Thơ Sông Hương 02-2008 (3)

16:40 10/09/2008
Lê Huy Hạnh - Trịnh Hoài Giang - Triệu Nguyên Phong - Phan Tuấn Anh - Bạch Diệp - Phan Văn Chương - Hồ Đắc Thiếu Anh - Mai Trâm - Đỗ Văn Khoái - Viêm Tịnh - Lưu Thị Bạch Liễu - Lãng Hiển Xuân - Nguyễn Thanh Kim - Vũ Thắng  - Võ Quê - Ngàn Thương - Nguyễn Nguyên An - Lê Phương Thảo

LÊ HUY HẠNH

Không phải tại em

Khi em tàn nhẫn bỏ đi rồi
Anh vẫn hiểu
Mọi lỗi lầm trên cõi đời này
Trong sâu thẳm vũ trụ này
Không phải tại em

Anh đốt cháy anh qua đêm
Bằng điếu thuốc cuối cùng
Dang dở

Em đốt cháy em
Bằng tia mặt trời cuối phố

Con sông không về biển nữa
Sông vỡ vụn nghìn con sống thuỷ tinh
Và riêng anh
Và riêng em
Giữa đời chao đảo...


TRỊNH HOÀI GIANG

Ơi cánh đồng quê

Bây giờ ruộng đã bê - tông
Cây đa đã cụt, dòng sông đã què
Mái đình đã phẳng đường xe
Còn đâu cánh võng mà nghe chuông chùa

Hội làng thì đã ngày xưa
Thôi anh đừng có tiễn đưa làm gì
Em chào thầy mẹ em đi
Làm ô-sin chả biết khi nào về

Heo may thổi dọc triền đê
Nghe câu dự án mà tê tái lòng
Người đi thì đã ngàn trùng
Người về, đất có còn không mà về

Giật mình nửa tỉnh nửa mê
Cánh đồng quê, cánh đồng quê, cánh đồng.


TRIỆU NGUYÊN PHONG

Đêm nguyện cầu

Người
bỏ quên ta trong gác vắng
tình phai bụi đỏ đường dài
chiều lệch về phía trái
mắt vô tình rưng rưng

Ngồi
nhìn tóc phai màu năm tháng
chạm buồn giữa cõi hư không

Thơ
vang lời thánh lễ
đêm nguyện cầu
goá bụa hồi xuân...

PHAN TUẤN ANH

Tàn khúc

Thôi nhan sắc! anh chỉ còn tàn úa
Cõi mây xanh xin nhường bước phiêu bồng
Tài tử chết trong mùa kinh sám hối
Giai nhân về ngồi hát giữa hư không

Tàn chén ngọc, đổ tràn ly mỹ tửu
Khóc cung đàn chảy máu dưới bàn tay
Tro lửa đốt bài thơ đang vụt cháy
Chút quyên sinh thương nhớ giữa tháng ngày

Thôi nhan sắc! anh chỉ còn viễn niệm
Cúi đầu qua thủa trường khúc bi hài
Cờ lỡ cuộc hậu về bên tân quốc
Vua rời triều khoác cờ trắng trên vai

Kinh thành khóc trong những ngày mây tím
Say tỉnh cười rồi ly biệt uyên ương
Lầu vọng nguyệt có vầng trăng đã chết
Thi sĩ quên thân xác giữa dặm trường...

Thôi nhan sắc! anh chỉ còn thiên lý
Con đường đi xa vắng giữa hoang đường
Gục đầu hát trên bờ vai kỹ nữ
Nguyện đi về với người chốn phơi sương

Cờ đã rũ trên vai người hành khất
Bài hoang đàn ngồi hát với cái bang
Phù du chết ngân sâu trên vầng trán
Cuốc rượu say nên mi mắt lệ tràn...


BẠCH DIỆP

Mùa xám... heo may

Heo may sớm
Những ngọn cỏ bên sông gầy khô
Cành me chơ vơ
Đơn độc

Heo may sớm
Em choàng hờ chiếc áo len xanh
Giữ trên mình ký ức mùa hạ
Co vai gầy đón ngọn gió đông
thổn thức

Heo may run run
Xiêu xiêu nắng nhạt nhoà con sóng
Bước chân nhỏ sợ chạm đau lá cỏ
Viên sỏi vô tình khơi nỗi nhớ bùng lên

Sao anh không về
Ngoài kia gió đông lạnh quá
Em khát khao anh từng ngày
Mắt đốt lên vòng lửa
Rực hồng bầu trời phía tây.

Sao anh không về đây
Nhớ anh từng đêm em khóc
Cả trong mơ cũng thấy mình đơn độc
Trôi giữa đời như chiếc bóng lặng câm

Rưng rưng heo may
Rưng rưng chiều đông
Gió không còn nghe lời em muốn nói

Anh ơi!
Những dòng sông đều chảy
Những con đường đều dẫn đến chân trời
Chỉ mình em dừng lại
Vĩnh viễn
Giây khắc
Khi người rời xa
...Heo may ơi!...


PHAN VĂN CHƯƠNG

Giọng nói

giọng nói chưng cất
từ tiếng sóng cựa mình sau giấc ngủ
sinh nở mặt trời
đỏ hỏn bình minh con người

từ tiếng chim khởi đầu ngày mới
giọt máu thế gian
phôi thai thẳm sâu trinh bạch
hồng cầu và nơ ron

giọng nói chưng cất
xác xao cây cỏ
nồng nàn
lòng đất dư chấn núi lửa

từ tiếng lá rơi nghiêng
tia nắng khúc xạ
nốt lặng liên tưởng
năm ngón tay dòng kẻ mơ hồ

từ tiếng thầm thĩ chia li
hai nửa mặt trời
truyền nhiệt năng

giọng nói thôi miên
níu tôi ra khỏi phiên bản con người
chưng cất âm thanh



HỒ ĐẮC THIẾU ANH

Giành giành ghép

Giành giành nở đoá trà mi
Tái sinh hương nhụy xuân thì như chơi
Khi không hoa trắng ngời ngời
Giành giành ghép giống lên đời vui không?


MAI TRÂM

Nhốt gió
             

Em muốn nhốt gió vào đáy em ẩn mật
gió ơi thôi đừng đập vỡ quả giấc mơ
đừng ném tung tro bụi hoang tàn vào mắt nâu biển lớn
đừng xẻ dọc tiếng thở dài của mẹ ban mai

Em muốn chưng gió trong vòm ngực vun đầy
Ngực nhú non cánh én nghiêng trời biển
Biển không nhiều thắc thỏm nếp nhăn
Và bình yên đất lặng lẽ ra hoa

Em muốn ôm gió vòng tay rào kín
Bướm huơ râu ngơ ngác kiếm tìm
Quả mướp sau hè lũ ong nhộn nhạo
Bầy gà con chiêm chiếp trẻ thơ

Em muốn giữ gió lên ngày môi hồng nhạt 
Môi sẽ mềm mùa em thôi xao xác
Phập phù xô lệch tiếng vô thanh.
Mùa xanh anh!


ĐỖ VĂN KHOÁI

Tàn đông

Người như chim nhạn qua sông
Còn tôi đốm lửa tàn đông tìm về
Bước tình lạc dấu mù che
Lạy bay mưa - phố - sông nhoè mắt trông

Tưởng rằng như thế là xong
Đêm đêm sao cứ nao lòng nhớ em
Nằm nghe trẻ khóc nhà bên
Tình như rượu đắng ủ thêm men nồng

Yêu người qua mấy mùa đông
Bây giờ biết mấy mùa không có người
Mình tôi phố rộng ngày dài
Buồn như cánh vạc bay ngoài sông mưa


VIÊM TỊNH

E và khoảng lặng

Những bông tuyết lèn kín nỗi nhớ
trắng phao
làn da bạch ngọc
nụ cười ấm
những chiếc răng long lanh hạt bắp Cồn Hến

Tê buốt dong chảy
tuyết đánh thức lời tình tự
đôi môi E ngúng nguẩy
phiền
lòng rối lên niềm hạnh phúc

Những dáng cây trơ cành buồn bã
tuyết nở hoa
phủ màu nhớ nhung
không sao quên
bước chân vội
hẹn hò

Xa ngút miền yêu
giữa bốn bề sợi gió Cực Bắc
se vội nụ hôn
gửi lửng lơ về một góc Đông Dương

Ly giác của đường hội ngộ
E rỡ ràng nắng hạ nhiệt đới
tuyết tan, tuyết tan
nụ cười E thác đổ
vỡ bùng những ngóc ngách đợi mong

       Canada, 03.07

LƯU THỊ BẠCH LIỄU

Sông Cầu

Trôi giữa dòng sông trăng
kìa Trương Chi đang hát
tiếng sáo lênh loang buồn
tan lẫn vào sóng nước

Mỵ Nương em bỏng khát
chao nghiêng chén bạch đàn
chỉ vục được xác nước
hồn sông đã vụn tan…

LÃNG HIỂN XUÂN

Hành trình đêm

Đồng lõa với bóng đêm
Len - cái len không bình thường
Luồn - cái luồn không bình thường
Lách - cái lách cũng không bình thường
Lầm lũi. Trong bóng đêm.

Không mảy may vội vã
Từng tế bào lách đất mà đi
Không quản ngại những vỉa đá
Chậm. Chậm. Và chậm
Đi theo triết lý vi diệu của mình…

Cho hoa hướng về ánh sáng
Cho lộc nảy mỗi ban mai
Cho đời bao quả ngọt
Nhận riêng cho mình
Những đêm dài…

Mùa xuân
Tôi nghe
Hành trình của rễ
Đi về phía bóng đêm...!


NGUYỄN THANH KIM

Ký ức

Vượt mấy trăm cây số tìm về sông Hương
có ai ngơ ngẩn
tìm bóng thông đàn Nam Giao trở giấc
tìm giọng ấm xưa bạn bè ngỡ chẳng bao giờ có được
tìm bông điệp Đông Ba lao xao chợ sớm
tìm vạn chài cửa Thuận thơm thơm mùi cá nướng
một dòng miên miết trong

Hơn hai mươi năm có thể đời người đủ làm bao việc
cất nếp nhà sau tháng ngày lao lực
dựng vợ gả chồng
sum họp sau nước mắt
găm lại thương đau mảnh vỡ
của kiếp người
chiều nay bên dòng Hương Giang
có ai ngơ ngẩn
tìm bình yên trong bóng nước kia không?

Huế buồn tĩnh lặng
thanh thoát và sâu lắng
cho tôi xao xuyến sương chiều cầu Trường Tiền mấy nhịp
cho tôi ngân vọng chuông chùa Thiên Mụ vào đêm
cho tôi vương vất tà áo trắng em thướt tha bay bay
trên đường ngợp nắng
cho tôi nét cười mệ bập điếu thuốc sâu kèn
ký ức không có tuổi
ký ức oà lưới vây
có thể nào nguôi nhớ
có thể nào tìm quên...


VŨ THẮNG

Bên đồi cát
   Kính tặng Ngô Minh  nhân đọc bài thơ Cát vọng.

Một sáng mai...
Cát quê nhuốm máu
Hoa máu đỏ tươi
             linh hồn trắng tinh khôi
Đối diện biển khơi
Sóng gào lên nhức nhối
Cánh buồm tả tơi
chân trời vời vợi
Chém sóng mặt trời
Trang sách
                    hoá thành cột mốc
Năm tháng cao xanh
                        thời gian đi nhanh
Cát quê nhà muôn đời vẫn vậy!
Gió nồm tấp đụn đổi dời
Xoá đi bàn tay hôm qua
Ghi dấu bàn chân hôm nay
Người về “dựng biển làm bia mộ”*
Bởi nỗi đau
  ai xoá được nào?!
Đêm “chi chít sao trời cát rắc”*
Lặng im...
                 gió vang xa
Thổi bùng nén nhang tưởng niệm
Nghe
  hạt cát trở mình

Lệ Thủy 7/2007

-------
* Thơ Ngô Minh

TRẦN THỊ HUÊ

Một bầu trời

Còn lại mẩu giấy bé bằng đốt tay
Còn lại vệt mực chảy ngầm trong mẩu ruột
Tôi khêu nó lên
Nhưng ngại vật lầm lỳ
Biến thực tại bằng mồ
Cháy hết lời anh yêu tôi
Như trận hoả hoạn xẩy ra bất ngờ đêm mưa bong bóng
Lời nói vô danh
Rú hồi còi
Có phải cuộc trì hoãn cuối cùng
Mơ đêm
Gấp bàn chân nhiều lần
An ủi
Năm canh phiến đá nghe đủ chuyện con chim mỏi cánh
Hướng vào sông thì thào tên người mình yêu thực sự
Của một bầu trời sau nửa đốt tay.

ĐƯỜNG XUÂN SỬ

Chiều sông Hương

Chiều nghiêng mái quán đơn sơ
Vắng em, cô quạnh nẻo chờ riêng tôi
Lơ thơ vài vạt nắng rơi
Vương trên tán lá chơi vơi sắc vàng
Dòng sông sương toả mơ màng
Thẫn thờ cô lái đò ngang buông chèo

Đâu là bóng dáng người yêu?
Hoà trong sắc nước trời chiều Hương Giang


NGUYỄN NGUYÊN AN

Biếc xuân

Xuân xanh, mây biếc, ngày tươi
phố đông chật cả nụ cười thế gian
dường như trời nhỡ rót tràn
chén xuân sóng sánh mắt nàng du xuân

Chùa xưa mộng dưới thông ngàn
hoa nhen ánh lửa ấm tràn gió xuân
chuông đồng tiểu giộng vang ngân
con chim sâu nhỏ bàng hoàng mím môi

Đầu năm chơi hội cờ người
vua quan lính lệ rõ mười phần xưa
cuộc cờ không bởi thắng thua
mà hoài chút cổ để mua xuân nồng

Em tôi năm trước chưa chồng
xuân nay xiêm áo bội phần xinh tươi
ô kìa một cánh môi cười
ai gieo giữa phố tình vời vợi giăng


LÊ PHƯƠNG THẢO

Trốn tìm

Gạo trộn vào thóc
Cô Tấm
Nhặt!
Đêm trốn vào ngày
Giấu mặt phấn son
Giả dối trốn vào tình yêu
Hạnh phúc trốn vào nước mắt
Anh - kẻ hành khất
Trốn vào đôi mắt si tình
Em
Muôn thủa!

(nguồn: TCSH số 228 - 02 - 2008)

 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • Nguyễn Văn Quang - Trần Thu Hà - Nhất Lâm - Lê Ngã Lễ - Mai Văn Hoan - Ngàn Thương - Ngô Thị Hạnh - Nguyễn Thánh Ngã - Xuân Thanh - Phan Văn Chương - Thạch Thảo - Trần Đôn - Nguyễn Nhã Tiên - Đoàn Lam - Tiến Thảo - Đoàn Giao Hưởng

  • ...Cả thành phố lúc nào cũng rậm lờiAnh không thấy tấc vỉa hè nào dành cho mình cả...

  • ...họ mơ thấy Hồ Gươmlà một vò rượu lớnbị bỏ quênbên sông Hồng đến cả ngàn năm...

  • Mai Văn Phấn - Hoàng Chinh Nhân - Lê Huỳnh Lâm - Ngô Thiên Thu - Bùi Đức Vinh - Nguyễn Hoa - Hoàng Nguyệt Xứ - Lê Hưng Tiến - Phạm Xuân Trường - Ngô Công Tấn - Từ Hoài Tấn - Văn Lợi - Quang Tuyến - Nguyễn Loan - Lê Vĩnh Thái - Vĩnh Nguyên - Hoàng Ngọc Quý

  • HUỲNH THÚY KIỀUHọ và tên: Huỳnh Thuý Kiều; Cầm tinh con Ngựa - 1978Bút danh: Hoa Đồng Nội. Nơi làm việc: Nhà xuất bản Phương Đông tỉnh Cà MauĐã có tuỳ bút, tản văn, đặc biệt là thơ đăng trên các báo Trung ương và địa phương. http://huynhthuykieu.vnweblogs.com

  • NGUYỄN THỊ ANH ĐÀOSinh năm: 1979Quê quán: Hà TĩnhTốt nghiệp khoa Ngữ văn Đại học Khoa học HuếHiện là biên tập viên tạp chí Đà Nẵng ngày nayhttp://nguyenthianhdao.vnweblogs.com

  • Trần Thị Huê, sinh năm 1970 ở Hiền Ninh - Quảng Ninh - Quảng Bình. Năm 1997 xuất hiện lần đầu tiên trên tạp chí Nhật Lệ với chùm thơ 3 bài Chiều, Đợi, Cỏ xanh. 5 năm sau chị xuất bản tập thơ đầu tay Sóng vọng. Nhưng phải đợi đến những năm gần đây gương mặt thơ chị mới hiển lộ với những đường nét vụt hiện, gấp khúc. Cái - tôi - cá - thể đã làm giàu thêm mục đích và ý nghĩa sáng tạo nghệ thuật.

  • Bạch Diệp - Vi Thuỳ Linh - Phan Huyền Thư - Phùng Hà - Nguyễn Thị Hợi - Hồng Vinh - Đông Hà - Nguyễn Thị Thái - Hoàng Thị Thiều Anh - Đinh Thị Như Thuý - Nguyễn Thị Thuý Ngoan - Thạch Thảo

  • ...Vắt qua bầu trời mờ cánh chim nhỏVắt ngang dòng sông trổ nụ hồngVắt ngực tình em bay hương cỏVắt suốt mùa đợi một ngóng trông...

  • Nguyễn Trọng Tạo - Tường Phong - Trần Áng Sơn - Nguyễn Thánh Ngã - Ngô Hữu Đoàn - Nguyên Quân - Nguyễn Thành Nhân

  • HÀ NHẬTLTS: Lớp học sinh niên khóa 1964-1967 ở Trường Cấp 3 Lệ Thủy, Quảng Bình 40 năm trước đã sinh ra hàng chục nhà thơ, trong đó có những người đã thành danh như Lâm Thị Mỹ Dạ, Ngô Minh, Hải Kỳ, Đỗ Hoàng, Lê Đình Ty... Công lao bồi dưỡng, vun đắp nên những nhà thơ đó là hai thầy giáo dạy văn cực giỏi: Lương Duy Cán và Phan Ngọc Thu.

  • ...Lão du - già xát đầy mình tro tử thi vừa nguộiƯớp xác phàm bằng hương liệu sắc - không...

  • ...ai đuổi theo xe tăng, bắn B40 vào xe tăng,                        rồi bị xe tăng nghiền nát trên con lộ Bốn?ai đạp phải mìn cụt một chân ở chi khu Xuân Lộc,                        rồi bằng nạng gỗ với một chân...

  • Nguyễn Thiền Nghi - Trần Hoàng Phố - Tiến Thảo - Xuân Thanh - Võ Văn Luyến - Nguyên Hào - Hoàng Cát - Ngô Hữu Đoàn - Trần Kiêm Đoàn - Mai Thìn - Đặng Như Phồn - Tôn Phong - Kiều Trung Phương - Đinh Thu

  • Tên thật: NGÔ THỊ KIỀU HẠNHNăm sinh: 24 - 12 - 1983 tại Cam Ranh – Khánh Hòa Hội viên Hội VHNT Khánh HòaĐã có thơ đăng Kiến thức ngày nay, tuần báo Văn Nghệ, và nhiều tạp chí trong nước.

  • Sinh năm 1965 tại Thái Nguyên – Tốt nghiệp trường Viết văn Nguyễn Du, vừa viết văn làm thơ. Hiện đang là biên tập viên Tạp chí Văn nghệ Quân đội. Tác giả của 4 cuốn tiểu thuyết gây sự chú ý của dư luận văn chương – Nhưng thơ mới là bản ngã sáng tạo chính của Nguyễn Bình Phương với 3 tập thơ đã xuất bản: Lam chướng; Xa thân; Từ chết sang trời biếc...

  • Là một tác giả thơ quen biết trên tạp chí Sông Hương, gần đây với tập thơ Ngày rất dài (NXB Hội Nhà văn, 2007), Đoàn Mạnh Phương đã và đang được dư luận chú ý bởi những nỗ lực cách tân thơ.

  • Sinh năm 1960 tại Hà Nội – Đã từng qua quân ngũ và hiện là biên tập viên  của Báo Văn nghệ Hội Nhà văn Việt . Đã xuất bản 3 tập thơ: Một, hai, ba; Nhật ký và Bài tập; Gửi một mùa cổ điển... Đã từng đoạt giải cuộc thi thơ Báo Văn nghệ 1990, giải cuộc thi thơ Báo Người Hà Nội 2006.

  • Trần Đình Thành - Đức Sơn

  • Phạm Thị Anh Nga - Thanh Tuyền - Trần Kim Hồ - Vũ Thị Khương - Trần Khởi - Lê Hoàng Anh - Đoàn Lam - Trần Hữu Dũng - Đinh Tấn Phước - Nguyễn Loan - Trần Tịnh Yên - Nguyễn Thánh Ngã - Lê Ngã Lễ - Nguyên Tiêu - Võ Ngọc Lan - Nguyễn Văn Quang - Ngô Thái Dương - Trần Hữu Lục - Ngô Cang