan Lệ Dung - Lê Vĩnh Thái - Đức Sơn - Nguyễn Hoàng Thọ - Mai Văn Phấn - Huỳnh Ngọc Thương - Lan Hoàng Miên

  • LGT: Sinh tháng 10, tuổi con Ngựa, là tác giả truyện ngắn với tên thật Vũ Thanh Lịch, Nguyễn Hải Minh là bút danh dành cho thơ, chị hiện công tác tại Hội VHNT Ninh Bình. Hải Minh làm thơ lúc 16 tuổi, thơ của chị ăm ắp hơi thở của núi, vị mặn của biển, cùng những vui buồn mê thức trong cõi tình, cõi người mang mang… và cũng có lúc mê đắm, mải miết như con ngựa hoang rong ruổi qua từng cung bậc cảm xúc. Nhân ngày Phụ nữ Việt Nam 20/10, xin giới thiệu đến bạn đọc chùm thơ tác giả trẻ Nguyễn Hải Minh.
    Tường Thi (gt)

  • LTS: “Niềm đam mê vô tận của tôi là đọc, làm thơ, viết văn và khao khát đến cháy bỏng là có đủ thời gian để thực hiện niềm đam mê ấy”. Khát khao ấy đã đi cùng năm tháng với nữ thi sĩ Vũ Thiên Kiều từ khi còn là cô học trò giỏi văn toàn quốc (1985), cho đến hôm nay, khi công tác tại Ban Dân vận huyện Hòn Đất, tỉnh Kiên Giang.

  • Ngôn ngữ như một phương tiện truyền đạt thông tin, đối với thi sĩ, ngôn ngữ là công cụ để truyền cảm xúc của mình đến mọi người. Người làm thơ, điều quý nhất là cảm xúc. Nghệ thuật tu từ là phần kế tiếp để tác giả chia sẻ trọn vẹn cảm xúc của chính mình đến với mọi người.

  • (SHO). Người đã ra đi thật rồi

    Đại Tướng Huyền Thoại của chúng ta – Đại Tướng Võ Nguyên Giáp

    Người Đại Tướng Vĩnh Viễn, Người Đại Tướng Của Nhân Dân