Thơ Sông Hương 02-2000 (tt)

10:19 11/03/2010
Trịnh Thanh Sơn - Lê Viết Xuân - Mai Văn Phấn - Thúy Nga - Hoàng Niên - Nguyễn Nhã Tiên - Nguyễn Sĩ Cứ - Nguyễn Quân - Nguyễn Khoa Như Ý - Văn Cầm Hải - Phạm Hồ Thu

Ảnh: lucbat.com

TRỊNH THANH SƠN


Thư gửi mẹ
 
   Tặng hai em Phát, Khoát ở xa Tổ quốc

Mẹ ơi
Con không thể ăn ngon hơn miếng cơm mẹ ăn, không
thể mặc ấm hơn manh áo thường ngày mẹ mặc,
Thời gian dằng dặc
Không gian bao la
Con không thể đi qua ánh mắt mẹ nhìn...
Mẹ ơi,
Tết này con chưa thể về thăm quê, thăm thầy mẹ
được, khao khát ngắm cây dừa mẹ trồng bên giếng
nước mong buồng quả ngọt cho con, để sửa hàng rào
nhà ta bị trận bão số Năm xô đổ...
Mẹ ơi,
Tết này mẹ gói mấy đồng bánh chưng, nhớ dành cho
con một đồng bánh cóc, đêm giao thừa mẹ đừng
chong đèn ngồi đợi bên thềm...
Đất nước là của mình
Nhà ta là của mình
Chúng con là con trai mẹ
Sao suốt đời mẹ phải âu lo?
Mẹ ơi,
Con ở xa nhưng con có bạn bè, những người bạn tốt,
kẻ muốn bôi nhọ con cũng không bôi nhọ được, sao
suốt đời mẹ phải âu lo?

Mẹ cứ tin một Tết con về...
                  1999


LÊ VIẾT XUÂN


Có một mùa Xuân


Có một mùa xuân như thế
Sân đình bịn rịn tiễn đưa
Tóc ai rối bời gió thổi
Mắt em đọng những hạt mưa

Có một mùa xuân như thế
Nụ cười lặng lẽ nắng reo
Mẹ già nhai trầu móm mém
Liêu xiêu bên liếp tranh nghèo

Có một mùa xuân như thế
Bóng ai lặn lội đồng xa
Bón chăm mấy sào ruộng khoán
Áo em bùn nở đầy hoa

Có một mùa xuân như thế
Anh về lôộc côộc gậy khua
Nếp nhà dường như nghẹt thở
Thương yêu biết mấy cho vừa...

Có một mùa xuân như thế
Ríu ran tiếng trẻ học bài
Buồn vui của bao thế hệ
Nở bừng trong sắc hoa mai.
                                Huế, xuân 1999


MAI VĂN PHẤN


Im lặng trôi


Trong hốc đen im lặng
tôi
vùn vụt trôi với bao người.

Áp tai vào đường viền sáng
chẳng nghe được điều gì
những cử động co giật run rẩy
qua ánh mắt
khóe miệng
đoán ra sự sám hối
hay tuyên ngôn

Ký ức câm đặc chậm chạp
dựng dậy vách đen sừng sững
sương mù tràn bờ
đứt những động mạch
hình nhân sáp nến
mắt bốc lửa đen.

Bức tường cách âm đã cũ
và cả sự ù đặc hôm nay
dẫu có nhìn xuyên thấu
càng gọi lại càng xa

Em và tôi nhìn nhau
vùn vụt trôi
lay đập khoảng không trước mặt
                                                15/10/99


THÚY NGA


Tấm thảm vàng hoa


Gốc mai vàng trăm tuổi chưa già
Hoa vẫn nở rụng tràn ly rượu đắng
Nỗi buồn, Ba, chìm sâu vào trăng lặng

Xuân lại đến, Mẹ, cơn mê, hoa và rượu
Bàn đá cô đơn, ly rượu trống không
Ly rượu trống, nỗi buồn đầy ắp
Thảm vàng hoa vắng kẻ đề thơ

Đêm trừ tịch hương hoa tràn nỗi nhớ
Thương mẹ, ba về trên tấm thảm hoa


HOÀNG NIÊN


Hỏi


Hỏi người khi sinh nở
Quặn đau nỗi khát khao

Hỏi mầm non tách vỏ
Xanh nỗi niềm ước ao

Hỏi cõi đời thấu rõ
Bao lần hướng trời cao

Hỏi đất dày lặng lẽ
Yêu cuộc sống ồn ào

Tất cả trong vô tận
Đất nước và trời cao


NGUYỄN NHÃ TIÊN


Một ngày tôi bỗng trẻ thơ


Mang chút niềm vui đùa với cỏ
nhảy nhót bâng quơ theo gió qua cồn
chạy cùng sông trôi
nói cười ngặt nghẽo
rủ rê cánh diều phần phật đầu sông

Thế kỷ khép rồi
làng tôi vẫn thế
lũ trẻ chăn bò mặc kệ thời gian
cát vẫn trắng như chưa hề dâu bể
hoa bướm vờn nhau vĩnh cửu nắng vàng

Những đôi mắt hồn nhiên đến lạ
phớt lờ
con sông bồi lở bao lần
cớ sao một lời chim gọi
lại mơ màng như thể tri âm

Đi bên em một ngày mê mải
mọng đỏ mùa dưa
mọng đỏ môi hồng
thôi, lớn mà gì tập tành khôn dại
ta cứ tha hồ cát trắng mãi ven sông.
                     Cuối hạ 99


NGUYỄN SĨ CỨ


Mùa cổ điển


Ngơ ngẩn men theo miền cổ tích
Gót sen thấp thoáng Phủ Tây Hồ
Mắt huyền...
      Trời ạ, đừng lúng biếng
Kẻo mà chết đuối cả mùa Thu
                Tây Hồ, 11/ 1999


NGUYỄN QUÂN


Sợi dây bền chặt


Sâu đậm hồn tôi dấu ấn quê hương
Mái rạ bờ tre nơi bắt đầu tiếng khóc
Có giọng hát ngọt ngào của bà
Lời ru yêu thương của mẹ...

Mẹ nuôi tôi lớn lên bằng dòng sữa mát
Bà nuôi tôi bằng củ khoai hạt gạo của bà
Da thịt tôi lên hương mùi rơm rạ
Hình hài của mẹ
Dòng máu của cha

Có thể mỗi ngày tôi càng bay xa
Đến tận chỗ cùng trời cuối đất
Những thám hiểm các hành tinh xa xôi là có thật

Quê hương ấn dấu vào hồn tôi sâu đậm
Dù đã thoát ra khỏi lực hút của từ trường
Máu thịt hình hài cha mẹ cho không thể mất
Sợi dây vô hình mà bền chặt.


NGUYỄN KHOA NHƯ Ý


Anh và Em


Đôi mắt đẹp của em
Đã tuôn trào đến dòng mạch cuối cùng
Trái tim đại dương sóng vỗ của em
Đã vắt đến cạn kiệt
Kho tàng từ ngữ thương yêu
trong tự điển của loài người
Trở nên nghèo nàn thô thiển
trước tình yêu của em
Dành cho anh...
Và anh. Con cừu thui trong bữa tiệc nhỏ
Của người chủ trại tham lam và ích kỷ!


VĂN CẦM HẢI


Vào đêm nay những năm 2000


Vào đêm nay những năm 2000, người còn lễ áo mới thân hình già cỗi
phát sóng
phố hiện sinh
khổng lồ bao tay
so găng khất thực
tim bên phải đốt lệch địa đàng
ong ong muỗi ghìm chân
dập dờn rơi những năm 2000 chiến tranh ngái ngủ
biên đạo múa giữa hạt và mầm
ổ kiến tha mỏ khoáng khai thác tôi hằng đêm móng tay bạc khói
chai rượu mặc đồ dài sủi bọt chỉ trắng
em ngửi rượu như đa đoan nước, thanh bạch cả lời mê rứt sạch độc tố
vào đêm nay những năm 2000, thân hình cạn áo mưa nằm im nghe từng tế bào đại bác thắp sáng nghịch cảm
trên môi rằm xóa đói giảm nghèo
không lẫn lộn kích thước năm châu.


PHẠM HỒ THU


Hồi ức về cỏ


Giá chỉ được một lần quay trở lại
Triền đê xưa thuở thiếu nữ ta ngồi
Vây quanh ta, những triền cỏ tím
Bầy sẻ đồng tíu tít đùa chơi...

Ta đã chạy chân trần trên cỏ ướt
Trời đầy sao sáng một nụ anh cười
Sông Đuống thì thầm ngoài kia lặng chảy
Cỏ dịu mềm ru một giấc đam mê...
Năm tháng đã cũ càng mọi nẻo
Chỉ cỏ thôi nguyên vẹn đón xuân về
Cỏ đâu biết những đắng cay, tiếc nuối
Những lỗi lầm quá khứ, biệt ly...

Mai sau nữa bao lớp người sẽ lớn
Triền đê xưa cỏ vẫn mọc xanh rì
Cỏ lại ru những lứa đôi tình tự
Cỏ có còn giấu hộ giấc đam mê?
                 
              1997, cuối năm

(132/02-2000)


 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • ĐINH THỊ NHƯ THÚYĐã buồn trước cho những ngày chưa đếnnhững chia xa đang sum họpnhững mỏi mệt đang hân hoannhững bóng tối khuất lấp đang rực sángĐã nhìn thấy vết chémròng ròng máu đỏ tươi trên da thịtnhư nhìn thấy bước chân người hành khấtchậm rãi lê trên đường

  • Ở những đỉnh cột

  • Sinh năm Nhâm Thìn, Phan Văn Chương từng tham gia quân đội, hiện là hiệu trưởng trường THCS Quảng Phương, huyện Quảng Trạch, tỉnh Quảng Bình. Thơ đến với anh như người tình muộn. Có điều anh biết chọn lọc, học hỏi, vượt qua những cản trở thế tục, tiếp thu cái mới của đời sống văn học hôm nay đang chuyển đổi. Nhờ thế thơ anh sớm tạo được không gian riêng, cách nói riêng. Phan Văn Chương chứng minh rằng, ở bất kỳ lứa tuổi nào, người ta vẫn có thể tìm cách vượt lên, nếu tự mình khai phá, xác lập được con đường mình đang đi.                                     HOÀNG VŨ THUẬT

  • Hoàng Vũ Thuật - Lê Thái Sơn - Thiết Mộc Lan - Ngô Hà Phương - Lê Tấn Quỳnh - Nguyễn Quốc Hiền - Phan Bùi Bảo Thy

  • Năm sinh: 1950Quê quán: Đại Lộc, Quảng NamThơ đã in trên nhiều báo, tạp chí, tuyển tập (1971- 2004)Đã xuất bản: Trong hoàng hôn gió  (1995), Trăng của ngày (1999), Thơ bốn câu (2001), Bài ca của gió (2002), Phía sau tôi (2003).

  • Bóng xưa            Đập cổ kính ra tìm thấy bóng                Xếp tàn y lại để cầm hơi                                                Tự Đức

  • TRẦN PHƯƠNG TRÀ                                                 Kính viếng bác Hoài Chân Nguyễn Đức Phiên.                 đồng tác giả “Thi nhân Việt Nam”, 1941

  • Từ Nữ Triệu Vương - Trần Thị Vĩnh Liên -  Chử Văn Long - Lê Văn Kính - Nguyễn Quốc Anh - Ma Trường Nguyên - Tôn Phong -  Nguyễn Thánh Ngã - Ngô Đức Tiến - Đặng Nguyệt Anh

  • Lam Hạnh - Tuệ Lam - Chử Văn Long - Nguyễn Man Kim - Hoàng Vũ Thuật - Khaly Chàm

  • Tên thật: Nguyễn Phạm Tú TrinhSinh 1983Sinh viên Khoa Ngữ Văn - Đại học Khoa học Xã hội và Nhân vănGiải nhất cuộc thi thơ “Đất nước và lục bát” của báo Tuổi Trẻ. 2003.

  • NGUYỄN TRỌNG TẠO chọn và giới thiệuThời Thơ Mới ở ta đã có thơ hình thoi, thơ hình tam giác, thơ hình thập giá... Và bây giờ thơ “tân hình thức” của người Việt ở hải ngoại cũng đã làm nao lòng một số người làm thơ trong nước. Những loại thơ hình thức ấy thường là bắt chước những cách tân kỳ dị của thơ phương Tây từ thế kỷ XIX đến ngày nay. Thực ra thì thơ chữ Nho ở ta cũng đã từng có thơ hình tròn, thậm chí có bài đọc được đến 18 cách, nhưng những “người hiện đại” ở ta lại thường vẫn chuộng thơ Tây và từ đó cũng “sáng tạo” ra những hình thức kỳ dị khác gây chú ý cho người đọc (xem).

  • …Cả rừng cây thấy mẹ cườiMẹ ơi! nước mắt đầy cơi đựng trầuThác ngàn xa vẫn nguyện cầuVô thường! mẹ nhuộm biếc màu trời xanh.

  • Có phải em là HuếDùng dằng tôi chẳng muốn xaHỡi em gái Huế dạo qua bên cầuMắt đen, tóc mượt mái đầuCười duyên như thể từ lâu thương rồi

  • Minh Đức Triều Tâm Ảnh - Tùng Bách - Nguyễn Sĩ Cứ - Lê Anh Dũng - Văn Công Hùng - Lê Thiếu Nhơn - Công Nam - Nguyễn Thiền Nghi - Nhất Lâm - Ngô Minh - Trần Văn Khởi - Lê Ngã Lễ - Trương Đăng Dung - Đặng Kim Liên - Tạ Vũ - Nguyễn Ngọc Phú - Nguyễn Hàn Chung

  • Sinh năm: 1952 tại Nga Sơn, Thanh Hoá.Hiện đang công tác tại Hà Nội.Tiến sĩ Sử học, Phó giáo sư Xã hội học.Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam

  • ...Ta cứ hẹn gặp nhau nơi HuếGió xòa lang thang tóc thả mờiMắt lá nghiêng cười cho ai đợiAnh để lòng bỏ ngỏ cõi hoang...

  • Khoảnh khắc               Cõi yêu                       Tự khúc

  • Võ Quê - Nguyễn Xuân Sang - Hồ Ngọc Chương - Duy Phi - Trần Thị Ngọc Lan - Nguyễn Hưng Hải - Huy Tập - Vương Anh