Đỗ Văn Khoái - Nguyễn Trọng Tạo - Nguyễn Kim Huy - Ý Nhi - Phạm Ngọc Cảnh - Nguyễn Nguyên Thanh - Nguyễn Huy Việt - Xuân Sách
Ảnh: Thanh Tùng
ĐỖ VĂN KHOÁI
Mùa xuân trên sông
Ngày nắng mới chảy trên dòng
Em ra sông giặt áo
Gởi ngọn gió - đi thật xa...
Báo tin cho muôn cây quê nhà - nở hoa
Gọi mùa xuân đến sớm
Lòng chợt thấy như ban mai
Em hát vui bên sông - chao lòng mình xao xuyến
Và nụ cười soi xuống
Thành má lúm loang trên sông
Nào ai biết em đang chờ mong?
Làm sao quên câu em hò?
Còn thả trên sông
Cho bao chàng mắc lưới
Làm sao quên môi em cười?
Còn ngậm vành trăng sữa - Em ơi!
Và gió mới - mang hương đi...
Muôn vườn nhà chim đến
Và người lính qua sông,
Đã về từ đêm qua
Mang phong sương phơi trước hiên nhà - rợp hoa.
NGUYỄN TRỌNG TẠO
Thiên an
Thế là ta một mình cùng chốn ấy
thông xanh
thông xanh
thông xanh
lưng cỏ mọc xuyên trái tim đá sỏi
mây bông bay
tháp nhọn
mắt ta nhìn
ôi những chiếc lá kim
rơi chi mãi nỗi buồn
hêineken! hêineken!
tiếng va chạm cô đơn
ta ngỡ uống cạn suối nguồn
mây trắng
ta ngỡ uống cạn suối nguồn
xanh thẳm
giờ thìn qua
giờ ngọ cũng trôi qua
ta tích tắc nỗi nhớ mong gậm nhấm
em thân yêu! phiêu bạt phương nào?
từ biệt nhé, ngọn cỏ rừng yên tĩnh
ta bay theo mây trắng ngổn ngang trời
có một phút một đời một yêu thương vĩnh cửu
ấy là ta dong duổi bên Người
từ biệt nhé, những chiếc kim xinh nhỏ
em hãy thêu áo lá một vùng đồi
ta là gió
thổi đến ngày kiệt sức
tự trời cao
tan vào giọt mưa
rơi...
NGUYỄN KIM HUY
Điều gì muốn nói
Điều gì muốn nói mà lấp lánh suốt đêm
Ngôi sao trên kia cao quá
Điều gì muốn nói mà rì rào suốt đêm
Con sóng ngoài kia xa quá
Em gần đấy mà cách ngăn quá đỗi
Có một điều muốn nói lại thôi
Em hãy cứ buồn em hãy cứ vui
Anh sẽ giữ yên những điều muốn nói
Giữa chúng mình nào có thể khác hơn
Đêm qua bầu trời có khóc không
Mà sáng dậy nước mắt ướt đầm ngọn cỏ
Và ban mai ơi, có điều gì muốn nói
Mà lặng lẽ lau những giọt nước mắt đêm?
Đà Nẵng VII- 1989
Ý NHI
Qua Huế
Một lần nữa
tôi đi không dừng lại
Một lần nữa
Ngự Bình, Thượng Tứ, Tĩnh Tâm
Và đền đài, lăng tẩm
Và vườn xanh lá trúc
Và gương mặt người thiếu nữ
Mãi còn xa lạ
Cái đích nào của những hành trình
Những chuyến bay nào
Những con tàu nào
Đã ràng buộc
Đã dẫn dắt tôi
Đã không một lần cho tôi dừng lại
Đã khiến tôi bao lần trượt nhỡ
Khỏi những điều tốt đẹp
Hà Nội 6-1987
PHẠM NGỌC CẢNH
Không đề
với anh
em là sự túng nghèo trinh bạch nhất
cái áo phin hoa mặc nửa đời người
em đã làm thơ sắp đến tầm thi sĩ
ở chỗ gặp anh nhất quyết lại quay về
để làm cô tiên thùy mị
nuôi anh lạc loài như gió trăm quê
biết với anh có ngày rồi đói rách
em đã bảo thơ chưa là giọt mật
để cầm hơi
nhưng vắng nhau một chiều tất tả
em gọi anh nao nao chân trời
em biết trong anh chỗ hoang vu để miệt
mài bù đắp
phù sa nguồn nào em cũng đón về xuôi
với anh
em có là gì đâu khi vùng vằng giận dỗi
lại gom góp nên nhiều mong đợi
lúc ấy chúng mình như đứa dở hơi
chỉ với riêng anh
lúc ấy em cười
NGUYỄN NGUYÊN THANH
Gọi đò
Tôi như người thiên cổ
Đến gọi chuyến đò ngang
Người có biết tôi sang
Mà đưa chào vội vã
Đất bằng tôi cứ ngã
Sông dài tôi mãi đo
Đời có bao nhiêu bến
Tôi lỡ bấy nhiêu đò
Không được nhận tôi cho
Mà sao người không đợi
Để đêm dài vời vợi
Gió rét rồi mưa tuôn
Sao người như nàng Bân
Không chọn mùa đan áo
Để hết chạp sang xuân
Tôi một mình vẫn lạnh
Bến sông giờ cô quạnh
Nhớ con đò sang ngang
Mai tôi người thiên cổ
Nay gọi đò sang ngang...
NGUYỄN HUY VIỆT
Nghĩa trang thơ
Có một nhà thơ suốt cả đời cặm cụi
Sắp xếp từng câu chữ
Những ý tứ hình thành
Rồi dở dang
Báo tử!
Có một nhà thơ suốt cuộc đời tư lự
Kéo những từ ngữ lang thang
Đẩy những câu thơ góa
Qua cuộc đời mình
Có nhà thơ mỗi buổi sáng bình minh
Đính chính lời báo tử
Các câu chữ đêm trước
Chiều nay có một người chậm bước
Sau những con chữ qua đời
In trên trang giấy
Có ai đấy khóc vì một bài thơ dang dở
Và cái gì đó vỡ trong cuộc đời
Ai biết đâu ở tít tận cuối trời
Chiều nay
Một đám các câu chữ
cúi đầu trong nghĩa trang thơ.
XUÂN SÁCH
Yên tĩnh
Có lẽ nào trời trong xanh đến thế
Gió lặng rồi nên biển cũng lặng theo
Bãi cát vắng tiếng nô đùa bầy trẻ
Hàng dương thôi réo rắt khúc ca chiều.
Khách tắm biển đã trở về khách sạn
Họ đang ăn hay chuyện phiếm hàng ngày
Dăm ngọn khói xanh lam lơ đãng
Ngẩn ngơ bay trên mái lá xóm chài
Thuyền nằm cong lưng trên bến đỗ
Đang ngủ say giấc ngủ của người già
Vết sóng đánh sần sùi trên thớ gỗ
In dấu ngày vất vả ở khơi xa.
Đến những con dã tràng cần mẫn
Cũng thôi không làm việc nữa sao
Cát xe được đang tan dần thành bụi
Đợi sáng mai làm lại từ đầu.
Tôi ngồi lặng im trên mỏm đá
Đặt chân trần trên mặt cát mịn êm
Ngợp trước vẻ trong lành thanh khiết quá
Chỉ còn nghe tiếng đập trái tim mình.
(TCSH40/01-1990)
Tải mã QRCode
DU TỬ LÊ
NGUYỄN HỮU TRUNG
Phan Lệ Dung - Châu Thu Hà - Nguyễn Thị Bích Phượng - Nguyên Hào - Mai Văn Hoan - Vương Kiều - Võ Công Liêm - Phan Đạo - Nguyễn Thiền Nghi
LTS: Những bài thơ ngắn, nhưng như chiếc kính hội tụ những cao vọi thanh sạch không gian, lắng lại trong ánh nhìn của chiếc lá sen. Và như trong tàn lá sen ấy, ứa ra những giọt lệ thiền. Dưới đây là chùm thơ của Trần Lê Khánh.
Như Quỳnh de Prelle, hiện tại đang sống và làm việc tại Brussels, vương quốc Bỉ. Chị từng là nhà sản xuất phim độc lập và viết kịch bản, làm truyền thông và viết báo tại Việt Nam. Thơ Như Quỳnh de Prelle đã xuất hiện trên các tạp chí chuyên về văn học và các trang văn online trong và ngoài nước. Đáng chú ý là bài thơ Nỗi buồn trên cây của chị được chuyển thể thành kịch bản phim ngắn “Nỗi buồn trên cây” sau đổi thành Tôi 30 của đạo diễn Minh Đức Hoàng Trần, phim được trình chiếu tại Liên hoan phim Cannes 2014 và nhiều liên hoan phim khác.
Sông Hương xin giới thiệu chùm thơ mới của chị vừa gửi về từ Brussels.
LTS: Huyền Thư quê quán Đông Hưng, Thái Bình, hiện đang sinh sống tại Wellington, New Zealand; thơ chị được giới thiệu trên Sông Hương số 325 (3/2016).
NGUYỄN HOÀNG ANH THƯ
HOÀNG THÚY
Do sơ suất trong trình bày, Số đặc biệt Sông Hương 22, tháng 9/2016, trang 25, đã in nhầm tên tác giả bài thơ “Xác” của nhà thơ Đỗ Thành Đồng thành tên tác giả Hoàng Thụy Anh.
Hoàng Vũ Thuật - Đỗ Văn Khoái - Đức Sơn - Nguyễn Đông Nhật - Nguyễn Ngọc Phú - Hường Thanh
Những truyền thuyết, huyền thoại là tuổi thơ của một xứ sở, một tộc người. Các câu chuyện tình mang tính chất như thế: Trương Chi - Mỵ Nương, Mỵ Châu - Trọng Thủy, Giáng Kiều - Tú Uyên, Chữ Đồng Tử - Tiên Dung,… đã được tấm gương thi ca phản chiếu vào tâm hồn chúng ta, tạo thêm niềm cảm hứng trong cuộc sống.
Những bài thơ được giới thiệu sau đây có cùng niềm cảm hứng về đời sống văn minh thôn dã. Một thế giới đầy vẻ thơ mộng của tự nhiên đang bị cuộc sống hiện đại xóa mờ dần dấu vết.
Nguyễn An - Thạch Quỳ - Mạc Mạc - Phạm Bá Thịnh - Nguyễn Hoàng Thọ - Nhất Lâm
Bùi Nguyên - Ngô Công Tấn - Ngàn Thương - Nguyễn Hới Thọ - Lãng Hiển Xuân - Đặng Văn Sử
Huỳnh Minh Tâm - Pháp Hoan- Ng.H.Dao Trì - Trần Võ Thành Văn - Trần Quốc Toàn - Lê Vi Thủy
Như Quỳnh De Prelle - Hoàng Thúy - Phùng Sơn - Ngàn Thương - Nguyễn Loan - Nguyễn Ngọc Hạnh - Nguyên Tiêu - Nguyễn Bội Nhiên - Nguyễn Ngọc Hưng
Sinh năm 1981; Hội viên Hội Văn học Nghệ thuật Ninh Thuận; Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam; Hội viên Hội Nhạc sĩ Việt Nam; Giảng dạy tại Trường Cao đắng Sư phạm Ninh Thuận; Đã xuất bản 4 tập thơ.
Nhà thơ Lê Hưng Tiến hiện làm đại diện của Sông Hương tại Ninh Thuận. Trân trọng giới thiệu chùm thơ mới của anh đến bạn đọc.
SH
Huỳnh Văn Dung - Nguyễn Tân Dân - Trần Đức Trí - Hoàng Thụy Anh - Nguyễn Văn Long - Hường Thanh - Đông Hà
Phạm Ánh - Nguyễn Văn Thanh - Trần Thị Tường Vy - Trần Nhuận Minh - Nguyễn Văn Quang - Phan Lệ Dung - Trần Tịnh Yên - Phan Hoàng
Fan Tuấn Anh - Trần Văn Liêm - Lê Tấn Quỳnh