Thơ Dự Thi Sông Hương 04-2003

08:44 15/05/2009
Vũ Thị Huyền - Công Nam - Nguyễn Cảnh Tuấn - Đặng Hiển - Trần Đôn - Nguyễn Văn Hùng - Nguyễn Thị Thái

 

VŨ THỊ HUYỀN

Chợ giầu

Chợ giầu em chẳng bán cau
Biết đâu vôi thắm vào nhau thế nào
Lá giầu liếc một nhát dao
Nhát dao chết cá dưới ao lông mày

Mua em một tệp giầu cay
Là bao nhiêu lá thế này hở em
Tay giầu anh bóc ra xem
Cỏ xanh biêng biếc mây chen hồng hồng

Xin làm một quệt vôi cong
Lá giầu thắm lại giữa lòng tháng Giêng

Quê cảm

Mo cau gõ cạch vào chiều
Thân đê cõng những con diều đứng lên

Nắng như gái goá sau rèm
Dõi bờ giâm bụt sâu kèn cuốn chăn

Tơ hồng buông thả mành mành
Che đôi chim nhẩy trên cành xoan non

Bờ ao vẽ những cánh chuồn
Rủ tầm xuân nhập vào hồn cỏ may

Trăng già đụng nhẹ vào mây
Vỡ ra một mảnh quê đầy trăng non

CÔNG NAM

Chảy theo dòng sông lân tinh

Câu thơ không quen ở nhà tập thể
Phải dần quen căn gác hẹp phố người
Thực đơn dùng bữa gồm nhiều món ăn tưởng tượng
Nuôi giấc mơ đêm đêm trôi bao la...

Câu thơ vụng thường ngượng trước các bức tượng vô danh.
Lòng bao dung dễ làm kẻ tự ty đố kỵ
Mà nào câu thơ có mong gì kỳ vĩ
Cả đời chỉ ước ao được chia sẻ chân thành

Bỏ lại những ý nghĩ dở dang
Câu thơ có lần về nguồn cội
Mùa màng tuột trơn theo cơn bão cả rồi
Đồng ruộng chưa kịp hồi sức lại gặp nạn sâu rầy
                                                làm câu thơ rũ cánh.
Chẳng thể bay về chốn ở độ
Căn gác tập thể đỏ mắt chờ
Trên nóc chung cư bầu trời sao vỡ vụn
Rơi thành dòng sông lân tinh miên man chảy vào nỗi
                                                buồn không nơi nương tựa.
Từ ô cửa cũ kỹ hình lỗ châu mai dường như có con
                                mắt đang vò võ đợi một đêm mới lên đèn.
                                                                                                5/2002

Chuỗi vòng tràng hạt

Bận rộn bốn mùa quay...
Trời đất chẳng kịp buồn
Cái sục sôi ngày trước làm ta buốt
không xua nổi ý nghĩ mọc rễ trong chiếc đầu băng lạnh.
Vô tình bàn tay thô ráp sờ lần cuộc đời
                                        qua chuỗi tràng hạt nhẵn bóng
Chuỗi vòng mình tự đeo vào cổ từ bao giờ không rõ?!

Nơi ta lớn là cái ngõ cụt rất quen mà rất lạ
Vừa ẩm mốc những mưu kế
Vừa rát bỏng những cơn khát
Trùng điệp...
ngày nối ngày
Tháng theo tháng
Năm chồng lên năm... lặn khuất phía sau
Còn phía trước chuỗi tràng hạt vẫn xoay vòng
                                         Và cứ chực sổ tung.
                                                                10-2002

NGUYỄN CẢNH TUẤN

Văn Miếu

Trạng nguyên, Hoàng giáp... bao người
Cửa quan thì hẹp, của đời khắt khe
Ai người... xa khuất sao Khuê
Đội bia rùa thấu đôi bề nhói đau

“Lưỡng long chầu nguyệt” dãi dầu
Ngàn năm văn hiến chung mầu cỏ cây
Nối đời lều chõng đắm say
Khiêm nhường Văn Miếu chốn này cùng dân

Nén nhang tôn kính tri âm
Áo the, khăn xếp  bút thần dâng thơ!
                                                 Bắc Ninh ngày 31 tháng 12 năm 2003

ĐẶNG HIỂN

Mưa phùn

Mưa phùn thấm cái lạnh
Vào những hồn cô đơn.
Mưa phùn trải chăn ấm
Ủ hai đầu nhớ thương.

Ta nhìn về dĩ vãng
Như qua màn mưa phùn,
Gì đáng quên - quên hẳn,
Gì đáng còn
                        đẹp hơn.
Ai nằm mơ thấy cỏ
Nảy mầm trong mưa phùn,
Ta nằm mơ thấy cỏ
Rịt lành nhiều vết thương.
                               Đêm 15-12-2002

TRẦN ĐÔN

Làng say soi bóng

Như cây kia
quên vòm lá khô đã rụng
vẫn trọn mùa
            nuôi xanh một góc trời quê
            mát mái cong chùa cổ

Còn theo những tiếng gà trưa
độc thoại nỗi buồn xa hút...
xẻ nghé tan đàn lá trút bay đi
                        ngày chạy giặc
            lửa táp luỹ chùa
            bầm dập tuổi thơ
đạn cày nát buổi mò cua say nắng
            lặn ngụp chiều vàng
            hong tóc cò hương

Nẻ chai chân lấm láp bụi đường
những đứa con của làng mồ côi di tích
            thở dồn nhịp tim sới vật
            đổi vai gánh nợ về thăm

Chai rượu sủi tăm ngược dốc ba năm quay đầu về Chương Xá
Lá chuối khô mềm ta nút hũ ủ nhớ làng Vân
            giờ thả cửa ngấm men làng Thụy
            PHẬT TA ngồi
                                    say tít cung thang

Qua dốc núi Sưa
Chân nam đá chân xiêu - cứ ngỡ gặp khoảnh rừng gỗ lũa
            bừng mắt ta ngồi đâu - nơi ngõ ruối quê nhà
            con chữ nào đan giấc tha hương
                                                lóng tre dầu dãi
            ngậm hồ hòn đi đón cơn mưa
            lặn lội đồng thơ
            miền say soi bóng
Hồn quê đâu vắng cánh cò.
                                Hà Nội - đầu thu Nhâm Ngọ

NGUYỄN  VĂN HÙNG

Mong manh trái đất

Dọc các phố làng lấn chen khói cát
Đôi khi, tôi không còn nghe không còn thấy gì
                        ngoài Trái Đất nặng nhọc đang quay
Một thiên thạch đâu kia có thể va vào ngôi nhà ta ở
Một đại họa giáng trần từ vô khối bụi mây.

Nhiều thứ ngỡ vĩnh hằng, giờ thì mong manh quá
Tôi ôm chặt các con giữa vòng vây phế thải không bờ
Đóng chặt ngõ, chuốt câu thơ báo động ư? Trời ạ!
Những kẻ rác rưởi nhiều, họ ném cả vào thơ...
                                   
Vinh, 13-17/8/2002

NGUYỄN THỊ THÁI

Ban Mê

Ban Mê. Phố không dòng sông chảy ngang
để tôi gọi: Đò ơi! rưng rưng
chân phấp phỏng trong rừng cao su lá rụng
những mần non tươi sữa hãy còn ngậm.

Ngập trong mùa khô nắng gió ngày đêm
nụ cà phê như hoa tai bằng ngọc
trải đầy thềm thế kỷ đang lên
hoa như thế chị nghèo sao được.

Không có sông nên không cầu vắt ngang phố
để mẹ chợ về te tái vung tay
làng buôn tìm cồng chiêng thách đố
vung xa lên núi đánh gọi ngày

Tưới ánh trời cho đỏ thêm màu đất
người sinh viên hiếu học biết nhìn về
và như thế sông với cầu chi nữa
Trước đất màu tôi gọi: Ban Mê!

(170/04-03)

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • Từ Nguyễn - Đông Triều - Cao Hạnh - Trần Huy Minh Phương - Nguyễn Minh Khiêm - Đức Sơn - Từ Hoài Tấn - Bảo Cường - Biển Bắc

  • LGT: Gia đình Kim Quý là một gia đình nghệ sĩ nổi tiếng. Chồng, nghệ sĩ Nhân dân Xuân Đàm, tác giả kịch bản đồng thời là đạo diễn của nhiều vở kịch nói, để lại dấu ấn cho nền sân khấu Việt Nam một thời không thể nào quên.

  • HOÀNG VŨ THUẬT Nếu tôi chết đi Xin cứ để bao lơn rộng mở… (F. Garcia Lorca)

  • Huỳnh Thúy Kiều - Nguyễn Đông Nhật - Thạch Quỳ - Trần Tịnh Yên - Đoàn Vĩnh Phúc - Lê Huỳnh Lâm - Khaly Chàm - Tôn Phong - Nguyễn Lãm Thắng - Đình Thu

  • NGUYỄN NGỌC PHÚ                   (Trích trường ca)

  • TRẦN HỒ THÚY HẰNG

  • TUỆ NGUYÊN

  • Trần Mạnh Hảo - Lý Toàn Thắng - Trần Bá Đại Dương - Thái Ngọc San - Trúc Chi - Phạm Tấn Hầu - Ngô Minh - Văn Tăng - Nguyễn Khắc Thạch - Lý Hoài Xuân - Trần Hải Sâm

  • Hoàng Vũ Thuật - Lê Vĩnh Thái - Nguyễn Ngọc Hòa - Nguyễn Văn Quang  - Trần Gia Thái - Hiếu Vinh - Chử Văn Long - Đông Hà - Trần Hoàng Phố - Nguyễn Hoa - Fan Tuấn Anh - Vạn Lộc - Nguyễn Thánh Ngã - Nguyễn Tất Hanh

  • LGT: Mộng là cõi cứu chuộc tâm hồn của thi nhân khi thực tại không còn là nơi để họ hiện hữu. Với Lưu Trọng Lư thì điều đó hiển nhiên đúng. Không phải một cách vô cớ mà trong Thi nhân Việt Nam Hoài Thanh viết: “Giá một ngày kia Lư có nhảy xuống sông ôm bóng trăng mà chết ta cũng không ngạc nhiên một tí nào.” Nếu thế thì đó cũng  chính là cái “mơ về”, cái “tìm đến” trong miền sáng tạo riêng của thi nhân.

  • Hoàng Vân - Nguyễn Đạt - Vĩnh Nguyên - Ngàn Thương

  • Thanh Thảo - Phạm Ngọc Cảnh - Nguyễn Thị Hồng - Tạ Hữu Yên - Bảo Định Giang

  • Vương Kiều - Lê Đình Ty - Huệ Nguyên - Từ Nguyễn - Từ Dạ Linh - Hoàng Xuân Thảo - Đoàn Mạnh Phương