Thơ Sông Hương 01- 2003

08:41 13/03/2009
Nguyễn Chí Hoan, Hoàng Phủ Ngọc Tường, Hồng Thị Vinh, Lê Vũ Hạnh Phúc, Đỗ Văn Khoái, Công Nam, Cao Xuân Tứ


NGUYỄN CHÍ HOAN

Ý nghĩ

Ý nghĩ
không phải một câu
ở trong đầu
tự nói
không phải
     một  con chim
                            có cánh
                                        có mỏ
một con thỏ
tai dài
một chiếc xe đạp
một đám mây
Ý nghĩ
ở đầu ngón tay
nhặt một hạt cát
                        trong mắt
nhặt một hạt nước mắt
                        trong cuống họng
                                                    hun hút
nhặt
một sợi tóc
                        trong mái tóc
một con cá vàng
                          trong giọt nước
một cái nhìn
                        trong khoảng trống không
Ý nghĩ
muôn năm!
Hương khói
một ngôi chùa
                        trong hang núi
trong bóng tối
                        quanh một pho tượng
                                                            ám muội
trong bóng tối
                        những đứa bé tìm hơi mẹ
trong bóng tối
                        những đôi tình nhân 
                                                            qua sông
trong bóng tối                                                  từng người một
                        ngay trước lúc mặt trời lên
                                                                        xanh xanh
trong bóng tối
                        giữa nắng biển mênh mông
                                                                        nhắm mắt.
             
Lắng nghe 2

Nghe như tiếng nước rơi trên tường thành sụt lở
Nghe như tiếng trong hành lang trên những lối xa lìa
Nghe như lá rụng bất chợt trên vỉa hè tinh sương không một bóng người
Nghe như trống rỗng lặng thinh trong im ắng thanh tao trên  tịch mịch 
                                                                       thu không vừa tắt lặng
Xa xa con mắt buồn của một ngày đã qua
như chấm đỏ mong manh trên cánh đồng gió lộng

Tôi lắng nghe con đường của một thu bất tận những ngọn nến thông xanh những quả thông khô vàng ướp mùi hương vĩnh hằng

Ta sống và mơ làm những lúc linh hồn để lẩn quất kề bên và biết được những điều chỉ linh hồn được biết

Nhưng lời nói chỉ trong vòng tiếng nói như tiếng một người rao bánh đêm khuya mệt mỏi lắng nghe chính giọng mình đáp lại

Nghe như tiếng nước rơi trên mặt sông ắng lặng
Tiếng một kẻ trẫm mình như cá quẫy một kẻ đầu thai vào dòng chảy
Ông lão ngồi câu trên bến vắng tanh lẳng lặng lắng nghe không hề 
                                                                                     ngoảnh lại:

Nếu chỉ có một ngày mai thì ngày mai vẫn tới.

Trong mắt

Đã nghe trên đầu hơi thở mùa thu
Mây ngày ấy bay qua đôi mắt buồn của em
Như bầu trời soi trong dòng sông
Như gió heo heo xao xác cành tre rơi con cánh cam vàng
Như con đường đi vào thành phố
Bụi và người và nỗi hoang mang không nhà không cửa
Như con đường từ thành phố ra đi
Với cái đầu nặng trĩu trên lưng, nặng trĩu những ngày không ngủ được
Thấp thỏm vỗ về một giấc bình yên như chiếc lá trên mặt nước

Đôi mắt buồn như ngọn đèn thuở trước đốm lửa
vàng vàng trên tim bấc vẫn còn mang theo trên mặt bàn đơn độc giữa thành phố lạ xa và cuộc đời thân thuộc giữa một đốm tình yêu 
                                                             và một ôm ràng buộc

Đôi mắt buồn như tiếng vọng từ những vách
thời gian dựng ngược từ con đường của thời gian
hai hàng cây mong ước những cột mốc hoài nghi và nhớ ghi những 
                                                   hiển hiện hình dung hay mơ hồ
lẩn khuất những cơn gió ngày mai lùa vào chân tóc

một lời hứa thì thầm như tiếng chân cùng
bước một le lói đèn xa một chuỗi sấm rền vang

Ôi con đường của thời gian chỉ mình ta hiểu được
trong đôi mắt em buồn
mây ngày ấy bay qua

trên tấm áo mùa thu một ngày mới thêm một ngày mới nữa
Trời xanh trên một thuở mắt ta nhìn

Nhưng mực trong bút đầy và trang giấy lặng im
Mở cửa giấc mơ thấy một mình băn khoăn một mình tự do
                                   một mình lắng nghe một mình thấu hiểu

Có lẽ nào cô đơn là bến đỗ sau cùng
Muốn hỏi: Vì sao đôi mắt em buồn...


HOÀNG PHỦ NGỌC TƯỜNG

Khe Sanh

Mãi theo giòng đời chảy xiết
Một lần trở lại Khe Sanh
Đá đã lên màu rêu biếc
Trập trùng phố núi quanh quanh

Triệu lần ơn người kháng chiến
Đời trai chẳng có thanh xuân
Giữa lòng rừng sâu núi hiểm
Bập bùng bếp lửa nghĩa quân

Nhớ ơn con chim gõ kiến
Siêng năng bay khắp rừng già
Như nhịp thời gian vẫn điểm
Cây rừng mấy độ nở hoa

Xưa đây chiến trường đánh Mỹ
Đạn bom tan nát đồi cây
Có người Già Làng lặng lẽ
Bếp hồng kể chuyện làng Vây

Tâm hồn Vân Kiều vốn thế
Giúp người chẳng quản công lênh
Cảm ơn tấc lòng cội rễ
Đưa mình trở lại Khe Sanh
Khe Sanh ngày 9-11-2002

HỒNG THỊ VINH

Vào cuộc

Tưởng như một cuộc bất ngờ
Lần nhập thân vô vàn không
                                        định trước
Chính thân ta mà không hề biết được
Sẽ có cuộc làm người

Xuất thân từ lòng mẹ không dễ
Tồn tại càng khó hơn
Có thể gọi là tiếng khóc chào đời
Có thể là tiếng khóc chào mừng
Của thiên thần nhỏ bé sơ sinh
Không gian bay lượn đầu tiên
                                           vô nhiễm
Bầu trời xanh
Và hằng hà vì sao đêm không
                                        bao giờ biết
lẻ loi

Ta đôi cánh không bay được
Chân chạm mặt đất
Dấn thân vào nhiều khám phá
                                      và ràng buộc
Đất không bằng phẳng
Nhiều vết lăn trầm
Đường cao thấp ngược xuôi

Đã góp bóng với thời gian
Hãy sống như phải sống
Như mình muốn sống
Dù được dù không
Vẫn mang theo tiếng khóc đầu tiên
Và những giọt nước mắt cuối cùng

LÊ VŨ HẠNH PHÚC

Với người - Phan Bội Châu

Lặng im cây không nói
Lặng im Bến Ngự
Lặng im sông Hương
ở đây mái nhà tranh đơn sơ
Vườn xưa đầy hoa trái
Ngoài kia
               Phố phường nườm nượp xe

Người nói: Nghiệp lớn chưa thành!
Người than: Đời toàn thất bại!
Đời nói : Nghiệp lớn dù chưa thành
Tên người rạng danh sông núi

Tôi cúi lặng bên Người
Một dày một mỏng
Tôi cúi lặng trước người
Suy ngẫm những gì không nói được thành lời
Để rồi lặng im
Bến Ngự - Huế, 16/8/1998

ĐỖ VĂN KHOÁI

Ra đi

Ra đi với nỗi buồn của cỏ
Để lại sau lưng yêu dấu
phai nhoà
Và buổi chiều cuối cùng thật lạ
Chầm chậm có nhau về
chầm chậm thế mà xa

Ra đi trên chuyến tàu của gió
Vẫn mang theo nguyên vẹn ánh mắt nhìn
Cuộc chia ly không thể nào
 khác được
Sao niềm đau cứ chật chội ở trong tim

Ra đi mong xoá nhoà vết tích
Những năm tháng nồng nàn
ta đã sống bên nhau
Nơi cùng tận cuối trời chắc gì là kết thúc
Trong anh thù hận mới bắt đầu

Rồi tất cả sẽ trở thành quá khứ
Trong giấc mơ ai còn gối
vai mình
Em ở lại bên trời có khi nào thức giấc
Quờ tay - chạm phải
nỗi buồn anh.

CÔNG NAM

Mùa nhớ

Ai uốn cong câu ví
Bắc cầu miền ca dao?
Ai buông neo nước biếc
Mảnh trăng quê thuở nào?

Gió lại sang mùa nhớ
Cơn ngâu chợt giăng mành
Mình như người mắc nợ
Thu lên...
               chiều chênh vênh...

Bao giờ rồi xưa cũ
Em đi sao không về?
Bỏ trôi... lòng trắc ẩn
Giữa đôi bờ...
                        Trăng quê.

Giao thời

Vàng thu
              rụng nắng ngày đông
Rụng câu hò xuống dòng sông
                                          chập chờn
Gió xô chiều...
                      rách hoàng hôn
Mình nghèo biết lấy gì chôn lời thề
Trách ai lạc nẻo đi về
Bỏ ngơ ngác mảnh trăng quê lỡ thì
Thương nhiều nhớ lắm mà chi
Lời thênh thang đã chắc gì vì nhau
Mong là sang đến mai sau
Hết xa xót những cơn đau luân hồi
Ngẩn ngơ đợi phút giao thời
May còn lại nửa nụ cười...
                                          trao em.

CAO XUÂN TỨ

Huế hè
....
chờ trăng về rửa chân
nằm phơi rốn giữa vòm cây bươm lá
những định kỳ không hẹn mà tới
hè mỏng teo như cái váy tơ tằm
......
ngày ở đây khựng lại
chiều dựng đứng cột cờ
con đường rực phượng về
hiên nhà cũ vẫn sang mùi hoa bưởi
chiếc chiếu hoa che nửa mặt người
tuổi thơ vèo theo những xác ve
ngây ngây cơn gió dại
vang về cơn sốt ớt
bùng một giây xé lưỡi tha nhân
húp cả mắt sưng cả môi
hắt cả hơi múc hai mươi
mấy tuổi đời đổ xuống
nứt nẻ tôi
.....
thành phố gào trong cổ họng
còn ai thoi thóp mơ mưa
đất trời thu vào một thoáng

mang mang nước
cồn hến xanh hay hồ mắt xanh
rêu
....
mặc thuyền rồng thuyền nan
                                  xuôi ngược
con đò tình quá tải ta bơi
mà đêm thì cứ vàng cứ vội
sông trôi nhẵn mặt người
vãi ong kiến tung mãi tận
                                      đáy trời

Amsterdam

Là môi hổ phách
Hôn biêng biếc màu trời
Là nắng mật ong
Hắt qua ngôi nhà sún răng
Là cầm cư loài chim đất
Lông là rêu bám mái cong

Là ghế bàn thâm nâu
Là zich zắc quán hàng
Bếp trưa vắng khói
Ai ngồi tơ mơ gạch ngói
Là kim cương đeo cổ gác chuông
Là mùa mưa giẻ bình yên
Đi vào giấc ngủ Anne Frank

Là Descartes tra vấn xác thân
Vàng con mắt đêm.
Là không gian
Rembrandt bát ngát tàn nhang
Là đèn đỏ đèn xanh mò
dưới đáy kênh
Là sữa căng em một ngày cạn mẹ
Là con chữ phân thân giữa dòng
Dấu than dấu hỏi dấu chấm vân vân

Là bên kia gió mùa nhiệt đới
Là bên này biền biệt ngàn khơi

Là đất thấp hơn biển một
đời người.
1.5.02
(167/01-03)

 

 

 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • Tôn Phong - Nguyễn Thất Hanh - Bùi Tấn Xương - Trần Thị Ngọc Mai - Nguyễn Tuất

  • Trần Xuân An - Lý Hoài Xuân - Mai Nguyên - Trần Thị Huyền Trang - Trần Bá Đại Dương - Nguyễn Loan - Trần Thị Hiền - Đỗ Văn Khoái - Phùng Tấn Đông - Hồ Huệ - Tôn Lệ Thu Châu - Nguyễn Hữu Quý - Nguyễn Phi Trinh - Việt Trác

  • Tế Hanh - Hoàng Vũ Thuật - Nguyễn Khắc Mai - Tuyết Nga - Thái Ngọc San - Đặng Thị Kim Liên - Trần Vạn Giả - Huỳnh Duy

  • Lê Văn Ngăn - Nguyễn Xuân Thâm - Phan Lệ Dung - Bành Thanh Bần - Đào Duy Anh

  • HỒNG NHUChiếc tàu cau                        (Trích)

  • Minh Huệ - Xuân Quỳnh - Phương Thúy - Trần Thị Hiền - Trần Hải Sâm - Trần Khắc Tám - Hà Linh Chi - Mai Văn Hoan - Văn Tăng - Thiệp Đáng - Nguyễn Thành Phong - Hà Nhật

  • LTS: “Đi về sao chửa về đi” có lẽ là câu nhắn nhủ nhiều ý nghĩa nhất của Đào Tiềm vào cuối cuộc nhân sinh. Mười năm trước, ở tuổi bảy mươi, sau hơn 50 năm gắn bó với thơ ca, nhà thơ Tường Linh đã viết bài “Khúc ca quy ẩn” như lời từ giã đời thơ.

  • LTS: Đỗ Hoàng, sinh ngày 11-10-1949 tại Lệ Ninh, Quảng Bình, có thơ in từ năm 1970 ở các sách báo Trung ương và địa phương. Các tập thơ đã được xuất bản: Mùa lên xanh (in chung) - NXB Tác phẩm Mới 1978; Những miền đất nhớ (in chung) - NXB Lao động năm 1983; Những cánh rừng (in chung) - NXB Thanh niên năm 1984…

  • Đông Hà - Từ Nguyễn - Đông Triều - Quách Thành - Nguyễn Nhã Tiên - Nguyễn Trọng Văn - Quang Huy - Lê Văn Doãn - Trần Nhuận Minh.

  • L.T.S: Lý Hoài Xuân: Tên thật là Nguyễn Quốc Duẩn, sinh ngày 26-12-1954 tại Lệ Ninh, Quảng Bình. Tốt nghiệp đại học Luật. In thơ từ năm 1973. Là một chiến sĩ quân đội có mặt trong chiến trường Trị Thiên trong những năm ác liệt nhất. Có nhiều bài thơ và truyện ngắn in trên các báo, tạp chí Văn nghệ, Văn nghệ quân đội , Quân đội nhân dân, Đại đoàn kết, Độc lập, Đất Quảng… và sách của NXB Thuận Hóa , Công an nhân dân.

  • Thêm một biệt thơ hòa vào xu trào cách tân của Thơ Việt; Phan Quỳnh Dao với bút năng khỏe, cách lập ngôn ngoài khuôn cũ, thơ dòng nào cũng đầy ắp nỗi niềm trong tầng tầng suy tư... Chị vừa xuất bản tập thơ “Khuyết” cuối năm 2010 vừa rồi. Xin trân trọng giới thiệu.Đàn An Nguyên (gt)

  • Nguyễn Văn Dinh sinh ngày 5-3-1932 tại Quảng Trạch, Bình Trị Thiên. Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam. Có thơ in từ năm 1952. Các tập thơ đã xuất bản: “Hát về ngọn lửa” (in chung), “Cánh buồn quê hương” (in chung), “Hoa trăm miền” (in chung). Giải thưởng về đề tài chống Pháp 1953 của Bộ tư lệnh quân khu 4. Giải thưởng cuộc thi về đề tài lâm nghiệp của Bộ Lâm nghiệp 1969-1971. Giải thưởng văn học Bình Trị Thiên 7 năm 1976-1982.

  • ĐINH CƯỜNGMười năm rồi Sơn ơi

  • Xuân Hoàng - Nguyễn Xuân Thâm - Phạm Ngọc Cảnh - Mai Nguyên - Thế Dũng - Hải Vân - Hà Đức Hạnh

  • PHAN DUY NHÂNThơ xuân đọc với nam hà