Thơ Sông Hương 03-18

14:31 31/03/2018

Mila Bùi - Nguyên Quân - Khaly Chàm - Lê Ngã Lễ - Nguyễn Hàn Chung - Trần Nhuận Minh - Nguyễn Thanh Tuấn - H. Man

Tác phẩm "Khát Vọng" (Acrylic) của HS Phạm Trinh

MILA BÙI

Nhớ anh

1.
Nỗi nhớ anh
quẫy đạp
xé rách màn đêm


2.
Nỗi nhớ anh
nảy mầm
bình minh lấp ló


3.
Những tia nắng
xuyên qua hạt nhớ
lấp lánh pha lê




NGUYÊN QUÂN

Cafe sớm

Chiều xuôi ngang cửa Tư Dung
Gió chênh chếch lộng trắng vùng cuối sông
Con thuyền lạc giữa muôn trùng
Nửa chèo nửa chống bờ lưng điệu chài


Khúc ca nò sáo vọng dài
Cánh chim tăm cá rụng ngoài thinh không
Mắt buồn ngàn dặm lông bông
Hay từ tiền kiếp chung dòng từ quy


Quay tròn cái bóng thiên di
Lưng chừng giới hạn sinh li ngỡ ngàng
Cuộc chơi tính sổ hòa tan
Nguồn sông cửa biển một trang chữ buồn...




KHALY CHÀM

Dự cảm mùa thu đi

trong nếp gấp thời gian
giấc mơ đang khép lại những cánh cửa
mùa thu về ngủ trong quả chuông của bầu trời
em cúi xuống vớt chiếc bóng trên dòng chảy ánh sáng
trao tặng cho hội chứng nỗi buồn không duyên cớ


người ta đã thể nghiệm niềm tin
lắng nghe âm thanh luôn bí ẩn mở mắt trong ổ khóa
sự nghiêm cẩn lộng lẫy trong từng ý tưởng
ký ức đánh thức mùi men bốc lên thành cơn gió chướng
thanh xuân sẽ quay về làm chứng cho những ngày mất dấu
và định nghĩa hương thơm trắng ngày em sinh ra tôi


nhẹ nhàng hơn. từng câu thơ tìm chỗ ký thác
hoài nghi những tín hiệu ký sinh trên môi làm đắng niềm cô đơn
bây giờ. bài thơ là ngôi nhà trong cầu vồng ngũ sắc
hơi thở chúng ta luôn viền quanh những ngón tay
linh hồn thiên thần bay vòng ngọn nến
mùa thu gửi lại tiếng mưa rụng cuối cùng




LÊ NGÃ LỄ

Tháng mưa buồn

Cuối mùa tháng chạp mưa buồn
Nắm bàn tay
Vẽ lại khuôn mặt mình
Nhìn trong dáng vẻ mong manh
Nét buồn buồn riêng
Giật mình chốn xưa
Tuổi đời lận đận giấc mơ
Mà trong sâu thẳm
Còn chưa rớt buồn
Lang bang với cuộc vuông tròn
Lối xưa còn đó
Mỏi mòn ngàn năm
Mù sương tháng chạp lạnh căm
Bay trong gió loạn
Phân thân đường về
Ơi chiều ngồi với con đê
Tĩnh tâm khỏa lấp
Cơn mê của ngày




NGUYỄN HÀN CHUNG

Đơn giản nhất

Đơn giản nhất
là ngồi xuống bên cầu
thòng cẳng xuống sông
rù quyến
một bờ cong quê xứ
tóc tình quết vào khói sóng tê tê


Lại mơ hoang mớ hoảng nhớ mế nữa rồi
giấc nào cũng đầy rạ rơm
quấn những cụm bèo
có bẫy gai củ ấu
chích vào nhớ thương
những giọt máu ấu thời


Đơn giản nhất
là niệm Bát Nhã Tâm Kinh
về thôi về thôi sao đành kẻ ở
mặc những phù hư xứ người quạnh quẽ
mặc những phù hư
mặc những phù hư phù hư phù hư
xứ người quạnh quẽ


Dằn dỗi túi thương vay
không bao giờ trả được món nợ lưu cữu
để chồng lấn nỗi niềm bi hoan của tuổi
con nít con nôi


Đơn giản nhất là
ngồi xuống bên cầu
thòng cẳng xuống sông
cho những con cá lòng tong mân mê ngón út
mà tưởng tượng bàn tay búp măng ve vuốt
vô cùng trinh bạch
phụng hiến rong rêu

                         Oct, 11/2017



TRẦN NHUẬN MINH

Nói với con về nhà cha mẹ…
             “Nhà cha mẹ ở tầm thường thế thôi” (Chế Lan Viên).

Gian nhà xây tự ngày xưa
Cầu thang lên gác bất ngờ đi ngang
(*)
Cái thời ăn ở gian nan
Mà xây được thế là sang lắm rồi
Bạn bè từ ở nhiều nơi
Đến thăm… và đã hết lời ngợi ca
Bây giờ cha mẹ đã già
Sức không còn mấy… biết là làm sao
Ở, đi… chả biết thế nào
Người đâu đã vác máy vào mà đo…
Bảo lo thì cũng là lo
Bảo không… thì kệ, mặc cho sự đời


Chỉ mong mình… chết đi rồi
Câu thơ còn sống với người thế gian


........................................
(*) Nhà tác giả, cầu thang lên tầng 2 rồi đi qua phòng khách mà lên tầng 3.





NGUYỄN THANH TUẤN

Có những gì trong tôi

Có những niềm vui
nhẹ nhàng đi qua không ở lại
Có những nỗi buồn luôn thức giấc trong lòng
Có những chiều trời đỗ cơn giông
nắng phơi màu nhạt thếch
võ vàng chiếc lá
rụng về miền xa thẳm không cây
Có những lúc bên ly rượu suông
uống cạn chân ngày
năm tháng chỉ còn lại trong đáy chai
hờn dỗi
Có những ngày dài phiêu bạt
liều thuốc chữa cho căn bệnh tương tư
đang di căn tiềm thức
đó là nụ hồng với chút hương nho nhỏ
bên khung cửa sổ ai chờ
hạnh ngộ
Có những đêm dài mỏi mòn giấc trắng
uống sạch đêm bằng nỗi nhớ
Có những bữa cơm chiều no căng chờ đợi
nhai trong nuối tiếc
Rối bời tâm tư....




H. MAN

Tháng Ba của tôi

Lại về
ngồi khóc bên nấm mồ cha
Chiều rớt chậm tiếng cu cườm khắc khoải
Lặng lờ không gian hương khói
Trời xanh mây bạc trắng đầu


Tôi như ngọn tháp già phủ mặt bể dâu
Trơ vơ điệu buồn mưa, nắng
Về tạ lỗi cùng đấng sinh thành
Ơn sâu, nghĩa nặng
Bao năm cuộc người chẳng thấy hiển vinh


Về dưới hiên quê kể chuyện đời mình
Con sông mỏi mòn không ra đến biển
Cuối bến trăm năm thuyền ai lỡ chuyến
Lau lách vọng hoài tiếng gọi: Đò ơi!


Cỏ đã biếc xanh gờn gợn góc trời
Đợi bước chân xa về khơi nỗi nhớ
Tháng Ba của tôi
chùm bông khế nở
Sân đình rộn trống chiêng khua
Tháng Ba
Có người làm thơ lơ đãng
Ngồi nghe trăng dậy hương mùa…


(TCSH349/03-2018)





 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • Nguyễn Thiền Nghi - Nguyễn Thống Nhất - Hoàng Thụy Anh - Triệu Nguyên Phong - Đặng Văn Sử - Ngô Minh - Nguyên Hào

  • Hoàng Ngọc Châu - Trần Ngọc Trác - Nguyên Phong - Nguyên Quân - Biển Bắc - Phạm Bá Thịnh - Từ Hoài Tấn


  • NHƯ QUỲNH DE PRELLE

  • LGT: Biển đang quặn mình trong nỗi đau mù tối, đầy phẫn mù và bi thiết. Lời nguyện cầu cho những sáng trong cháy rực đêm sao, trả lại màu xanh yên bình vốn dĩ muôn triệu năm. Chúng ta đang tự trôi dạt, "kéo theo những đàn cá lặng im" và nếu như biển mãi im lặng, màu bạc nhường chỗ cho tối tăm, tan tan bọt sóng. Những câu thơ của Như Quỳnh De Prelle đã dội vào tâm khảm chúng ta như thế, trong những ngày tháng 4 rực nóng.
    Trường Giang gt.

     

     

  • Nguyễn Minh Khiêm - Trần Võ Thành Văn - Bùi Hoàng Vũ - Khaly Chàm - Nguyễn Hưng Hải

  • Với Vũ, thơ là một cuộc thăm dò, một cuộc thăm dò vào nội giới, vào những va chấn, những áp chế và con đường giải phóng những áp chế ở nội tại. Đọc thơ Vũ khiến chúng ta hoang mang trước thế giới đã trở nên bất ổn. Khát vọng về một thực tại hợp nhất đã tiêu tan, giờ đây, cái trình ra trong thi giới của Vũ là một thế giới bất định, mơ hồ và hoài nghi. Một thế giới không thỏa hiệp với những xúc cảm đèm đẹp mà ngược lại, đó là tiếng nói của sự gây hấn, ít nhất cũng là gây hấn với chính thi sỹ trong cơn siêu thực hoang lạnh của chữ.
    S.H

  • LTS: Đã có đến 15 tập thơ BTT đến với bọn đọc theo phương châm các tác giả cùng với Hội Văn học Nghệ thuật hợp sức xuất bản. Chúng tôi xin giới thiệu 3 chùm thơ của 3 tác giả có tập thơ đầu tiên đến với bạn đọc: Anh Hải Kỳ, anh Vĩnh Nguyên và anh Nguyễn Loan.
    Sông Hương

  • Phan Lệ Dung - Đoàn Trọng Hải - Nguyễn Thánh Ngã - Huỳnh Minh Tâm - Hoàng Vũ Thuật - Võ Ngột - Huỳnh Văn Dung - Tần Hoài Dạ Vũ - Trần Quốc Toàn

  • LGT: Một lần nữa, trái tim lương tri của nhân loại bị tổn thương. Sau vụ khủng bố kinh hoàng ở Paris năm ngoái, mới đây 34 người thiệt mạng và hơn 200 người bị thương, đến từ 40 quốc gia trong vụ nổ bom tại sân bay và bến tàu điện ngầm ở Brussels ngày 22/3.  "Tinh thần Brussels" đồng loạt được thắp sáng khắp nơi trên địa cầu.

    Sông Hương trân trọng giới thiệu bài thơ "Không khóc ở Brussels", tưởng niệm các nạn nhân trong vụ khủng bố vừa qua, của nhà thơ nữ Như Quỳnh de Prelle, hiện đang sinh sống và làm việc tại vương quốc Bỉ.

    (L.V.T.G)

    NHƯ QUỲNH DE PRELLE

    thơ

     


  • NGUYỄN NHÃ TIÊN

  • Bạch Diệp - Nguyễn Đông Nhật - Nguyễn Ngọc Hạnh - Trần Huy Minh Phương - Ngô Minh - Nguyễn Thiền Nghi - Lê Vĩnh Thái - Từ Nguyễn - Nguyễn Duy Từ - Phan Trung Thành - Nguyễn Man Kim - Đoàn Mạnh Phương - Nhất Lâm - Vĩnh Nguyên - Mai Văn Hoan - Ngàn Thương - Nguyễn Văn Quang

  • LTS: Huyền Thư, tên thật là Tăng Thị Huyền Anh sinh ngày 29/11/1997. Quê quán: Phú Lương - Đông Hưng - Thái Bình. Hiện Huyền Thư đang học tập tại: Wellington, New Zealand.