Hồ Đắc Thiếu Anh - Nguyễn Hoàng Thọ - Trần Xuân An - Trần Hữu Dũng - Dương Thành Vũ - Nguyễn Hoàng Anh Thư
Tác phẩm "Sự tưởng tượng" của HS Võ Văn Quý
HỒ ĐẮC THIẾU ANH
Vội vàng cùng Xuân
Viên kim cương mặt trời lấp lánh trên cây
Hoa hồng kiêu sa nụ cười thiếu nữ
Hạt sương ngái ngủ cựa mình thức giấc
Ta vội vàng cùng Xuân
Xuân đi đâu?
Chú châu chấu khoác xiêm y lộc biếc
Nhâm nhi từng cọng tháng ngày
Mây trắng tròng trành trên tóc
Bước đi về trầm tư không hay
Nắng mắc võng đong đưa lời tình ca
Đôi mắt ướt long lanh dòng nhớ
Gió làm rơi chiếc lá vàng cài trên tóc cỏ
Tiếng chim líu lo trong lồng ngực
ríu rít một ngày qua
Khói sóng thở dài bên triền sông
buồn vui tích tắc
Tình yêu tinh nghịch trốn tìm ký ức tuổi thơ
Đất và trời cúi đầu chào nhau
lộng lẫy trâm cài lược giắt
Ta vội vàng cùng Xuân
Xuân đi đâu?
NGUYỄN HOÀNG THỌ
Đêm Mỹ Sơn
Thánh địa
thời gian
Rung lên từng thớ đá
Hồn gạch nung cất giấu tận non ngàn
Có tiếng ai thì thầm gọi nhau
Trong mưa bóng mây cổ đại
Rớt giọt mù sa tim tím sắc hồng hoang
Từ thác suối hàm oan
Kèn Sa-mơ-nai vọng về xa ngái
Cổ tháp hờn rỉ máu nhịp Xi-va
Đêm buông xuống vương triều hoang phế
Dòng sông Chăm thao thức chẳng buồn trôi
Mảnh trăng khuyết ngàn năm còn ngấn lệ
Dấu chân trần chạm vỡ tiếng gươm rơi
Giọt nắng ướt hoàng hôn
Hằn lên bao vũ điệu
Giọt sương chiều
Đông cứng giữa lòng tôi
TRẦN XUÂN AN
Mùa ve, gần và xa
ở Sài Gòn vắng thiên nhiên
trầm kha nỗi nhớ quê nhà
có người lặn lội ngót ngàn cây số
quần áo cũ nhàu, duy máy ghi âm rất rõ
về thâu mùa Huế đang hè
râm ran tiếng ve
và nhịp tim mình, bổi hổi
mẩu ký ức ấy trôi về
tuổi học trò sôi nổi
trôi về cả những tháng à ơi sơ sinh
trong khoảnh khắc gần trưa
vàng nắng chung chiêng
từ năm nào, ngang qua Rừng chùa Gò Dưa
thanh thoát chuông ngân, vọng sâu nhịp mõ
Rừng chùa Gò Dưa
bất chợt nhạc ve bổng trầm, thi thoảng chao đưa
nắng bừng tươi, rợp gió
muốn reo lên, cùng đôi mắt ngó nghiêng
thành phố Hồ Chí Minh, thêm vạn cột đèn xanh đỏ
chưa mất hẳn thiên nhiên!
dăm băng đĩa nhạc ve với nỗi nhớ
nỗi nhớ kinh niên
không phải tay người trong chuyện kể kia
chính đất trời mở ra trên Phố Núi
ven hồ Đức An - Diên Hồng
bên cây đa thẫm lá ngước trông
bên mái đầu suy tư liễu cúi
bên cư dân Pleiku
sớm chiều luyện chân không mỏi
bên dăm du khách
lắng chìm trong âm thanh Phố Núi mùa hè
suốt đời thương nhớ tiếng ve
trưa Phố Núi, hướng về hai quê
Huế quê sinh, thành phố Hồ Chí Minh quê ở
người trong mẩu chuyện kia, tôi bỗng nhớ
và với Pleiku, Diên Hồng bừng thức âm thanh mùa hè
nỗi bệnh thiếu thiên nhiên kia
kể cho hồ Đức An - Diên Hồng nghe
khi trong quán Hạ Vàng
nhâm nhi tách cà phê đen quánh
anh em tứ xứ ngồi bên cạnh
không quên âm sắc mỗi quê nhà
trong tiếng ve, gần và xa.
TRẦN HỮU DŨNG
Gương mặt người phương Nam
Giờ đây
mùa luân chuyển theo nhịp chảy
Ngày rạng ngời
trên gương mặt nhăn nheo ông nội già nua
tôi đọc điều ghi chú
của đường cày thời gian hằn sâu
Ẩn thăm thẳm nơi gương mặt má
tôi đọc văn bản mùa cá đẻ trứng
khu vườn và thời tiết
Và giọng nói mình ênh em gái
nhắc nhớ nước lũ tràn về
tuôn chảy khắp cánh đồng
Liên miên dòng thư pháp mưa quay cuồng
ào ạt vẽ nên số phận người nông dân chân đất
Lấp lánh những gương mặt người thân Nam bộ
dưới ánh mặt trời
phương Nam hực hỡ
DƯƠNG THÀNH VŨ
Lục bát đắng dành cho người yêu
Sáng nay đất dậy mù sa
Mình ta một cõi ta bà rong chơi
Em nằm yên nghỉ một đời
Ta còn ở lại nhận lời phân ưu
Đôi khi cảm thấy ngậm ngùi
Uống luôn chén rượu của đời rót ra
Hai hàng nến trắng chập chờn
Xe tang lăn chậm trên đường phố xưa
Dấu chân em cũng bụi mờ
Phút luân thường cũng hững hờ trôi nhanh
Đồi cao gió lộng trời xanh
Nơi đây mà chẳng yên lành thì thôi
Huyệt sâu đào đã xong rồi
Còn mong giờ tốt ta ngồi cười khan
Trăm năm mộng ước đá vàng
Giờ theo ngày tháng tan trong đất cằn
Tay ta mười ngón ăn năn
Chờ ném nắm đất sau cùng tiễn em.
NGUYỄN HOÀNG ANH THƯ
Trái tim không hóa rêu phai
Hãy rửa trái tim
Trong vắt mây bụi
Hãy để cho một số điều xơ cũ đi qua miền rong rêu
Cắt bỏ
Như một chu kỳ
Không phải vì niềm tự hào
Mà những vết gợn trong niềm tự hào
Chỉ đơn giản thôi, vì một cái gì đó không còn có một
nơi trong cuộc sống
Đóng cửa
Thay đổi đĩa CD
Làm sạch nhà
Quét bụi...
Không phải dừng lại ở sự ngưỡng vọng từ người khác
Dừng lại để là người đầu tiên ngưỡng mộ mình là bạn
Tình yêu không phải là một trò chơi thẻ đánh dấu
Đôi khi, bạn có thể mất, không...
Điều quan trọng là không để hối tiếc bất cứ điều gì.
Bạn sẽ khám phá tài năng, khát vọng kiêu hãnh
Và tình yêu
Không là quan trọng để hối tiếc
Chờ đợi người cuối cùng trong trái tim đừng khép chặt
Đóng hay mở cửa cho một cuộc sống mới...
Lưỡng lự đi qua
Nhưng điều hợp lí
Không có câu đố và các khoảng trống
Những cảm xúc cũ tội lỗi như phế liệu không thể tái chế
Quẳng đi và gột rửa thôi
Trái tim trong veo hạnh phúc
Trái tim không hóa rêu phai
Và, gió reo ngày mới lại về
(SH301/03-14)
Tải mã QRCode
LÊ HƯNG TIẾN
NGUYỄN NGỌC HẠNH
ĐINH THỊ NHƯ THÚY
HUỲNH LÊ NHẬT TẤN
PHÙNG CUNG
VŨ THANH HOA
Ngô Liêm Khoan - Nguyên Hạnh - Trần Hương Giang - Hoàng Ngọc Giang - Dương Anh Đằng - Trịnh Minh Hiếu
Lê Tấn Quỳnh - Nguyễn Đông Nhật - Trần Thị Tường Vui - Đỗ Thượng Thế - Kiều Trung Phương - Nguyễn Thanh Văn - Từ Nguyễn - Huỳnh Ngọc Phước
NGUYỄN HƯNG HẢI
NGUYỄN THIỆN ĐỨC
PHẠM ÁNH
LTS: Hoàng Cầm tên thật là Bùi Tăng Việt. Sinh ngày 20 tháng 2 năm 1922 tại làng Phúc Tằng, huyện Việt Yên (do đó mới có tên là Tăng Việt), Hà Bắc. Con một nhà nho không thành đạt, sống bằng nghề thầy thuốc. Hoàng Cầm (tên một vị thuốc rất đắng) là bút danh dùng từ năm 1939.
(Trích trong tập thơ sắp in: “Những vẻ đẹp khác”)
LTS: Nhà thơ Hữu Loan, tác giả bài thơ nổi tiếng "Màu tím hoa sim", tham gia cách mạng từ năm 1936 trong phong trào học sinh ở Thanh Hóa.
LTS: Trong 5 năm qua, trên những trang thơ, cùng với việc giới thiệu các tác giả có nhiều tìm tòi, có bút pháp riêng như Văn Cao, Thanh Thảo, Trần Vàng Sao, Phạm Tấn Hầu... Sông Hương đã chú ý đến những cây bút ở cơ sở - mà anh em trong tòa soạn gọi vui là "tác giả chân đất, như Phương Xích Lô, Nguyễn Thị Thái...
Nguyễn Ngọc Phú - Nguyễn Văn Thanh - Đỗ Hàn - Phan Văn Chương - Tháng Năm - Nguyễn Ngọc Hưng - Phạm Xuân Phụng - Nguyễn Ngọc Hạnh - Nguyễn Loan - Triệu Nguyên Phong
Tên thật: Trương Nhật Tín, sinh năm 1991, quê quán thôn An Ngãi Tây, xã Hòa Sơn, Đà Nẵng. Hiện sống với gia đình tại thành phố Buôn Ma Thuột, tỉnh Daklak; - bị khiếm thính nhẹ từ nhỏ. Từng có thời gian ở Hà Nội và sống nhiều lần ở Sài Gòn. Bắt đầu làm thơ, viết truyện, Văn Phẩm Ý (dạng tùy bút phác họa vô thực)… từ khoảng năm 2005, 2008.
ANH THƠ
PHAN HOÀNG
Nguyễn Hồng Hạnh - Phan Lệ Dung - Hoàng Long - Hoàng Vân Khánh - Nguyên Quân - Bùi Mỹ Hồng - Đỗ Tấn Đạt - Nguyễn Nghĩa - Từ Sâm