Thơ Sông Hương 02-1999

15:02 28/01/2010
Phạm Tấn Hầu - Văn Hữu Tứ - Dương Lễ - Nhất Lâm - Văn Cầm Hải - Phan Trung Thành - Trương Quân - Lê Tấn Quỳnh - Hồ Trường An - Hải Yến - Tôn Nữ Như Ngân - Thủy Chi

Ngày sinh thần Vệ Nữ - tranh sơn dầu Bửu Chỉ

PHẠM TẤN HẦU


Tình ca


Cao vì cô độc
Đỏ mắt trông chờ
Gái bán xuân tàn
Cho sương xuống khóc

Buồn như vôi trắng
Thay đổi dáng hình
Còn như mộng mị
Tựa vào bóng đêm.


VĂN HỮU TỨ


Đáy tim


Tôi muốn lau sạch bụi bặm
            Để thấy
Không gian sâu thẳm nỗi buồn
Và bình minh
            trong vắt niềm vui
Câu thơ là máu
            Chảy từ tim
Tôi muốn soi mặt mình
            trong tấm gương tráng thủy
Để hiểu
Vì sao có giọt nước mắt
Để nhìn tận đáy mắt em
            nụ cười ấm áp
Cuộc sống giấu che
            trăm điều bí mật
Lòng biển kia giấu che.


----------------
Trích tập "Tôi yêu cuộc đời đến chết".


DƯƠNG LỄ


Hoa gạo


Tháng ba hoa gạo nở tươi
Trăm ngàn cánh thắm bên trời lửng lơ
Tôi đi nhặt mộng. Bất ngờ
Môi ai thắp lửa bên bờ thời gian


NHẤT LÂM


Phố cổ


Mẹ sinh con dưới ngói âm dương
Khi con lớn ăn quà chú Khách
Phố dài như lòng người chân thật
Mái chùa cong và tiếng chuông trầm

Những ngôi nhà chẳng biết thời gian...!
Ngoại bảo : Phố trăm năm rồi đó
Có nhiều đêm tôi buồn vô cớ
Và mảnh trăng rơi trước hiên nhà

Phố của Khách và phố của ta
Người bán mua một đời lam lũ
Tôi đi xa nhớ về phố cổ
Lúc hoàng hôn xập xế cánh dơi

Phố cổ ơi mẹ đã khuất rồi...!
Lầu mới xây tân kỳ tráng lệ
Dù trải qua trăng trầm dâu bể
Hồn phố xưa ôm chặt nơi đây.
                            Bao Vinh 12 - 98.


VĂN CẦM HẢI


Ngự Bình và dị khảo


Ai đã từng đem dãy Trường Sơn đi bán
Mặt Ngự Bình đăm chiêu lớp trẻ
những ụ mối ngoại giao tầng mái không gian
miền mây thơm buồng trứng của Mạ
vẫn sớm chiều sinh đẻ mưa hoa
bao huyền thoại di trú làng xóm
bước anh hào điểm danh thế kỷ
Ngày cánh chim chọc thủng họa tiết trời cao
quê Mạ nghèo lúa cạp ngực đất
cuộc rong chơi nhanh như ly bia
nên lịch sử không cà kê quán cóc
viết bài ca dị khảo Cha Ông !
                        Huế và mưa 96


PHAN TRUNG THÀNH


Tái bút thơ...

            (gửi chị)

biết đâu được
em vẫn trong miền nắng gió, chị ơi
sông xa lắm
tóc râu ngô hong nắng
mùi bùn lên từ vạt áo chị đan...
vườn cỏ dại
đầy vai thơ dại
chị tết mũ công nương đội sương xứ người
đêm tháng ba nhớ rét
chăn bông lò sưởi điện
rượu mạnh một ly
gối đơn một chiếc
chị bẻ nắng quê nhà làm bong bóng mưa bay
anh ấy hay qua ngõ nhà mình
không đợi tháng ba mưa dầm
tháng mười nắng quái
anh tết mũ công nương bằng cỏ dại
té tác về trời
chị ơi...
           Tân Bình 8 – 98


TRƯƠNG QUÂN


Vườn xưa


Về lại quê xưa chẳng thấy vườn.
Nhà mình ai ở, biết đâu nương?
Lạnh lùng chủ mới nhìn ông khách,
Ngất ngưởng tường cao bít mặt đường.
Vật đổi sao dời, thuyền lạc bến.
Trời cao đất rộng, vạc kêu sương.
Quay đầu, mất dấu nguồn hương khói.
Bảng lảng chuông chiều cất tiếng thương.


LÊ TẤN QUỲNH


Khép


Khép lại quá khứ
Nụ cười xa buông về ngược nắng
Với vầng trăng
Tay em cầm bàng bạc một kiếp rơi hào phóng.

Chẳng thoát khỏi những màu trời trì níu
Mà người thành như có như không
Cái im lặng của nhẹ nhõm
Như thiếu phụ xưa hóa đá mê mỏi chờ chồng.

Khép lại quá khứ
Lại gieo ngày lên đồng trời
Và cùng năm tháng ta gặt bông cúc tím
Cắm vào lòng yên tĩnh mồ côi.


HỒ TRƯỜNG AN


Dự cảm


Rồi phố nhà hút cạn mênh mông
Khói đầm đìa mắt môi văn hiến
Còn chút bao la neo bóng
Em nỡ lòng cân đong?

Tấm lòng xưa trận mạc không nhàu
Cũng vò nhăn ném vào mặc cả
Em ngọng nghịu cuộc tình siêu thị
Tim lai ẩm ứa phai tàn.

Dù trong âu yếm tôi tin
Nét phổng phao đời ươm rất ngọt
Điều mòn mất vẫn thắt lòng dự cảm
Tôi lặng thầm chuốc nhịp ầu ơi...
                                       1996


HẢI YẾN


Nhớ Huế


Đêm mưa xứ lạ buồn thao thức
Nhớ Huế mưa hoài nỗi xót xa
Thời gian hờ hững qua trong mắt
Lòng vẫn mong về với Huế thơ


TÔN NỮ NHƯ NGÂN


Sen


Mùa xuân
sương khói che quanh
Mênh mông nước
với cây xanh mặt hồ.

Sớm mai
thấy nắng
ngẩn ngơ
Mới hay
gió đã ngậm hờ ngó sen.

Thì ra hạ tới bên thềm
Vô thường hoa nở
bùn đen mỉm cười.

Cảm ơn đất
Cảm ơn trời.
Chút hương, chút nắng
đầy vơi bốn mùa.


THỦY CHI


Khi ...


Khi hoàng hôn buông tím lối vào đêm
Tiếng chim chiều gọi nhau về tổ
Là em thấy nỗi nhớ buồn cám dỗ
Bởi khoảng trống không anh buồn nhớ mới lấp đầy!

(120/02-99)




 

 

 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật

  • Thái Kim Lan - Nguyễn Đặng Mừng - Đông Hương

  • Tuệ Lam - Nguyễn Việt Chiến - Nguyễn Hồng Hạnh - Phạm Bá Thịnh - Võ Quê - Nguyen Su Tu

  • LGT: Thông Thanh Khánh - người bạn Chăm mới đến với trang thơ Sông Hương vốn là nhà nghiên cứu và giảng dạy văn hóa Chăm ở một số trường Đại học phía Nam.


  • PHAN TRUNG THÀNH

  • Trần Phương Kỳ - Phương Uy - Lê Thu Thùy - Lê Hưng Tiến - Trần Thu Hà - Đức Phổ - Hồng Vinh - Nguyễn Thiện Đức - Lê Hà Ngân


  • PHẠM XUÂN PHỤNG


  • TỪ HOÀI TẤN

  • LTS: Nhà thơ Phạm Thị Phương Thảo bước vào làng thơ từ rất sớm, nhưng phải đến sau này chị mới cho xuất bản những ấn phẩm: “Dòng sông khát vọng” (thơ - Nxb. Văn học 2010), “Hoa nắng” (thơ - Nxb. Văn học 2011), “Trao em mùa hạ” (thơ - Nxb. Hội Nhà văn 2012), “Khúc ru nơi lưng núi” (thơ - Nxb. Hội Nhà văn 2012), “Hà Nội dấu yêu” (tản văn - Nxb. Hội Nhà văn 2013).


  • TRẦN ĐỨC LIÊM


  • Vân Nguyễn - Phạm Trường Thi - Hồ Đắc Thiếu Anh - Đông Hương - Phan Như

  • Phạm Ngọc Túy - Hà Duy Phương - Ngô Thị Ý Nhi - Phan Lệ Dung - Lê Vĩnh Thái - Đức Sơn - Nguyễn Hoàng Thọ - Mai Văn Phấn - Huỳnh Ngọc Thương - Lan Hoàng Miên

  • LGT: Sinh tháng 10, tuổi con Ngựa, là tác giả truyện ngắn với tên thật Vũ Thanh Lịch, Nguyễn Hải Minh là bút danh dành cho thơ, chị hiện công tác tại Hội VHNT Ninh Bình. Hải Minh làm thơ lúc 16 tuổi, thơ của chị ăm ắp hơi thở của núi, vị mặn của biển, cùng những vui buồn mê thức trong cõi tình, cõi người mang mang… và cũng có lúc mê đắm, mải miết như con ngựa hoang rong ruổi qua từng cung bậc cảm xúc. Nhân ngày Phụ nữ Việt Nam 20/10, xin giới thiệu đến bạn đọc chùm thơ tác giả trẻ Nguyễn Hải Minh.
    Tường Thi (gt)

  • LTS: “Niềm đam mê vô tận của tôi là đọc, làm thơ, viết văn và khao khát đến cháy bỏng là có đủ thời gian để thực hiện niềm đam mê ấy”. Khát khao ấy đã đi cùng năm tháng với nữ thi sĩ Vũ Thiên Kiều từ khi còn là cô học trò giỏi văn toàn quốc (1985), cho đến hôm nay, khi công tác tại Ban Dân vận huyện Hòn Đất, tỉnh Kiên Giang.

  • Ngôn ngữ như một phương tiện truyền đạt thông tin, đối với thi sĩ, ngôn ngữ là công cụ để truyền cảm xúc của mình đến mọi người. Người làm thơ, điều quý nhất là cảm xúc. Nghệ thuật tu từ là phần kế tiếp để tác giả chia sẻ trọn vẹn cảm xúc của chính mình đến với mọi người.

  • (SHO). Người đã ra đi thật rồi

    Đại Tướng Huyền Thoại của chúng ta – Đại Tướng Võ Nguyên Giáp

    Người Đại Tướng Vĩnh Viễn, Người Đại Tướng Của Nhân Dân