Thơ Sông Hương 01-2005

15:44 05/02/2009
Vi Thuỳ Linh - Tôn Phong - Mai Văn Phấn - Nguyễn Sĩ Cứ - Phan Trung Thành - Nguyễn Đăng Việt - Nguyễn Đông Nhật - Lê Hưng Tiến - Phạm Dạ Thủy - Vũ Thị Khương - Vương Sĩ Ca


VI THUỲ LINH

Mùa

Khi nụ hôn mở khoá
Dấu vân tay tôi
Điểm chỉ thành tín hiệu
Một cuộc đời, nhiều cuộc đời đã gặp và chưa tới
Nước mắt - những cơn mưa miền nhiệt đới
Tóc chảy mãi màu đại ngàn
Nhịp nhịp mùa hoan lạc
Tiếng cười xuyên không gian
Bao bọc những linh hồn đau khổ
Và sự thanh thản trải ra
Khi tình yêu cho loài người xích lại
Không biên giới, không bom đạn
Chỉ có lòng bao dung trong vũ trụ đa chiều của nghệ thuật và
cảm giác không tận vượt ám ảnh máu của những cuộc chiến không dứt
Hạt gạo nằm im cùng ký ức
Mơ mùa mùa sinh sôi
Nảy nở hoan ca từ bi kịch con người
Và từ sắc màu do những đứa bé nghĩ ra, chúng ta đồng hành tạo sinh                                                                     trên tấm thân thế giới

Nằm mê

Mê muội yêu anh khổ sai
Những cơn mê tưới mình thâm thẫm
Cọng cỏ cõng sương bầu 9 tháng

Nhảy lò cò phím đen phím trắng
Người cai ngục tràn ảnh vào thơ
Âm bản biếc rừng nước mắt

Nằm mê ngực anh đè nặng
Để biết hơi thở cong
Vòng tay không khi nào nới

Nằm mê quy đồng nhau
Dây xích bung hào quang
                               tự mãn

Nằm mê siết nhau lòng đất
Mọc cây tình chung thân

Nằm mê anh nằm mê em

TÔN PHONG

Nhớ Phùng Quán

Dường như
trong giấc chiêm bao
gọi tôi vẳng tiếng lọt rào
thinh không

Phải khi
đăïm giữa men nồng
kìa ai đỏ mắt về chong
cõi người

Nhịp nhàng
khúc dạo mưa rơi
tiếng chân ai dẫm bên đồi
cỏ non

Người đà
cạn kiệt linh hồn
chỉ xin gửi lại chút buồn
hoang sơ

Một đời
rót rượu vào thơ
rót thơ vào lửa bất ngờ -
thế nhân
một ngày
sánh với trăm năm
một câu thơ đủ xoay vòng
tử sinh

Lãng du

Đăm đắm chiều
hồn len lối cỏ
ngẩn ngơ
lỗi bước dẫm hoàng hôn
Trăng lên muộn
gió về ngõ tối
thót lòng mây rẽ cô thôn

Lững thững
người về ngồi biển mặn
hồn quê bào xót một mầu tang
trải bấy hao gầy
bấm đốt thời gian
lặng lẽ cầm tay nguyệt lạnh

Huơ tay
vùng bước chân trời               
lẽo đẽo non cao điểm mặt cây già
cúi nhặt chúc thư lá gửi
vầng nhật nguyệt lững lờ đáy suối
vục tay vớt mảnh bồi hồi
võ vàng gãy giữa dòng trôi
gương mặt thời lãng du

Cõi âm u
rón ngồi với bóng
quờ tay đụng phải đêm dày
Cố xứ mịt mù
lãng đãng khói mây
kỷ niệm bước đi loạng choạng
giật mình
trời gọi nào hay

MAI VĂN PHẤN

Biết thì sống

Nhà ông trưởng thôn bị con đường
đâm thẳng vào cửa. 
Mở sách Lý-Số ra xem
có họa.

Sách còn ghi
ở mục Nốt ruồi
trang 267 dòng thứ ba từ dưới lên...
ám chỉ những người tơ tít, lăng nhăng...

Nhận đúng nốt ruồi bên mắt trái
 chị thu tiền điện
đêm qua bị bắt quả tang
đang ôm hôn ông trưởng thôn trong
quán thịt chó...
"Biên bản lập thành 05 bản
Có giá trị pháp lý như nhau".

Lão chủ quán thịt chó biết lắm chuyện
bị người khác đến nắm tình hình
bị lấy lời khai suốt năm tiếng đồng hồ
về đến ngõ vợ đã mắng té tát
Bạc đầu còn ngu!

Lão cay mũi
ức đến tận cổ
nhưng nghĩ đi nghĩ lại
thấy đúng quá
lén lút uống dăm ba chén rượu
ra sân nhìn nắng lên.

Lần sau biết chỉ để bụng
Nói ra làm gì.

NGUYỄN SĨ CỨ

Đêm Bạch Đằng

(Tặng tác giả Đêm mặt trời)

ơ kìa ...
trên cọc nhọn Bạch Đằng
có con bói cá
rình đớp vầng trăng

ơ kìa...
trong bóng trăng
có chiến thuyền
đang cháy

ơ kìa...
trong chiến thuyền cháy
áo máu chiến binh
nhuộm rực tà dương...

ơ kìa...
người khôn
dật dờ theo sóng
chờ ngày biển lặng
nhảy ra chia phần

ơ kìa
bói cá
hóa thạch
Bạch Đằng...
                     11/04

PHAN TRUNG THÀNH

Tiếng nói thơ trẻ

gầm vũng trời đại hạn mắt xanh
thóp lưỡi canh cô quả chữ
người đứng đầu đài đeo gươm cùn
hét hò huyên náo

hét hò đám tranh phần sau...
ngồi lên trước và chạy nhanh nhất
sống biệt thự mặt tiền chết cũng nghĩa trang mặt tiền
thơ đi vào số tết

khổ những thằng trẻ bắt đầu thèm thuồng
hãy ú ớ, tập ú ớ phần trong sạch
liếc lưỡi vào gương và đi trên vết cắt
viết ăn mày vào khoảng trống bình yên
                                                                05-2004

Phù thuỷ yêu

Chập chập... chen chen...
tay dưới để quên
tay trên để nhớ
tay già để vợ
tay trẻ để chồng
tay ngả vào không
tay gồng cả nắm
mồm gai lưỡi mắm
chập chập... chen chen...
bé lạ to quen

nghèo lui khó tới
đội trên đạp dưới
cổ gập lưng còng
bán có mua không?
chen chen... chập chập...

                Bình Chánh 06/2004

NGUYỄN ĐĂNG VIỆT

Mẹ đi chợ chiều

Dạt theo vơi lối chợ chiều
Nắng nhàu in dáng mẹ xiêu bóng cò.

Tứ mùa lưng áo chẳng khô
Sờn chân vai gió mấp mô gánh đầy.

Chợ quê mấy mẹt trái cây
Này mưa, này nắng, này mây chín nồng.

Đất vườn ươm ủ tiết đông
Mắt na đã mở, bưởi, hồng, ổi tươi.

Bao nhiêu hoa trái mẹ ơi!
Thắm xanh dầm giãi bán phơi phận già

Tóc sương đổ úa chiều tà
Dằm người ken chật mẹt quà... chợ quê

                                                Vinh, cuối thu 2003

NGUYỄN ĐÔNG NHẬT

Giọng nói tái sinh

Khu vườn tối
ánh trăng run rẩy
rọi sáng giấc mơ em.

Những tiếng đang héo dần đi
bên những tiếng đang sinh nở
tại sao ánh sáng của ngày và đêm
chìm xuống mặt hồ ngập tràn ảo ảnh.

Tôi bước trong giấc em mơ
một vực thẳm dường như sờ
                             thấy được
và môi em, tiếng nói không
                              nghe thấy
vang đầy
chật cả vườn trăng

LÊ HƯNG TIẾN

Cái tôi có thể

Mở những khát vọng ra
Cánh cửa đập tan bờ sóng
Trái tim không thể hú hớ nổi ngọn gió thơ
                                    trên đồi hoang vu
Mênh mông vỡ vụn và tự mất dần bóng tối lung linh.

Đến lúc khác giấc khuya vụt dậy
Tung hứng hàng hàng câu trả lời vì sao và vì sao
Trái tim không thể hú hớ nổi ngọn gió thơ
                                    trên đồi hoang vu
Khát vọng vẫn cô độc bởi dấu chấm hỏi còn kìm kẹp
                                    phía sau mặt trời đỏ lệ.

Rồi thời gian ẩn ngữ những hoài niệm thông hành
Thế giới thì luôn thức nhận trong con người chuỗi chuỗi linh động
Có thể cái tôi cao trào. Nhưng bật khát vọng ra
Có thể cái tôi quá vãng
Có thể cái tôi chưa đủ là cái tôi khát vọng
Và có thể cái tôi không thể hú hớ nổi ngọn gió thơ
                                    trên đồi hoang vu.
Cái tôi có thể.


PHẠM DẠ THỦY

Trời ngoài kia đang rực nắng vàng

Tôi đứng dậy lau khô nước mắt
Trời ngoài kia đang rực nắng vàng
Chẳng đáng buồn đâu
Những mảnh vỡ của tình yêu ảo ảnh
Chỉ có thể cứa vào tim những thương tích hoang đường
Rồi sẽ lành nguyên thôi trái tim
Rồi sẽ bình yên thôi cuộc sống

Tôi từng u mê chìm trong ảo tưởng
Từng lạc đường đứng giữa ngã ba
Từng ngu ngơ tin lời của gió
Từng non tơ trước ngọn cỏ già
Sau giấc ngủ vùi mê man tôi đã kịp trở về
tìm lại chính mình và nửa hồn đã mất (*)

Đời đích thực, tình yêu đích thực
sẽ cùng tôi đến cuối con đường

Trời ngoài kia đang rực nắng vàng
Dẫm lên những mảnh vỡ của tình yêu ảo ảnh
tôi trở về với đích thực yêu thương

VŨ THỊ KHƯƠNG

Ru đêm

Đêm ơi, đêm ngủ đi
Thôi đừng thao thức nữa
Vầng trăng khuya giữa trời
Sáng một mình lặng lẽ

Đêm ơi nào ngủ đi
Thôi đừng trằn trọc thế
Tiếng côn trùng cũng ngủ
Có nghe gì nữa đâu?

Ta không ru vầng trán
Ta chẳng ru mắt buồn
Ru đêm trường thao thức
Ngủ đi nào,
Thương...
     Thương...
                                Hạ Tuần tháng Mười 2004.

Quà tặng sang xuân

Em tặng cho anh một bông hoa
Bông hoa mùa đông còn sót lại
Như giá rét vẫn còn run rẩy
Từ cánh hoa nhỏ bé mỏng manh

Sáng xuân nay, em tặng nó cho anh
Mưa xuân, nắng xuân, gió xuân ấm áp
Và anh có xao lòng lưu luyến
Một bông hoa sót lại của mùa đông?
                                                                11/2004

VƯƠNG SĨ CA

Anh không còn về

(Cho vợ tôi - Võ Thị Nhứt)

Anh không còn về thăm em
Không còn tiếng gọi nửa đêm: Em à...!
Biết rằng nơi chốn quê nhà
Từng đêm em khóc vỡ oà trăng khuya

Thì thôi, trên lối đi về
Vắng anh như thể chưa hề gặp nhau
Em đừng thương tiếc càng đau
Hãy an nhiên giũ những sầu cho sông

Anh về cát bụi cũng mong
Trần gian em ở còn hương quanh mình.
                                                               (Những ngày cuối đời 2/9/2004)

(nguồn: TCSH số 191 - 01 - 2005)

 

 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật

  • Thái Kim Lan - Nguyễn Đặng Mừng - Đông Hương

  • Tuệ Lam - Nguyễn Việt Chiến - Nguyễn Hồng Hạnh - Phạm Bá Thịnh - Võ Quê - Nguyen Su Tu

  • LGT: Thông Thanh Khánh - người bạn Chăm mới đến với trang thơ Sông Hương vốn là nhà nghiên cứu và giảng dạy văn hóa Chăm ở một số trường Đại học phía Nam.


  • PHAN TRUNG THÀNH

  • Trần Phương Kỳ - Phương Uy - Lê Thu Thùy - Lê Hưng Tiến - Trần Thu Hà - Đức Phổ - Hồng Vinh - Nguyễn Thiện Đức - Lê Hà Ngân


  • PHẠM XUÂN PHỤNG


  • TỪ HOÀI TẤN

  • LTS: Nhà thơ Phạm Thị Phương Thảo bước vào làng thơ từ rất sớm, nhưng phải đến sau này chị mới cho xuất bản những ấn phẩm: “Dòng sông khát vọng” (thơ - Nxb. Văn học 2010), “Hoa nắng” (thơ - Nxb. Văn học 2011), “Trao em mùa hạ” (thơ - Nxb. Hội Nhà văn 2012), “Khúc ru nơi lưng núi” (thơ - Nxb. Hội Nhà văn 2012), “Hà Nội dấu yêu” (tản văn - Nxb. Hội Nhà văn 2013).


  • TRẦN ĐỨC LIÊM


  • Vân Nguyễn - Phạm Trường Thi - Hồ Đắc Thiếu Anh - Đông Hương - Phan Như

  • Phạm Ngọc Túy - Hà Duy Phương - Ngô Thị Ý Nhi - Phan Lệ Dung - Lê Vĩnh Thái - Đức Sơn - Nguyễn Hoàng Thọ - Mai Văn Phấn - Huỳnh Ngọc Thương - Lan Hoàng Miên

  • LGT: Sinh tháng 10, tuổi con Ngựa, là tác giả truyện ngắn với tên thật Vũ Thanh Lịch, Nguyễn Hải Minh là bút danh dành cho thơ, chị hiện công tác tại Hội VHNT Ninh Bình. Hải Minh làm thơ lúc 16 tuổi, thơ của chị ăm ắp hơi thở của núi, vị mặn của biển, cùng những vui buồn mê thức trong cõi tình, cõi người mang mang… và cũng có lúc mê đắm, mải miết như con ngựa hoang rong ruổi qua từng cung bậc cảm xúc. Nhân ngày Phụ nữ Việt Nam 20/10, xin giới thiệu đến bạn đọc chùm thơ tác giả trẻ Nguyễn Hải Minh.
    Tường Thi (gt)

  • LTS: “Niềm đam mê vô tận của tôi là đọc, làm thơ, viết văn và khao khát đến cháy bỏng là có đủ thời gian để thực hiện niềm đam mê ấy”. Khát khao ấy đã đi cùng năm tháng với nữ thi sĩ Vũ Thiên Kiều từ khi còn là cô học trò giỏi văn toàn quốc (1985), cho đến hôm nay, khi công tác tại Ban Dân vận huyện Hòn Đất, tỉnh Kiên Giang.

  • Ngôn ngữ như một phương tiện truyền đạt thông tin, đối với thi sĩ, ngôn ngữ là công cụ để truyền cảm xúc của mình đến mọi người. Người làm thơ, điều quý nhất là cảm xúc. Nghệ thuật tu từ là phần kế tiếp để tác giả chia sẻ trọn vẹn cảm xúc của chính mình đến với mọi người.

  • (SHO). Người đã ra đi thật rồi

    Đại Tướng Huyền Thoại của chúng ta – Đại Tướng Võ Nguyên Giáp

    Người Đại Tướng Vĩnh Viễn, Người Đại Tướng Của Nhân Dân