Thơ Sông Hương 01-2009

16:00 19/01/2009
Công Nam - Đông Trình - Huỳnh Minh Tâm - Đào Duy Anh - Văn Hữu Tứ - Nguyễn Đông Nhật

CÔNG NAM


Màu xuân


Thong dong mưa mùa xuân
Em lưỡng thì cánh đồng hương sắc
Tôi rối mù bước dậy tình lên đồi cỏ ướt
biết chẳng thể vượt qua câu đố:
một cộng một bằng buổi tối
không em
thật buồn cười cho cách phát âm
ngọng nghịu của người lớn
thực ra có ai dạy dỗ chiếc lưỡi dẻo mềm
vũ điệu ma trơi hay
tăng gô đâu

mùa xuân vất vả nằm một mình
tự vênh vẹo quay trở làm cong giấc mơ
xuyên hai thế kỷ

thôi đành thật thà với bản thân
khẽ hé nách cửa cho đàn gió
tràn vào thỏa thích
và buông cửa bước ra cánh đồng
căng sửa đòng đòng
đợi ngày cuối mùa no tiếng mõ chùa
khấn vái cầu may
trong búp tay em mềm mại.


ĐÔNG TRÌNH


Con ra đời cho kịp mùa xuân

                                               
Cho Giao Chi và Hồng Minh

Từ cánh tay cha nứt ra mầm sống
Từ thân thể mẹ mọc một nhánh hồng
Như cành mạ non nhú ngoài đồng ruộng
Như cây thơm rừng, như nước xanh sông

Ngày cuối đông mưa mù buồng phổi ấm
Xuân vỗ bên trời cánh gió xôn xao
Cha lắng tai nghe nhịp mùa vừa động
Giữa hội quê hương con cất tiếng chào

Con sẽ lớn như cây non ngoài nội
Nắm ân huệ đời trong từng ngón tay xinh
Quê hương dù buồn nhưng ngày vui sẽ tới
Như cha hoàng hôn và con rất bình minh

Cỏ sẽ thơm như lời mẹ tâm nguyện
Dưới gốc hoa kia đầy những dế mèn
Cha bứt từng con thay khúc nhạc mới
Gỡ khối sầu ra khỏi những trái tim

Sông rất xanh và mây bay thật thấp
Hoa rất thơm và bướm cúi thật gần
Bến cát phẳng cho chân hồng khỏi vấp
Tiếng hát con trong, chiêu dụ tình xuân.
                                                    1972


HUỲNH MINH TÂM


Diễn từ OSHO


"Hãy chỉ ở giữa
đây là kỹ năng và nghệ thuật lớn nhất
chỉ ở giữa
không chọn lựa
không chuyển qua trái
không chuyển qua phải"

dường như ở đâu đó
những tật của cuộc sống, cái nhìn chăm chăm
lặp đi lặp lại
rằng…

từ ngữ, ánh trăng, niềm hy vọng bền bỉ
bao giờ cũng đứng trên đỉnh núi
cao hơn cuộc sống
của chúng ta

"bạn ngã liên tục, khổ sở từ phức cảm tự ti"
bạn đứng dậy trên hương những người đàn bà
ánh mắt họ như chiếc thuyền
ngày biển động

dường như tâm hồn chúng ta được nung đỏ
ở mọi phía ở chỗ bệ rạc cây cỏ lên xanh tốt
ở bệnh viện nước mắt chảy dài người ta cầu nguyện
một chú chim bay về đầy nắng

trống rỗng im lặng hai tai một miệng
trườn qua một sườn dốc không vết cắt
một dòng nước thon thả đôi vai phụ nữ
đám mây tan dần bí ẩn cơn mưa tháng tư.


ĐÀO DUY ANH



Ảo giác


Buổi sáng uống cà phê một mình
bình minh gióng lên đám mây em
mây ủ - dật vờn nơi khoang bụng bầu trời
che kín không gian tôi
bất giác ngợp - quẫy đạp...
...linh giác con tê giác một sừng muốn cắm vào mây
huyền tích nhỏ giọt...
phút giao linh con rắn vườn địa đàng phun nọc vào mây
đổ cơn mê trắng...!
tôi đi trong mộng du nâng khoảng trời đám mây
bóng mây chèn nhau tức tưởi
em sũng ướt...
ước giấc mơ thả về trời
Thiên đàng dồn lên bóng đỏ khai hoa
hổn hển đồng lao về phía mùa xuân hực nhựa...
thời gian đàn hồi
so le
không gian phủ phục trong cơn mê đắm
trước tế đài vô hạn
mây thăng hoa - bão cuồng tràn trề sinh lực mới...

Linh giác chung thân - ảo giác hoàn hồn
Ngoài kia gió vẫn thổi mênh mang hương xa
Trăng đã chan vào bầu trời pha loãng
chiếc lưỡi khuấy tan ly cà phê ngọt đắng?!
chưa kịp thấy vầng trăng lặng lẽ ngày
ảo giác thắp đắng
...trong con mắt mỏi
Tìm em
Tìm em
Tôi lầm lũi nhặt xác buồn vọng tưởng...


VĂN HỮU TỨ


Hành trình mùa xuân


Mùa xuân
chuyến xe tốc hành Sài Gòn - Huế
anh sẽ trở về bên em
tối ba mươi
bụi bặm
và nỗi cô độc những chặng đường dài

Anh sẽ trở về
bằng tốc độ của gió
của cơn đau
Quê hương và mái nhà
một bếp lửa nồng ấm
bóng dáng em sau cánh cửa vào ra

Em chẳng thể nào biết được
vì sao anh nhìn thấy bóng mình
trong đáy mắt em đan láy
Anh nhìn tận chiều sâu đời mình
thấy nước mắt em ướt đẫm
nụ cười rộng lượng

Ôi! người thị dân cuối cùng
còn lang thang trong đêm
anh nhìn ngắm mặt đường co ro
dưới mưa bụi
thấy bờ vai em thấp thoáng tình
yêu thời con gái

Anh sẽ quay về
Trong vòng tay chờ đón ở quê nhà.


NGUYỄN ĐÔNG NHẬT


Đôi mắt quê hương


Mười năm. Tôi lại gặp em.
Trong đôi mắt đen xưa mà bóng ngày qua sớm
bao ảnh đời ngỡ đã chìm tan
long lanh hiện lên thời trẻ tuổi.
Hiện lên những ngôi nhà mái thấp
những con đường hàng cây vật vã trong gió bạo hành…
Đấy là quê hương tôi
quê hương những ngày chìm dưới ánh lờ mờ, hò reo tiếng đục phá
có tiếng thở bạc nhược, có lòng dửng dưng…
Khi ấy, chối từ lời rao bán lương tâm
tôi ra đi
còn giữ bên lòng đôi mắt ai mơ màng
buổi sáng bàn tay hương bưởi
và những mái nhà xếp cánh dưới trời sao.

Đôi khi, trên những đường xa
dù khuất sau thời gian, không hề phai nhạt
hương một loài hoa nhẹ trong đêm
một câu nói thoáng nghe giữa chốn đông người,
                                              lẫn trong nhiều giọng khác
hay một món ăn thân thuộc quê mùa…
Tất cả những gì gợi xao xuyến trong tôi
rung lên bằng tiếng nói lâu bền, giản dị
Quê hương,
nơi mặt đất kết liên những bàn tay
nơi những cánh cửa không khép mắt trước một hoàng hôn biển
những nếp nhà bình dị dưới vòm trời cô đơn
in bóng những đời người
lặng lẽ chứng minh lời hy vọng
nơi dòng sông và tấm lòng em
khi dẫn tôi đi xa
còn hẹn về nhớ nhung mùi hương bưởi…

Tôi bước xuống bậc thềm chia tay. Buổi sáng nắng;
êm đềm sau lưng đôi mắt đen.
Có tiếng đàn bay trên dãy phố
như sợi chỉ không màu
đã se cuộn hôm qua và những ngày khác
một buổi chiều êm một nụ cười trong đời hay chiếc mũ bỏ quên…
Và trên bậc thềm đá nâu này mà thời gian đang cuốn trôi đi,
                                                                                tôi chợt nhớ
một chiếc dép cao su của người không tên,
 lẻ loi bên đường hành quân

chiếc giường gỗ cứng đêm lạ nhà
hay cái bóng mát đang sinh thành của một chồi non mới mọc.
Quê hương ôi quê hương nơi lòng tôi không muốn dừng chân
nơi đôi mắt ai còn sáng lên hai chấm nhỏ
dịu hiền trong cuộc sống bao la…

Mười năm.
Còn có bao giờ tôi sẽ trở về
những nhánh phố uốn cong đi
lưu lại dáng hình con sông trầm lặng chảy.

(nguồn: TCSH số 239 - 01 - 2009)
 


 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật

  • Thái Kim Lan - Nguyễn Đặng Mừng - Đông Hương

  • Tuệ Lam - Nguyễn Việt Chiến - Nguyễn Hồng Hạnh - Phạm Bá Thịnh - Võ Quê - Nguyen Su Tu

  • LGT: Thông Thanh Khánh - người bạn Chăm mới đến với trang thơ Sông Hương vốn là nhà nghiên cứu và giảng dạy văn hóa Chăm ở một số trường Đại học phía Nam.


  • PHAN TRUNG THÀNH

  • Trần Phương Kỳ - Phương Uy - Lê Thu Thùy - Lê Hưng Tiến - Trần Thu Hà - Đức Phổ - Hồng Vinh - Nguyễn Thiện Đức - Lê Hà Ngân


  • PHẠM XUÂN PHỤNG


  • TỪ HOÀI TẤN

  • LTS: Nhà thơ Phạm Thị Phương Thảo bước vào làng thơ từ rất sớm, nhưng phải đến sau này chị mới cho xuất bản những ấn phẩm: “Dòng sông khát vọng” (thơ - Nxb. Văn học 2010), “Hoa nắng” (thơ - Nxb. Văn học 2011), “Trao em mùa hạ” (thơ - Nxb. Hội Nhà văn 2012), “Khúc ru nơi lưng núi” (thơ - Nxb. Hội Nhà văn 2012), “Hà Nội dấu yêu” (tản văn - Nxb. Hội Nhà văn 2013).


  • TRẦN ĐỨC LIÊM


  • Vân Nguyễn - Phạm Trường Thi - Hồ Đắc Thiếu Anh - Đông Hương - Phan Như

  • Phạm Ngọc Túy - Hà Duy Phương - Ngô Thị Ý Nhi - Phan Lệ Dung - Lê Vĩnh Thái - Đức Sơn - Nguyễn Hoàng Thọ - Mai Văn Phấn - Huỳnh Ngọc Thương - Lan Hoàng Miên

  • LGT: Sinh tháng 10, tuổi con Ngựa, là tác giả truyện ngắn với tên thật Vũ Thanh Lịch, Nguyễn Hải Minh là bút danh dành cho thơ, chị hiện công tác tại Hội VHNT Ninh Bình. Hải Minh làm thơ lúc 16 tuổi, thơ của chị ăm ắp hơi thở của núi, vị mặn của biển, cùng những vui buồn mê thức trong cõi tình, cõi người mang mang… và cũng có lúc mê đắm, mải miết như con ngựa hoang rong ruổi qua từng cung bậc cảm xúc. Nhân ngày Phụ nữ Việt Nam 20/10, xin giới thiệu đến bạn đọc chùm thơ tác giả trẻ Nguyễn Hải Minh.
    Tường Thi (gt)

  • LTS: “Niềm đam mê vô tận của tôi là đọc, làm thơ, viết văn và khao khát đến cháy bỏng là có đủ thời gian để thực hiện niềm đam mê ấy”. Khát khao ấy đã đi cùng năm tháng với nữ thi sĩ Vũ Thiên Kiều từ khi còn là cô học trò giỏi văn toàn quốc (1985), cho đến hôm nay, khi công tác tại Ban Dân vận huyện Hòn Đất, tỉnh Kiên Giang.

  • Ngôn ngữ như một phương tiện truyền đạt thông tin, đối với thi sĩ, ngôn ngữ là công cụ để truyền cảm xúc của mình đến mọi người. Người làm thơ, điều quý nhất là cảm xúc. Nghệ thuật tu từ là phần kế tiếp để tác giả chia sẻ trọn vẹn cảm xúc của chính mình đến với mọi người.

  • (SHO). Người đã ra đi thật rồi

    Đại Tướng Huyền Thoại của chúng ta – Đại Tướng Võ Nguyên Giáp

    Người Đại Tướng Vĩnh Viễn, Người Đại Tướng Của Nhân Dân